Cho Mỹ thuê đảo Trường Sa Lớn, tại sao không?
Lấy hiện tại để đánh giá sai lầm của quá khứ ở thời
điểm này có thể chưa phù hợp cho lắm; tuy nhiên, nếu không dám mạnh dạn
nhìn ra từ những sai lầm của quá khứ thì có khi lại mắc phải sai lầm còn
lớn hơn, lịch sử Việt Nam không thiếu những giai đoạn sai lầm như thế.
Chẳng nói đâu xa, mới chỉ khoảng trên dưới nửa đời
người thôi, tức là từ năm 1974 đến nay, toàn bộ Quần đảo Hoàng Sa đã rơi
vào tay Trung cộng, và nay Quần đảo Trường Sa đang có nguy cơ cùng
chung số phận. Cùng với nó là hơn 80% diện tích Biển Đông có thể sẽ rơi
vào tay người phương Bắc, không gian sinh tồn của người Việt bị mất đi,
đồng nghĩa với nó là dân tộc Việt sẽ dần bị Hán hóa và đi đến mất nước,
mặc dù đã hơn 4000 năm tổ tiên ta đã chống chọi rất ngoan cường.
Cứ theo lối suy diễn từ
những hiện tượng: giao rừng giáp biên giới cho Trung cộng thuê 50 năm,
đưa Trung cộng vào khai thác bô xít tại Tây Nguyên, Trung cộng trúng
thầu đến 80% các công trình trọng điểm quốc gia và có mặt suốt dọc chiều
dài đất nước từ mũi Cà Mau đến địa đầu Móng Cái, Lạng Sơn…, đặc biệt
người Tàu đang làm chủ dải đất miền Trung vốn rất nhạy cảm về an ninh,
quốc phòng, như nuôi cá lồng ở Vũng Rô (Phú Yên), Cam Ranh (Khánh Hòa),
mua đến cả trăm ha đất ở Bình Thuận, v.v. thì có thể nói, chưa có khi
nào nguy cơ mất nước lại như trong thời điểm hiện tại.
Trước những hành động hung hăng, táo tợn, mang tính
xâm lược của Trung cộng đối với Biển Đông, kể từ hôm 21/6/2012, khi Quốc
hội Việt Nam thông qua LUẬT BIỂN VIỆT NAM, như cảnh báo người Việt Nam
rằng, rất có thể sẽ có máu đổ ngoài Biển Đông, và nếu chủ quan tin vào
“láng giềng hữu nghị”, thì cũng rất có thể một số đảo thuộc quần đảo
Trường Sa sẽ rơi vào tay Trung cộng trong thời gian ngắn tới đây.
Ngày 23/6/2012, khi Tổng công ty Dầu khí Hải dương
Trung Quốc (CNOOC) thông báo chào thầu quốc tế đối với 9 khu vực trong
phạm vi vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa của Việt Nam,
và đặc biệt, ngày 12/7/2012 vừa qua, Trung cộng đưa 30 tàu cá, tổ chức
thành 2 biên đội với 6 tổ đồng loạt tiến ra khu vực quần đảo Trường Sa
để gọi là “đánh bắt cá”, thì thực sự đây đã là cuộc chiến tranh xâm lược
thật rồi.
Hành động Trung cộng đưa tàu xuống Trường Sa hôm nay
có khác gì với việc nhà Nam Hán (năm 938), nhà Tống (981) và nhà Nguyên
(1288) đưa quân vào xâm lược nước ta từ cửa sông Bạch Đằng năm xưa?
Rõ ràng, đây là cuộc chiến tranh xâm lược của thế kỷ 21, có khác chăng là Trung cộng chưa dùng đến súng đạn mà thôi!
Tiếc thay, nếu như nguy cơ mất nước đến từ sức mạnh
và sự hũng hãn của Trung cộng là một trong các yếu tố quan trọng, thì sự
khác biệt giữa nhận thức và quan điểm của Đảng cộng sản Việt Nam (“đã
có Đảng và Nhà nước lo”, hoặc “giữ môi trường hòa bình, ổn định để phát
triển” v.v… ) với đa số nhân dân Việt Nam như trong thời gian qua, thực
sự mới là nguy cơ chính để rồi rất có thể Việt Nam để mất Trường Sa vào
tay Trung cộng!
Chẳng hạn, Trung cộng đang rất vui mừng như cách phát
biểu của ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBND TP Hà Nội hôm 13/7 vừa rồi
(?!).
![]() |
| Vị trí đảo Trường Sa Lớn (8°38’30″N;111°55’55″E) trên Biển Đông |
Trước tình hình đó, để giữ vững chủ quyền ngoài Biển Đông, nên chăng cho Mỹ thuê hòn đảo Trường Sa Lớn?
Có thể có nhiều người không đồng ý với quan điểm
trên, nhưng tại sao ta lại không nghĩ đến phương án này, trong điều kiện
cụ thể hiện nay?
Với vị trí rất đắc địa, nằm giữa Việt Nam và
Philippines và án ngữ trên tuyến hải trình từ eo biển Malaca đi Nhật
Bản, Hàn Quốc, Đài Loan… rất có thể Mỹ đang rất cần cho phương án này.
Vấn đề được đặt ra là:
- Lãnh đạo Việt Nam có dám thay đổi tư duy để cho Mỹ
thuê trong khoảng 50 năm, với điều kiện vừa phục vụ lợi ích quân sự của
Mỹ, góp phần ổn định và hòa bình trên Biển Đông, đồng thời kết hợp với
việc cứu hộ cứu nạn cho ngư dân (Việt Nam và các nước khác).
- Mỹ có đồng ý với phương án đề xuất này hay không?
- Điều kiện tự nhiên (về luồng lạch, độ sâu…) có đáp ứng các yêu cầu để tàu cỡ lớn ra vào bình thường hay không?
Cần lưu ý rằng, nước Mỹ hôm nay đến với Việt Nam
trong một tâm thế khác, với một nền dân chủ tôn trọng nhân quyền, vốn là
sức mạnh mềm vượt trội của Mỹ, mà bất kỳ quốc gia nào cũng mơ ước, sẽ
là tiêu chuẩn của nhân loại trong thế kỷ 21 và nhiều thế kỷ tiếp theo.
Hy vọng, sẽ có nhiều ý kiến tham gia, qua đó góp phần
bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của đất nước, trước một Trung cộng đang
rất hung hăng và có những bước tính nguy hiểm.
15.7.2012
Nguyễn Hữu Quý
Theo Bauxite Việt Nam


