Thứ Bảy, ngày 04 tháng 2 năm 2012

Đảng Hải Phòng

Tối qua buôn chuyện với Xuân Ba, một yếu nhân chống tiêu cực trong làng báo những năm 80-90 thế kỉ trước, thời hoàng kim của báo Tiền Phong, thời mà bác Dương Kì Anh không biết hoa hậu là cái con gì, chỉ chăm lo tờ báo chống tiêu cực. Nhắc đến “vụ Hà Trọng Hòa” thấy Thanh Hóa ngày xưa sao mà giống  Hải Phòng bây giờ quá, mặc dù tính chất vụ việc hoàn toàn khác nhau.
Ngày đó báo chí trung ương ra sức phanh phui những tiêu cực nghiêm trọng của ông Hà Trọng Hòa, bí thư tỉnh ủy, thì ở Thanh Hóa yên lặng như tờ. Dân chúng không ai dám ho he. Tỉnh ủy chỉ thị theo dõi các nhà báo Trung ương, hễ thấy ai về thì lập tức báo ngay với trên, tuyệt không ai được tiếp các nhà báo nếu không được phép của tỉnh. Phổ biến đến tận chi bộ về sự đúng đắn và sáng suốt của đồng chí Bí thư tỉnh ủy, đồng thời nhấn mạnh “âm mưu của kẻ xấu” phá hoại tỉnh nhà, quyết không để “kẻ xấu lợi dụng”. Báo đảng Thanh Hóa đăng hết bài này sang bài khác chứng minh sự đúng đắn của tỉnh ủy Thanh Hóa, đứng đầu là đồng chí Bí thư tỉnh ủy kính mến. Chẳng may cho “đồng chí bí thư kính mến”, vào đúng lúc Đảng ta thực bụng muốn đổi mới , thành thử “đồng chí Bí thư kính mến” đương nhiên bị phế truất, cắp nón về vườn.
Sở dĩ nói “Đảng ta” vì hồi đó có người nói: “Nên gọi đảng bộ  Thanh Hóa là đảng Thanh Hóa, đảng của ông Hà Trọng Hòa, đảng ấy không vì dân, chỉ vì ông Hà Trọng Hòa và phe cánh của ông ấy mà thôi.” Cái thời bịt miệng, nghe được câu ấy thật đã quá trời, dù chỉ nghe trong cuộc họp.
Ngó lại vụ Tiên Lãng, thấy Hải Phòng cũng “chơi ngon” như Thanh Hóa ngày xưa. Báo Hải Phòngtrang tin điện tử huyện Tiên Lãng vẫn bền bỉ chứng minh cho dân Hải Phòng biết sự đúng đắn và sáng suốt trong vụ cưỡng chế đầm hồ anh Vươn.Trưởng ban tuyên giáo huyện ủy Tiên Lãng có bài nói chuyện trước 300 đảng viên ( chắc là cán bộ cốt cán), quán triệt giữ vững lập trường, nâng cao cảnh giác đến tận chi bộ đảng quyết không để kẻ xấu lợi dụng. Giống y chang đảng Thanh Hóa năm xưa vậy.
Liệu có gọi đảng bộ Hải Phòng là đảng Hải Phòng được không? Muốn biết gọi được hay không thì hãy xét xem lập trường ở đây là gì, kẻ xấu là ai? Không nói thì ai cũng rõ, đấy là lập trường bảo vệ nhau từ dưới lên trên, và kẻ xấu tất nhiên là những người lên tiếng phản đối, đó là các ông Lê Đức Anh,   Phạm Thế Duyệt, Nguyễn Quốc Thước…  từng là ủy viên BCT hoặc ủy viên TƯ của Đảng ta cả.
Vâng, Đảng ta. Lại nhấn mạnh hai tiếng Đảng ta cho thật rõ ràng, không được nhầm lẫn. Bởi vì các ông Lê Văn Hiền, Đỗ Hữu Ca,  Đỗ Trung Thoại… đều là thường vụ tỉnh hoặc tỉnh ủy viên của Đảng Hải Phòng. Mấy ông này làm gì, nói gì mọi người đều biết. Qua vụ Tiên Lãng có thể khẳng định 100% việc làm và lời nói của họ là không vì dân. Họ vì nhau và vì ai đó chứ không vì dân.
Điều lệ Đảng ta ( Vâng, Đảng ta) rất rõ ràng: “Liên hệ chặt chẽ với nhân dân, tôn trọng và phát huy quyền làm chủ của nhân dân, chăm lo đời sống vật chất, tinh thần và bảo vệ quyền lợi chính đáng của nhân dân...” (điểm 3, Điều 2 của Điều lệ Đảng). Qua vụ tiên Lãng thì thấy rất rõ Đảng bộ Hải Phòng không tôn trọng dân, không bảo vệ quyền lợi chính đáng của dân, còn bảo liên hệ với dân thì còn khuya. Rõ ràng đây là một đảng cát cứ, chính xác phải nói một trong các đảng cát cứ, đang ngang nhiên hoạt động trước mũi Đảng ta. Tất cả những gì họ đang làm tại vụ Tiên Lãng chống lại tôn chỉ mục đích của Đảng ta.
Xử lý vụ Tiên Lãng thế nào? Mọi người đang chăm chú theo dõi. Kẻ hy vọng, người thất vọng. Riêng mình thì mình tin “Đảng ta là đạo đức là văn minh”, không thể để cho một đảng cát cứ ngang nhiên tồn tại. Kẻ nào dám chống lưng cho đảng này, kẻ đó  trước sau cũng bị nhân dân hạ bệ.
Xin gửi niềm tin sắt đá này tới Đảng ta,  một đảng mà gần ba chục năm nay  mình là một đảng viên .
Nguyễn Quang Lập
Theo Quê Choa

“Đảng viên hư trước, làng nước hư theo!”

Trong hôm khai mạc Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ Tư (khóa XI), Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói đến nguy cơ đe dọa sự tồn vong của chế độ do sự sa sút phẩm chất chính trị và đạo đức của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên từ Trung ương tới cơ sở; trong khi hàng triệu nhân dân, đảng viên đang nỗ lực xây dựng đất nước.
Điều này nhân dân đã biết từ lâu. Chưa bao giờ thấy nhiều hiện tượng trái với đạo lí dân tộc như trong những năm gần đây: Cha giết con, chồng chém vợ, thầy giáo bị học trò làm hại, gia đình bệnh nhân đánh thầy thuốc, nông dân bị chiếm đất ồ ạt đi khiếu kiện, cán bộ tỉnh đánh bạc mỗi ván ăn thua tới 5 tỉ đồng, tội phạm vị thành niên ngày càng tăng. Sự dối trá tràn lan. Chạy chức chạy quyền, cúng bái cầu tài cầu lộc, mê tín dị đoan tràn ngập…
Trách nhiệm thuộc về ai? Thuộc về sự lãnh đạo của Đảng và quản lí của Chính phủ, các cấp từ Trung ương tới cơ sở.
Bản Di chúc năm 1969 của Bác Hồ, đã nhấn mạnh điều quyết định là Đảng cầm quyền phải thực sự trong sạch. Sau hơn 40 năm, mặc dầu chúng ta có phong trào “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” nhưng còn hình thức.
Khi Đảng còn nhiều uy tín trong xã hội, dân ta đã có câu “Đảng viên đi trước, làng nước theo sau”. Và nhiều thanh niên hăng hái phấn đấu vào Đảng.
Đến nay thì ngược lại, một số người trung thực đã quyết định không vào Đảng, một số cán bộ cao cấp, kể cả sĩ quan quân đội khi nghỉ hưu đã bỏ sinh hoạt Đảng. Sự suy giảm lòng tin trong dân thật nặng nề. Từ chỗ “đảng viên hư trước, làng nước hư theo” đến chỗ dân tỉnh ngộ sẽ không theo Đảng nữa. Thế là Đảng dần dần như con cá ngúc ngoắc trong cái ao cạn, thật nguy to!
Nạn tham nhũng có bè cánh tràn lan là nỗi buồn, nỗi lo và sự tức giận của mọi người. Người ta đồn mỗi chức vụ trong Đảng, trong chính quyền đều có giá bằng tiền cả! Thế thì Ban Tổ chức Trung ương, Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Bộ Nội vụ, Thanh tra Chính phủ đã làm được những gì? Đến mỗi xin cho con vào học lớp mầm non cũng phải khổ sở chạy chọt!
Mỗi ngày hơn 30 công dân Việt Nam chết vì tai nạn giao thông! Ra đường sẵn sàng đón thương vong như ra trận! Tình hình không thể để kéo dài mãi như thế này!
Tôi cùng nhân dân mong và tin rằng, như lời nói của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, các đồng chí trong Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Chính phủ và Quốc hội, mỗi người sẽ trung thực tự kiểm điểm mình và báo cáo trách nhiệm trước nhân dân. Đây là yêu cầu cao và cấp bách về sự gương mẫu của đảng viên là cán bộ lãnh đạo, từ Trung ương đến cơ sở.
Đảng ta đã nói thì phải làm. Làm cụ thể, thiết thực, từng việc một, từng bước một, làm triệt để và phải có hiệu quả. Cần xử lí nghiêm các cá nhân và tổ chức sai phạm.
Để chuộc lại uy tín của Đảng, đem lại lòng tin cho nhân dân, làm sống lại hình ảnh “Đảng viên đi trước, làng nước theo sau”, cần mở rộng dân chủ hơn nữa từ trong Đảng ra ngoài. Nếu có được lòng tin rộng mở của Đảng thì mỗi người dân sẽ vì điều tốt lành mà thành thực phát biểu ý kiến của mình. Khi đó ý Đảng sẽ hoàn toàn hợp với lòng dân. Dân sẽ thực sự làm chủ. Và không có khó khăn nào ta không thể vượt qua.
Vũ Tú Nam
Nguồn: Báo Người Cao Tuổi 

Tiên Lãng- bổ đề không cơ bản

Vụ Tiên Lãng kéo dài cả tháng nhưng chính quyền Tiên Lãng vẫn bảo thủ cho mình đúng bằng các phát ngôn trịch thượng và be bét hiểu biết. Càng ngày càng thấy sự việc rơi vào loại bổ đề rắm rối nhứt thế giới (hổng phải mỉa mai bổ đề cơ bản đâu các bác nhé, hi hi).
Một bạn đọc kỳ công thống kê, xin đưa lên đây cái bổ đề Tiên Lãng:
1.     Đt nông nghip hay đt gì?
31/1/2012: Ông Tăng Minh Lộc – Cục trưởng Cục Kinh tế hợp tác và phát triển nông thôn: Đó là đất nông nghiệp
2/2/2012: Ông Đỗ Trung Thoại, Phó CT UBND TP Hải Phòng: “Đất bãi bồi đó (Đầm Thủy sản nhà ông Đoàn Văn Vươn – Phanh phui) không phải là đất nông nghiệp”
2. Ai phá nhà ông Vươn?
(12/1/2012) Lê Văn Hiền – Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng: Phá ngôi nhà là bởi đó là nơi trú ẩn của những người chống lại lực lượng cưỡng chế.
(12/1/2012) Ngô Ngọc Khánh, Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng: ngôi nhà bị phá hủy là do có đối tượng chống đối ẩn nấp nên cán bộ làm nhiệm vụ đã phá hỏng!
(17/1/2012): Đỗ Trung Thoại, Phó CT UBND TP Hải Phòng: ” nhân dân bất bình nên phá”.
(2/2/2012) Ngô Ngọc Khánh – Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng: chỉ có người dân.
(3/2/2012) Ngô Ngọc Khánh – Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng: chỉ có người dân.
Từ ngày xảy ra vụ phá hoại đến nay, người dân cho biết, sau khi thực hiện xong việc cưỡng chế, cùng ngày (5/1) một số người thuộc lực lượng chức năng đã phá cái gian phụ, đốt cháy căn nhà cấp 4 nằm trong diện tích thu hồi nhà ông Vươn. Tiếp đó, sáng hôm sau lực lượng này lại phá nhà 2 tầng.
3. Cưỡng chế đúng hay sai?
12/1/2012, Nguyên Thứ trưởng Tài nguyên Môi trường Đặng Hùng Võ: vừa trái luật vừa trái đạo lý.
16/1/2012: Nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh: Chính quyền huyện, xã đều sai
30/1/2012: Ông Nguyễn Duy Lượng, Phó Chủ tịch Hội Nông dân Việt Nam: cưỡng chế đầm tôm của ông Vươn là không đúng.
2/2/2012: Đan Đức Hiệp – Phó Chủ tịch UBND TP Hải Phòng: không trái luật.
4. Có bi thường không?
18/1/2012; LS Lê Đức Tiết, Phó Chủ nhiệm Hội đồng tư vấn về Dân chủ & Pháp luật UBTW MTTQ: Trong trường hợp thật cần thiết, Nhà nước thu hồi đất đang sử dụng của người sử dụng đất để sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng thì người bị thu hồi đất được đền bù thiệt hại.”
2/2/2102: Đan Đức Hiệp, Phó Chủ tịch UBND TP Hải Phòng: việc thu hồi đất không bồi thường.

5. C
ưỡng chế đ làm gì?
6/1/2012: Bí thư Đảng ủy đảng bộ xã Vinh Quang: thu hồi đất để tiến hành lấn biển lần hai, lập khu dân cư mới
6/1/2012: Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng: mục đích thu hồi đất để xây dựng sân bay Tiên Lãng.
30/1/2012: Ngô Ngọc Khánh, Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng: “Cứ thu hồi trước đã, còn giao đất cho ai sẽ tính sau” .
30/1/2012: Ngô Ngọc Khánh, Chánh VP huyện Tiên Lãng: “thu hồi đất đầm này sẽ giao cho dân”.
6. Chính quyn có liên h vi giang h?
2/2/2012: Đỗ Hữu Ca, Giám đốc côn an HP: Không có chuyện giang hồ chi phối vụ việc này.
Người dân  huyn Tiên Lãng: một nhóm giang hồ ở quận Kiến An, TP Hải Phòng có liên quan đến việc thu hồi đất của hộ ông Đoàn Văn Vươn
7. Đoàn Văn Vươn là người như thế nào?
Ch đm Vũ Văn Hin nói: “phải phong cho anh Vươn là người hùng lấn biển”.
Ông Nguyn Văn Doãn, người xóm chùa trên nói: “Trước đây chưa có khu đồng này thì dân luôn lo vỡ đê. Mùa bão chúng tôi kinh lắm, có bão phải chạy tới mãi xã trong. Có đồng của ông Vươn chúng tôi yên tâm, bão gió chúng tôi không phải chạy”.
Ông Phm Văn Danh, nguyên Bí thư đảng ủy xã Vinh Quang: “Tôi và cả xã Vinh Quang không ngờ Vươn làm được và thành công”
Chánh văn phòng UBND huyn Tiên Lãng Ngô Ngc Khánh nói: “Anh Vươn không phải người tốt.
2007: Các báo đăng: ông Vươn như một anh hùng khi quai đê, lấn biển!
8. Nhà hay “chòi canh”?
Ông Đỗ Trung Thoại , Phó CT UBND TP Hải Phòng: chòi canh, chòi tạm. (Mịa! căn nhà 2 tầng mà bảo là chòi canh, chòi tạm thế chắc “Nhà” nó phải là khách sạn 5 sao). (Hết trích commen của bác PhanhPhui)
Đã thế, hôm nay mùng 4.2 xuất hiện thêm cái miệng của Vũ Hồng Chuân, tuyên giáo huyện Tiên Lãng cho rằng một số quan chức trung ương về hưu nhầm lẫn, còn ông Đặng Hùng Võ không biết cụ thể thế nào mà vẫn cứ phát ngôn. Đúng là hết thuốc. Các sai trái của Tiên Lãng đã bị các chuyên gia phân tích, nhưng ông Chuân lợi dụng uy tín tổ chức đảng để tuyên truyền tầm bậy, đánh mất úy tín cấp ủy, lợi dụng sự quán triệt để xằng bậy những be bét của Tiên Lãng trong cưỡng chế. Vu khống những lão thành, tướng lĩnh về hưu có ý kiến vào thành phần phản động. Chết.
          Hin không biết cái b đ Tiên Lãng gii như thế nào đây cho xong l?!

Lãnh đạo Tiên Lãng quán triệt toàn thể Đảng viên trong huyện giữ vững lập trường, đừng để kẻ xấu lợi dụng

Lời dẫn Nguyễn Quang VinhMấy ngày qua, lãnh đạo huyện Tiên Lãng không cần quan tâm đên thông tin của báo chí, ý kiến của các cán bộ Lão thành cách mạng, của những đồng chí nguyên là lãnh tụ, của các chuyện gia, của các đoàn thanh tra kiểm tra Trung Ương và dư luận nhân dân cả nước, khẳng định về những sai phạm trong quá trình cấp đất, thu hồi và cưỡng chế đất của gia đình anh Đoàn Văn Vươn; mà huyện đã chỉ đạo cho ban tuyên giáo huyện ủy quán triệt đến từng chi bộ, từng đảng viên toàn huyện phải  nhất nhất tin tưởng vào việc làm của huyện là đúng đắn, tất cả những ý kiến phê phán huyện đều sai trái, và là luận điệu của kẻ xấu.
Chúng tôi giới thiệu dưới đây toàn văn lời phát biểu quán triệt của Trưởng ban tuyên giáo huyện ủy Tiên Lãng, ông Vũ Hồng Chuân với 300 đảng viên của Thị trấn Tiên Lãng vào sáng hôm nay (03/02/2012):
Sáng 3-2, tại cuộc mít tinh quán triệt thời sự tại Đảng bộ thị trấn Tiên Lãng, theo chỉ thị của Ban Tuyên giáo Huyện ủy Tiên Lãng, ông Trưởng ban Tuyên giáo huyện Vũ Hồng Chuân sau khi nói về tình hình kinh tế xã hội đã phổ biến thông tin vụ cưỡng chế cho toàn bộ hơn 300 đảng viên.
“Nhân đây chúng tôi xin thông tin về sự kiện Vinh Quang. Đây là vấn đề được các đảng viên theo dõi chăm chú nhất. Trong mấy ngày qua chúng tôi luôn đi với đài truyền hình để làm những cái phóng sự để thông tin tới các bác, các đồng chí. Theo đó, ngày 5-1, UBND huyện Tiên Lãng tổ chức cưỡng chế thu hồi đất nuôi trồng thủy sản đã hết hạn giao cho ông Đoàn Văn Vươn. Xung quanh vụ việc này, thời gian qua các đồng chí lãnh đạo huyện ủy, UBND huyện đã tổ chức chỉ đạo các cơ quan chức năng và trực tiếp thông tin trong các hội nghị cấp ủy, chính quyền, mặt trận, đoàn thể. Các cơ quan thông tin đại chúng của thành phố và huyện cũng đã đưa tin để cán bộ và nhân dân toàn huyện hiểu đúng bản chất sự việc. Tuy nhiên, dư luận còn có nhiều ý kiến khác nhau, thậm chí không đúng bản chất sự việc gây nghi ngờ, gây phân tâm cho một bộ phận cán bộ đảng viên và quần chúng rất dễ bị các phần tử xấu lợi dụng. Nhất là trên mạng Internet và các blog. Thưa các đồng chí, nếu chúng ta chỉ xem trên mạng không có thông tin đầy đủ thì rõ ràng chắc chắn sẽ phân tâm. Mà nếu chúng ta chỉ xem trên mạng thôi thậm chí nhiều đồng chí thấy huyện Tiên Lãng là be bét lắm. Nhưng xin thưa các bác các đồng chí là đâu có phải như thế.
Cho nên hôm nay chúng tôi xin thông tin một cách tương đối đầy đủ để các bác các đồng chí lắm được sự việc. Huyện chúng ta có diện tích bãi bồi ven sông ven biển rất lớn, hơn 3000 ha. Trong những năm qua chúng ta đã từng bước đưa diện tích ven sông ven biển này vào sử dụng có hiệu quả. Mỗi năm bãi của chúng ta lại bồi ra ngoài. Chúng ta đã làm cuộc cách mạng lần thứ nhất, quai đê lấn biển đã tạo ra một loạt các xã như Đông Hưng, Tây Hưng. Toàn bộ vùng ngoài đã hình thành từ những năm 90 của thế kỷ trước. Có thể nói với một tư duy và tầm nhìn sớm hơn, huyện chúng ta đã hình thành bộ phận gọi là đề án Vinh Quang 2 để đưa diện tích đấy vào quản lý, khai thác và sử dụng. Toàn bộ diện tích ngoài ấy là đất bãi bồi chưa sử dụng. Để triển khai một chương trình dài hơi hơn, chúng ta đã giao cho một số hộ ra đình ra đó khoanh vùng nuôi tôm làm luận chứng đề nghị được giao để quản lý, khai thác. Trên cơ sở đấy chúng ta giao. Chứ còn thưa các bác chúng tôi là người dân Vinh Quang sống ở ven đê, nói tóm lại cái người dân ở đấy tâm lý người ta cũng chẳng muốn giao cho ai. Vì sao? Bởi vì chúng tôi chỉ cần ra ngoài ấy hai tiếng đồng hồ là chúng tôi bắt được bữa cáy về ăn ngon lành. Ra chân đê chỉ cần hơn tiếng là được bữa cá về ăn rồi. Người dân chúng tôi chẳng muốn giao cho ai để chúng tôi ra khai thác về cải thiện bữa ăn, sướng! Nhưng để đưa vào khai thác có hiệu quả thì một số hộ làm luận chứng xin khai thác ở đấy và được huyện đồng ý cho khai thác theo thời hạn.
Trước hết là nói về nguồn gốc đất. Đối với đất của anh Đoàn Văn Vươn, ngày 4-10-1993, UBND huyện ra quyết định 447 giao cho ông Đoàn Văn Vươn, thôn Thúy Nẻo, xã Bắc Hưng diện tích 21ha ở phía Nam cống Rộc, thời hạn giao 14 năm tính từ ngày 4-10-1993. Trong quá trình sử dụng ông Vươn đã phá rừng đắp lấn ra phía ngoài thêm 19,3 ha nữa. Việc anh ấy phá rừng đã bị xử phạt hành chính. Sau khi lấn ra rồi anh ấy lại đề nghị giao tiếp cho 19,3 ha ấy nữa thì huyện lại hợp thức hóa giao cho anh ấy. Như vậy 2 quyết định UBND huyện đã giao cho anh ấy 40,3 ha và thời hạn đều tính từ 4-10-1993. Thực hiện luật đất đai đến thời điểm hết hạn giao, UBND huyện thực hiện thủ tục để thu hồi toàn bộ 40,3 ha của Đoàn Văn Vươn, trong đó có diện tích 19,3 ha giao theo quyết định 220. Sau khi làm các thủ tục theo quy định, ngày 7-4-2009, UBND huyện ban hành quyết định 461 thu hồi 19,3 ha anh ta lấn chiếm trước. Anh Vươn không đồng ý và khiếu nại. Huyện đã mời anh ấy lên giải quyết khẳng định Quyết định của huyện đúng. Anh Vươn cũng không đồng ý và kiện ra tòa. TAND huyện xử bác khiếu nại của anh Vươn. Anh Vươn không đồng ý với kết quả xử của tòa lại kháng cáo lên TAND TP. Khi TAND TP thụ lý chuẩn bị đưa ra xét xử, anh ấy rút về không kiện nữa. Tòa TP ra quyết định đình chỉ xét xử phúc thẩm và bản án sơ thẩm của tòa cấp huyện có hiệu lực. UBND huyện đã tám lần mời anh ấy lên làm việc thực hiện quyết định ấy. Huyện nói rõ nếu anh Vươn có nhu cầu tiếp tục sử dụng thì phải làm các thủ tục để đề nghị thuê lại. Nhưng anh ấy không hợp tác, anh ấy không muốn thuê lại mà anh ấy muốn đất đấy phải như đất nông nghiệp cơ. Thưa các bác, các đồng chí, anh ấy thế thì làm sao mình chấp nhận được. Cuối cùng ngày 24-11-2011 huyện phải ra quyết định cưỡng chế số 3307. Ngày 25-11-2011, UBND huyện Ban hành quyết định thành lập Ban chỉ đạo cưỡng chế do đồng chí phó chủ tịch phụ trách nông nghiệp làm trưởng ban, đồng thời lập các tổ công tác. Để đảm bảo tài sản đối với ông Đoàn Văn Vươn, ngày 30-11-2011, UBND huyện đã có thông báo cho ông Vươn chủ động di dời tài sản, dụng cụ sinh hoạt bàn giao diện tích. Huyện liên tục có các công văn yêu cầu nhưng anh ấy không thực hiện. Sau đó UBND huyện giao cho hai xã Bắc Hưng và Vinh Quang tổ chức các đoàn quân dân chính vận động nhưng anh ấy không nghe. Và một lần nữa UBND huyện lại tham khảo các sở ngành của thành phố xem quyết định như thế đã được chưa. Các sở tư vấn cơ sở pháp lý thế là được rồi huyện mới triển khai việc cưỡng chế thu hồi. Ngày 5-1, khi tổ chức cưỡng chế, tại khu đầm ông Vươn cùng người liên quan bố trí ba lớp hàng rào tre ngăn cản lực lượng cưỡng chế. Khi tổ công tác làm nhiệm vụ rà phá bom mìn cùng công an làm công tác đảm bảo trật tự tiến vào tới hàng rào thứ ba cách nhà anh ấy 100m các đối tượng trong nhà đã kích cho mìn nổ nhằm kích bình gas nổ để gây sát thương lớn. Bình gas không nổ chứ nổ chắc chắn có đồng chí hi sinh. Khi tổ công tác tiếp cận đến sân của lều coi đồng các đối tượng bên trong đã dùng súng hoa cải bắn luôn làm sáu cán bộ chiến sĩ của công an và huyện đội bị thương. Hành vi có thể nói hết sức là manh động. Khi chúng dùng súng bắn hoa cải bắn ra các chiến sĩ bị thương rồi. Lúc đó huyện mới báo về TP, CATP mới cho lực lượng về tăng cường để bắt giữ các đối tượng. Khi trên về mới tiếp cận được nhà của nó và đưa lực lượng của ta lên tuyến trên điều trị. Lợi dụng lúc đó các đối tượng đã bỏ trốn. Công an đã khởi tố và đang điều tra làm rõ. Xung quanh cái vụ việc này các cái blog và các cái trang  mạng, tất nhiên là có bàn tay đạo diễn của các thế lực đứng đằng sau, không loại trừ các thế lực phản động bên ngoài, đã tung hết lên mạng. Các thông tin đó hoàn toàn không đúng bản chất sự việc. Về công tác tư tưởng tôi thấy có mấy vấn đề mà chúng ta phải đấu tranh, phải phản bác. Thứ nhất xác định rõ vấn đề giao đất và cho thuê đất. đây là hai vấn đề khác nhau. Quyền lợi của người được giao đất khác với quyền lợi của người được thuê đất. Trong trường hợp của ông Đoàn Văn Vươn phải hiểu nguồn gốc đất thuê là đất chưa sử dụng không thuộc quỹ đất sản xuất nông nghiệp giao lâu dài. Bản thân anh Vươn đã được giao đất sản xuất nông nghiệp ở xã Bắc Hưng rồi. Anh Vươn có phải người xã Vinh Quang đâu mà giao đất ở xã Vinh Quang. Đất này không phải là đất để giao lâu dài mà là đất chưa sử dụng đến tạm thời giao có thời hạn. Kể cả đất nuôi trồng thủy sản giao theo nghị định 64 thì hạn điền cũng không quá 2ha. Đây 40,3 ha mà. Ở đây có một sự nhầm lẫn. Thậm chí cả một số quan chức ở Trung ương về hưu vẫn cứ nói đây là đất sản xuất nông nghiệp, mà đã là đất sản xuất nông nghiệp là phải giao cho người ta 20 năm. Hết thời hạn giao đất ông Vươn không muốn chuyển sang thuê. Tại sao? Bởi nếu được giao mỗi năm chỉ phải nộp 7 triệu thôi, còn chuyển sang thuê ít nhất cũng phải đóng 100 triệu đồng. Chưa nói xã đấu thầu còn cao hơn nhiều. Tôi lấy đơn cử như 70 ha ở Tiên Thắng cũng y sì như thế này. TAND tối cao bác, thu hồi giao về xã, xã giao đấu thầu thu về ngân sách tới 1,4 tỷ. Thứ hai chúng tôi muốn khẳng định điều này để các bác, các đồng chí nắm được để mà tuyên truyền là có dư luận cho rằng ông Vươn đầu tư quá lớn, có công lớn trong công tác bảo vệ đê điều phòng chống lụt bão. Ông Vươn đầu tư thì đúng rồi nhưng đâu có phải toàn bộ là của ông Vươn. Toàn bộ khu đầm ông Vươn là đường công vụ suốt từ cống Rộc chạy xuống dự án Vinh Quang 2 đầu tư đấy. Năm 1998, dự án Vinh Quang 2 đầu tư cái đường bao chính của đầm ông Vươn tới 295 triệu, năm đó to lắm. Năm 2002-2006, dự án nuôi tôm của Thành đoàn cũng đầu tư vào dự án này 21 tỷ cơ. Toàn bộ con mương chạy dọc người ta đầu tư 5-6 tỷ. Lúc ấy trong thời hạn giao đất người ta bồi thường 271 triệu. Nhà nước đầu tư nhiều chứ có phải của ông Vươn đầu tư cả đâu. Không thể nói ông Vươn có công lớn bảo vệ đê điều. Các đồng chí xuống dưới đấy sẽ thấy, nó đưa lên các blog nói một cách trắng trợn là vì có cái đầm của ông Vươn nên ông ấy đầu tư trồng cây nắn dòng chảy nên không bị vỡ đê. Làm gì có chuyện nắn dòng chảy ở cửa sông Văn Úc được. Thật là vô lý. Người ta nói ông ấy có công trồng rừng. Nhưng hoàn toàn không có công gì. Người ta nói ông ấy đóng góp nhiều. Tôi xin thưa với các bác điều này hoàn toàn không đúng. Huyện giao cho ông ấy từ năm 1993, bảy năm ông đầu ông ấy không phải đóng bất cứ một thứ gì. Còn từ 2000 đến giờ đã 12 năm, tất cả ông nộp có 48 triệu chủ yếu là môn bài. Hôm qua chúng tôi làm một cái sự kiện nữa để các bác, các đồng chí xem tình hình thấy, ông ấy cho thuê một người ở gần đó có 6 ha mà mỗi năm ông ấy thu 30 triệu. Người dân Vinh Quang mà phải thuê đầm của một người ở nơi khác. Một năm ông ấy không làm gì cũng có ít nhất 20 triệu. Cái mà ông ấy cho thuê các blog nó giấu nhẹm đi chả thấy nói năng gì cả. Huyện chỉ có yêu cầu là phải chuyển sang đất cho thuê theo luật đất đai năm 1993, thế nhưng ông ấy không muốn thuê.
Thế mà trên báo chí, trên blog nói là hệ thống chính trị của Tiên Lãng hỏng hết rồi, thế này thế nọ, nó nói thậm tệ. Và đến cả ngày hôm qua ông Đặng Hùng Võ lại vẫn còn từ Hà Nội không xuống dưới đây xem đất nó cụ thể thế nào mà vẫn cứ phát ngôn như thế. Cơ sở  để thu hồi có 3 cơ sở. Một là văn bản thỏa thuận của huyện với ông Vươn khi xin giao đất lúc ấy ông ấy chấp nhận  thì làm không thì thôi, khi giao đất ông Vươn đã chấp nhận, đã ký vào văn bản với thời hạn 14 năm rồi, hết thì phải trả lại toàn bộ. Hai là theo điều 80 luật đất đai năm 1993. Ba là vấn đề vô cùng quan trọng là tòa người ta xử rồi, UBND huyện cũng không thể  nhân danh nước cộng hòa xã hội chủ nghiã Việt nam được. Chỉ có tòa án mới nhân danh để xử một vụ kiện nào đó. Tòa cấp TP, cấp huyện đã bác đơn, khẳng định quyết định của huyện là đúng rồi thì làm sao mà nói ông Hiền sai được. Tòa khẳng định đúng rồi thì cơ quan hành chính thực thi thôi. Với tư cách là Uỷ viên thường vụ huyện ủy tôi xin khẳng định không có vấn để tiêu cực ở đây. Nội bộ huyện ủy, UBND, đoàn thể của huyện đoàn kết không có tiêu cực. Không thu hồi đất đó để chuyển sang cho thuê, cho đấu thầu mới là tiêu cực. Người ta sẽ đặt câu hỏi là tại sao một bên xã giao khoán thầu nộp sản cao, một bên lại ăn không mới là tiêu cực. Chỉ có ai sợ mới không dám thu hồi. Còn anh chấp nhận, nói rõ thôi thì cháu đã làm ở đây, công việc đã quen rồi, đã thu được rồi thì dân làng nộp thế nào, cháu nộp thế ấy. Đằng này không muốn xin thuê lại mà lại muốn ăn không thì làm sao có chuyện ấy được. Rõ ràng ở đây đã có thế lực đằng sau nào đó xúi giục, làm hỏng sự nghiệp. Một vấn đề nữa là xung quanh vấn đề thu hồi đất theo qui định Vươn có quyền  khiếu nại tố cáo lên cấp trên nhưng ông Vươn không chọn mà đã chọn giải pháp chống người thi hành công vụ là vi phạm cực kỳ nghiêm trọng về luật pháp. Là công dân anh có quyền khiếu nại nếu không thấy thỏa đáng hoặc tố cáo còn có người giải quyết. Tại sao anh lại bắn vào lực lượng cưỡng chế, đây là hành vi manh động, chỉ có bọn lưu manh mới bắn vào người làm nhiệm vụ. Tất nhiên là trong quá trình thu hồi đầm vùng và các bước triển khai cũng có những cái phải rút kinh nghiệm như công tác nắm tình hình, rồi những cái lẽ ra không để xảy ra đến mức độ như thế, cái này cùng là vấn đề đáng tiếc. Thưa các bác, các đồng chí, huyện chúng ta vốn là huyện có phòng trào cách mạng , tiếp nối truyền thống ấy các ủy đảng, tổ chức, ban ngành, đoàn thể, nhân dân …đã nỗ lực phấn đấu để đạt được thành quả như ngày hôm nay vì thế chúng ta không thể dễ gì để bất  cứ ai vì mục đích cá nhân làm ảnh hưởng đến phong trào chung của huyện. Qua việc thông tin về vụ cưỡng chế thu hồi đất hết thời hạn của ông Đoàn Văn Vương, đề nghị các cán bộ đảng viên và nhân dân nâng cao nhận thức trách nhiệm, thống nhất về mặt tư tưởng bình tĩnh tin tưởng sự lãnh đạo của huyện ủy, sự chỉ đạo điều hành của UBND và cơ quan chức năng giải thích theo thông báo như trên đây. Rất mong các đồng chí là đảng viên của huyện giữ vững lập trường. Chúng tôi cũng rất bức xúc và anh em ở ban đảng thấy trên mạng nói vấn đề đảng bộ huyện Tiên lãng thế này thế kia tôi thấy chạm đến lòng tự ái nên chúng tôi đã có đơn gửi từ Tổng Bí thư trở xuống, phải xem xét thấu đáo trước khi phát ngôn chứ không nhân dân cả nước hiểu sai hết về huyện Tiên Lãng. Kiến nghị với Tổng bí thư và các cấp các ngành phải xem xét thấu đáo và thận trọng…”.

Thứ Sáu, ngày 03 tháng 2 năm 2012

ĐBQH Dương Trung Quốc: Trách nhiệm của Quốc hội với vụ Tiên Lãng

Tại cuộc Gặp gỡ đầu xuân Nhâm Thìn 2012, do Tia sáng và Trung nguyên tổ chức.
Lời dẫn Ba SàmNhư đã hẹn sẽ lần lượt đăng tải nội dung cuộc Gặp gỡ đầu xuân Nhâm Thìn tại Hội quán Sáng tạo, 36 Điện Biên Phủ, do tạp chí Tia sáng  cùng Tập đoàn Cà phê Trung Nguyên tổ chức, chiều 31-1-2012, dưới đây là toàn văn phát biểu của ông Dương Trung Quốc.
Cuộc gặp có đủ các gương mặt già, trẻ, trong, ngoài nước, trong Nam ngoài Bắc, doanh nhân, cựu quan chức v.v.. như GS Vũ Khiêu 97 tuổi, GS Hoàng Tụy, cựu PCT nước Nguyễn Thị Bình, cựu PTT Vũ Khoan, Giản Tư Trung-hiệu trưởng trường doanh nhân PACE, Đặng Lê Nguyên Vũ-Chủ tịch Trung Nguyên, TS Nguyễn Trí Dũng-VK Nhật, TS Nguyễn Sĩ Dũng-Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, TS Lê Đăng Doanh, nhà sử học Dương Trung Quốc, TS Nguyễn Quang A, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên, kinh tế gia Phạm Chi Lan, cựu Đại sứ Nguyễn Trung, GS Hồ Ngọc Đại, GS Văn Như Cương, TS Trần Đình Thiên, cựu bộ trưởng Thương mại Trương Đình Tuyển (hiện là cố vấn của Thủ tướng), … Nhiều phát biểu hay, rất bất ngờ, trong đó vụ Tiên Lãng và nhân vật Đoàn Văn Vươn đã được nhắc tới nhiều lần, đều mang thông điệp như một cảnh báo cho nguy cơ lớn liên quan tới chính sách phát triển kinh tế, xã hội.
Kính thưa các thầy cô, thưa các bác,
Trước cử tọa thế này thì thực ra khó nói cái điều gì to tát cả. Tôi chỉ muốn chia sẻ một số đôi điều thôi, như là một nỗi lo lắng, như một nỗi băn khoăn, như một mong ước.
Cỗ xe không phanh, không số lùi
Cái lo lắng đầu tiên tôi cảm thấy chúng ta, đất  nước chúng ta đang đi trên một cỗ xe mà người lái xe không biết lùi, và trên cỗ xe phanh hỏng. Và chúng ta chỉ băm băm lao về phía trước, đầy những rủi ro.
Anh Sĩ Dũng có nói đến cái việc chúng ta đang hướng tới sửa đổi Hiến pháp. Tôi cũng được may mắn tham gia vào trong cái Ban Biên tập, (tham gia ngay từ lời nói) đầu, thì càng quả thấy chúng ta đang ở trong cái trạng thái không biết rồi chúng ta sẽ sửa như thế nào? Đấy là cái nỗi lo lắng của tôi.
Cái nỗi băn khoăn của tôi muốn bình luận cái điều mà chúng ta đang thấy, một điều đang rất thời thượng và rất quan trọng là “tái cấu trúc”. Tôi cứ băn khoăn rằng “tái cấu trúc” trước hết có phải là sửa sai không, hay vẫn theo quan điểm đấy là một bước phát triển của tiến lên. Cái thứ hai, hiểu khái niệm tái cấu trúc và đặc biệt chữ “tái” như thế nào. “Tái” nếu là âm Hán Việt  thì ta phải làm lại thôi. Còn nếu tái là chữ nôm thì là nửa sống nửa chín. Cái điều đó cực kỳ nguy hiểm và chúng tôi chưa thấy có điều gì để chúng ta tin tưởng rằng cái tái cấu trúc này đang là một bước ngoặt, trong tư duy cũng như là trong hành động để chúng ta có thể điều chỉnh được. Điều chỉnh hiểu theo cả hai nghĩa là sửa cái sai, cái cũ và cố gắng tìm ra con đường phát triển tốt.
Tinh thần thanh nghị của người trí thức
Và cái điều thứ ba là cái điều chúng ta đang nói, băn khoăn ngày hôm nay. Anh Quang A cũng nói, anh Doanh cũng nói là: Trí thức làm gì? Tôi rất mong muốn, ao ước chúng ta trở lại một tinh thần rất cổ điển của người phương Đông nói chung, của người Việt Nam nói riêng là “tinh thần thanh nghị”. Thanh nghị là một phẩm chất mang tính chất trí thức, nó không thuộc vào tầng lớp cụ thể nào. Đương nhiên  nó là những tầng lớp có tri thức. Từ những ông đồ nho, những ông thầy giáo làng cho đến những người có học vấn rất cao, bằng cấp rất lớn đều có tinh thần phê phán và để thúc đẩy sự phát triển, từ trong làng xã cho đến xã hội. Chúng ta nhớ đến chữ thanh nghị đã một lần vang lên trong một thời điểm rất quan trọng của đất nước, đó là thời kỳ trước khi cách mạng tháng Tám năm 45’. Mà những trí thức Việt Nam tập hợp với nhau lại làm một cái tờ báo. Mà khi lựa chọn tên tờ báo này thì cuối cùng người ta chọn cái chữ “Thanh Nghị”. Mỗi người ở chỗ đứng của mình, góc nhìn của mình, hiểu biết của mình đều đóng góp vào cái chung bằng một cái tinh thần phê phán và xây dựng. Tôi nghĩ đấy là một tinh thần rất là truyền thống và nó không đao to búa lớn nhưng mà có thể nó chi phối toàn bộ đời sống từ trong đời sống xã hội ở thôn quê cho đến thị thành. Và cao hơn nữa chúng ta thấy chính là những cái người thanh nghị ấy đã có mặt ở những cương vị hết sức quan trọng đóng góp cho thắng lợi của cách mạng của chúng ta.
Trách nhiệm của Quốc hội với vụ Tiên Lãng
Thì đấy là cái tinh thần mà chúng tôi muốn lĩnh hội ngày hôm nay và đương nhiên chúng ta rất băn khoăn là tiếng nói ấy nó ở đâu? Anh Quang A có nói đến những cái kênh rất khác nhau, và quả thật là khó khăn thật. Ngày hôm qua tôi có trả lời báo Tiền Phong cái vụ Tiên Lãng ấy thì cuối cùng họ cũng bỏ đi một trong những ý quan trọng nhất.
Tôi cho rằng cái vụ án ấy trách nhiệm đầu tiên là của Quốc hội. Bởi vì Quốc hội là người xây dựng luật và giám sát việc thực thi luật. Vậy mà Thủ tướng đường đường là Đại biểu Quốc hội tỉnh, thành phố Hải Phòng, chưa thấy lên tiếng. Tôi rất muốn Thủ tướng hành xử không phải vì với tư cách là người điều hành Chính phủ mà với tư cách là một Đại biểu Quốc hội của thành phố Hải Phòng. Chúng ta sẽ tìm ra được cái chỗ sai để điều chỉnh. Mà tôi cho rằng cái sai quan trọng nhất, về nhận thức cá nhân tôi, anh Sĩ Dũng theo dõi Quốc hội thì anh cũng thấy, cái Luật Đất đai nó đã bất cập từ lâu rồi sau khi nó phát huy mặt tích cực của nó trong một thời đoạn nhất định của lịch sử. Và cái điều đó thể hiện tất cả trong tiếng nói Quốc hội, nhiều lắm, chứ không phải cá nhân một ai. Vậy mà cho đến bây giờ trong chương trình nghị sự của chúng ta hình như Luật Đất đai vẫn còn nằm ở một thứ yếu rất lớn mà không biết đến bao giờ mới sửa lại. Vì thế mà chính quyền bảo chính quyền làm không sai luật, chỉ có người dân làm sai luật thôi. Điều đó tôi cho đấy là một cái vấn đề … Nhưng mà cuối cùng báo chí không đăng, cắt đoạn đấy đi. Và đương nhiên chúng tôi sẽ có diễn đàn riêng của chúng tôi. Và chúng tôi cũng nghĩ rằng mỗi người ở một cương vị khác nhau, cố gắng tìm ra một cái tiếng nói làm cho tiếng nói của mình hòa chung vào tiếng nói chung để tạo ra một cái sự thức tỉnh và chúng ta hành động vì cái lợi ích chung của đất nước.
Đó là mong muốn của tôi và tôi nghĩ đó cũng là mong muốn của “Tia sáng”, cũng là mong muốn của tất cả chúng ta ngồi đây. Xin cám ơn và xin chúc Năm mới tốt đẹp!
Nguồn: Ba Sàm (tựa bài của HDTG)

Nhìn hình đi, những ai phá nhà ông Đoàn Văn Vươn


Đôi lời: Sau khi đăng tấm hình này, mãi tới sáng nay 4/2,  HDTG mới phát hiện tấm hình này đã bịSGTT gỡ xuống, trong lúc tìm kiếm lại trên google thì HDTG phát hiện báo Pháp Luật lấy tấm hình này với chú thích cảnh phá nhà anh Vươn (xem bài tại đây trên Báo mới). Nhưng tới 16 giờ 20 HDTG vào báo Pháp Luật cũng gỡ luôn.
Như vậy, tấm hình này có thể ở một vụ cưỡng chế khác và SGTT đã đăng một cách cẩu thả hay sợ trách nhiệm bằng chứng liên quan sau khi có một vài phát biểu cảnh phá nhà anh Vươn là do dân làm.
Tấm hình này đăng trong bài viết của SGTT lúc 17 giờ 15 ngày 2/2, HDTG đăng lại lúc khoản 11 giờ trưa ngày 3/2. Như vậy là tấm hình này nằm trên trang chính của SGTT khá lâu sau khi bị gỡ xuống.
HDTG thành thật xin lỗi bạn đọc và những người liên quan tới tấm hình này.
Bạn đọc cũng có thể tham khảo bài viết gốc của SGTT lúc chưa gỡ hình trên trang Tin tức của Yahoo, hay ở blog Cu Làng Cát (hình trên blog này còn link hình của SGTT (http://sgtt.vn/ImageHandler.ashx?ImageID=166447)). Còn đây là hình chụp trên báo Pháp Luật bài đăng hôm nay ngày 4/2.
---------------------

Cưỡng chế nhà ông Đoàn Văn Vươn- Có đủ cả ở đây. Ảnh SGTT
Sau Đỗ Trung Thoại, sáng nay 3/2 trên Dân Trí, ông Ngô Ngọc Khánh – Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng - lý giải: “Lực lượng cưỡng chế không phá nhà cửa tài sản của ông Vươn và ông Quý thì chỉ có người dân. Còn người dân là ai thì phải điều tra mới làm rõ được. Chiếc máy ủi được đưa vào hiện trường không phải của UBND huyện điều vào, huyện cũng chưa biết chiếc xe này của ai. Hiện cơ quan chức năng vẫn đang làm rõ sự việc”. (xem toàn bài tại đây)

Luật gia Lê Hiếu Đằng: Chính quyền địa phương đã phá hoại chính sách Nhà nước

Đã gần một tháng qua, dư luận vẫn còn xôn xao về vụ gia đình ông Đoàn Văn Vươn ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng bị cưỡng chế giao lại khu vực đầm mà ông đã được giao trong lúc chưa hết thời hạn, nhà cửa và hoa lợi của trên khu đất này cũng bị phá hủy và cướp bóc. Hiện sáu người trong gia đình ông đang bị truy tố, riêng ông và người em đang bị tạm giam với tội danh rất nặng là « giết người », vì đã chống lại đoàn cưỡng chế.
Nhưng vụ Đoàn Văn Vươn cũng đã cho thấy những vấn đề sâu xa, gai góc hơn, như quyền sở hữu đất đai, tình trạng thiếu dân chủ ở một số địa phương… và là dấu hiệu báo động sẽ có nhiều vụ Đoàn Văn Vươn nữa nếu chính quyền không giải quyết đến nơi đến chốn. Đây cũng là ý kiến của luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh.
Ngôi nhà của gia đình ông Đoàn Văn Vươn tại xã Quang Vinh, huyện Tiên Lãng, tỉnh Hải Phòng nay đã bị san bằng. Ảnh chụp ngày 10/01/2012. REUTERS/Stringer
Theo luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh, trong vụ ông Đoàn Văn Vươn, việc làm của chính quyền địa phương huyện Tiên Lãng, Hải Phòng là phi pháp, bất nhân. Ông cho rằng Hiến pháp cần công nhận quyền sở hữu đất đai của người dân, để bọn cường hào mới không thể lạm quyền, gây bất công xã hội, tạo ra những bất ổn định tiềm ẩn về chính trị.
RFI : Kính chào ông Lê Hiếu Đằng. Thưa ông về vụ ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng Hải Phòng, có lẽ thời gian của một cuộc phỏng vấn ngắn như thế này là quá ít, nhưng ông có thể cho một vài nhận định được không ?
Lê Hiếu Đằng : Gần một tháng nay có thể nói là công luận rất phẫn nộ, bất bình về những việc làm của chính quyền Tiên Lãng, Hải Phòng. Bởi vì ông Vươn là bộ đội xuất ngũ, có học hành đàng hoàng, là kỹ sư nông nghiệp đi khai hoang phục hóa, đáp ứng được một chủ trương của nhà nước là làm giàu một cách chính đáng và phát triển sản xuất.
Thế thì cái việc làm phi pháp, trái luật của Ủy ban Nhân dân huyện Tiên Lãng Hải Phòng, là một việc làm có thể nói là phá hoại chính sách của nhà nước về vấn đề khuyến khích sản xuất. Đây là một chính sách lớn của nhà nước.Có thể nói đây là những phần tử phá hoại.
Bởi vì nếu ông Vươn làm ăn có hiệu quả, thì dù thời gian cho mượn đất có đến đi chăng nữa – mà các chuyên gia đã chứng minh rằng chưa đến – thì vẫn phải tiếp tục cho ông ta khai thác mảnh đất mà ông đã tự đầu tư biết bao nhiêu công sức và tiền bạc vào đấy. Chính cái việc làm bất nhân của chính quyền Tiên Lãng đã đẩy ông Vươn vào con đường uất ức không thể nào chịu đựng được, vì vậy mới có hành động như chúng ta đã biết.
Chúng ta rất thông cảm, rất hiểu những việc làm đó là vi phạm pháp luật, nhưng những nguyên nhân nào đẩy ông Vươn đến hành động đó ? Chính là những kẻ nằm trong chính quyền huyện Tiên Lãng. Do đó có thể nói đang có làn sóng bất bình, phẫn nộ trong giới trí thức, trong các tầng lớp nhân dân. Đặc biệt ở Thành phố Hồ Chí Minh cũng là nơi có những vụ việc giải tỏa rồi chiếm đất, cũng cái kiểu như chỗ ông Đoàn Văn Vươn, nhưng người ta kềm chế, không có phản ứng như vậy.
Điều đó nói lên cái gì ? Đó là vụ ông Đoàn Văn Vươn chỉ là một trong những vụ việc hiện nay đang xảy ra trên khắp đất nước Việt Nam.
Nhà nước hay nói là kẻ xấu hay âm mưu diễn biến hòa bình. Nhưng mà riêng bản thân tôi không thấy đâu hết. Chính những kẻ xấu, kẻ phá hoại chính sách là nằm trong Đảng và chính quyền, như ông chủ tịch huyện Tiên Lãng và kể cả chính quyền thành phố Hải Phòng, sau khi vụ việc xảy ra rồi lẽ ra phải điều tra kỹ cái này, lại đứng hùa về phía huyện Tiên Lãng và có những ý kiến bất nhất. Cả một cái hệ thống chính trị, cả một cái tập thể ở Hải Phòng lại chủ trương việc này.
Cái nguy hiểm, cái tính chất nghiêm trọng là ở chỗ đó. Không phải chỉ ở huyện Tiên Lãng mà rõ ràng Hải Phòng từ Ủy ban Nhân dân thành phố đển Ủy ban Nhân dân huyện Tiên Lãng, và kể cả Mặt trận, các đoàn thể đều đứng về phía chủ trương đàn áp, ức hiếp ông Vươn. Cái cảnh gia đình ông Vươn trong những ngày Tết sống trong một căn lều như vậy, thì ông Lê Đức Tiết là Phó chủ nhiệm Hội đồng tư vấn dân chủ pháp luật, thuộc Ủy ban Mặt trận Tổ quốc đã khuyến cáo rằng nên đi thăm hỏi. Nhưng kể cả Mặt trận và các đoàn thể của Hải Phòng cũng không làm cái động tác đó.
RFI : Theo ông như vậy là chính quyền địa phương đã không làm theo chủ trương của nhà nước ?
Lê Hiếu Đằng Điều đó nói lên rằng, sau phát biểu của ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, và bài viết của ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vào đầu năm 2012 nói rằng sẽ nghiêm trị tham nhũng, tiêu cực ; thì rõ ràng vụ Tiên Lãng Hải Phòng nó bộc lộ cái mức độ thối nát, mức độ ức hiếp quần chúng rất là nghiêm trọng.
Vì vậy chúng tôi ở Thành phố Hồ Chí Minh cũng như nhân dân cả nước đang trông chờ sự xử lý nghiêm minh của Đàng và Nhà nước. Và nếu xử lý không nghiêm minh, không đúng mực trước những vi phạm nghiêm trọng của chính quyền huyện Tiên Lãng và Hải Phòng, thì chứng tỏ giữa lời nói với việc làm của các vị lãnh đạo là không đi đôi với nhau. Người dân không còn tin cái lời nói đó nữa, và nghị quyết xây dựng Đảng vừa rồi được Hội nghị Ban chấp hành Trung ương lần thứ tư họp đưa ra, là không có tác dụng gì nữa, nó vô nghĩa !
Nếu mà xử lý không đúng mực thì chúng tôi sẽ có tiếng nói, sẽ có hành động để phản ứng lại. Và công luận trong nước cũng như ở nước ngoài sẽ lên án những việc này. Để trấn an lòng dân, và để tạo được niềm tin trong dân thì chính quyền phải xử lý triệt để đối với những kẻ đã gây ra vụ việc ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, đã bức hiếp ông Vươn và gia đình đi đến cái cảnh phải chống trả lại như vậy, và bây giờ đang ở trong vòng tù tội.
RFI : Phải chăng cái gốc của vấn đề là Luật đất đai chưa dứt khoát, và chính quyền địa phương huyện xã có quyền hành quá lớn, nên có thể tùy tiện lấy đất lại để giao cho những người ăn cánh với mình, và không chỉ ở Tiên Lãng mà thôi ?
Lê Hiếu Đằng : Đúng, vụ này nói lên cái gì ? Đó là vấn đề sở hữu đất đai của người dân mà chúng ta chưa công nhận, là một việc hết sức bất hợp lý, không phù hợp với đạo lý. Bởi vì đất đai là tư liệu sản xuất, tại sao công nhận đối với các nhà công thương ở đô thị, mà đối với nông dân thì lại không công nhận quyền sở hữu ruộng đất ?
Tôi cho đây là một trong những nguyên nhân gây nên những việc lạm quyền của chính quyền các cấp. Và hiện nay có thể nói là nó hình thành một loại cường hào mới ở nông thôn cũng như ở một số vùng, bức hiếp người dân.
Tôi nói ví dụ, ngay ở Thành phố Hồ Chí Minh chẳng hạn, cũng có những vùng trước đây đã nuôi chúng tôi trong thời kỳ kháng chiến. Nhưng mà chính quyền cách mạng về, rồi giải tỏa đền bù với giá rẻ mạt. Người dân phải đi nơi khác ở, đi khỏi cái vùng mà cha ông người ta đã đổ mồ hôi để mà xây dựng nên. Thì chính cái đó đã gây nên bất bình lớn trong dân chúng, mà chúng tôi trước đây ở Mặt trận Tổ quốc Thành phố Hồ Chí Minh đã xử lý nhiều vụ việc như vậy.
Ví dụ như Phú Mỹ Hưng chẳng hạn, là một vùng mà bây giờ trở thành một đô thị mà ai cũng khen. Nhưng mà người dân Phú Mỹ Hưng bị giải tỏa sau đó đi đâu, và bây giờ sống như thế nào, chúng ta có biết không ?
Vì vậy mà lần này sửa đổi Hiến pháp, chúng tôi kiên quyết đề nghị là Hiến pháp phải công nhận quyền sở hữu về ruộng đất của người dân. Không nên để cho những tập đoàn lợi ích dựa vào sơ hở của luật pháp, để mua bán rồi đền bù một cách vô tội vạ, móc ngoặc với chính quyền để hưởng lợi ích riêng cho tập đoàn của họ, cho những cá nhân. Điều đó gây nên một sự bất công xã hội hết sức lớn hiện nay, và đã đẩy một số người dân bị mất đất trở thành bần cùng hóa.
Chính những điều đó đã gây bất ổn định về mặt chính trị tiềm ẩn, chứ không phải là kẻ xấu hay là mưu toan diễn biến hòa bình nào cả. Mà chính bản thân bộ máy chính quyền, vì cái lợi ích cá nhân, lợi ích của nhóm nên đã có những việc làm như vậy, đẩy người dân đến chỗ phải chống đối lại. Đó chính là sự bất ổn định về mặt chính trị.
RFI : Thưa ông, dư luận cũng đang rất trông chờ sau khi Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã cử một đoàn đại biểu đến tận nơi để tìm hiểu hồi trước Tết. Nhưng thực chất Mặt trận Tổ quốc có tác động được gì không ?
Lê Hiếu Đằng : Lần này tôi rất mừng là Mặt trận Tổ quốc Trung ương, thông qua Hội đồng tư vấn pháp luật đã đi khảo sát, và đã có những ý kiến ban đầu, trong đó lên án việc vi phạm pháp luật của chính quyền Tiên Lãng. Và gần đây có đoàn khảo sát của trung ương đã về Tiên Lãng, tuy chưa có kết luận nhưng cũng cho rằng việc làm của huyện Tiên Lãng là vi phạm pháp luật.
Tôi nghĩ là nếu Mặt trận quyết tâm làm – và để xứng đáng là một tổ chức chính trị đại diện cho các tầng lớp nhân dân, trong đó có các nhân sĩ trí thức, thì Mặt trận phải quyết liệt làm cho ra lẽ vụ này. Phải đứng về phía lợi ích của người dân để bảo vệ cho họ. Như vậy Mặt trận mới có lý do tồn tại.
Chứ còn vụ việc này mà Mặt trận Trung ương không làm, thì người dân sẽ mất lòng tin, xem như Mặt trận chỉ tồn tại một cách hình thức, bởi vì đã không bảo vệ được những quyền và lợi ích hợp pháp của người dân.
Mặt trận Tổ quốc Việt Nam với tư cách là một tổ chức liên minh chính trị, hoàn toàn có quyền đề nghị chính quyền cho gặp ông Vươn. Nhất là phải giám sát điều kiện của ông Vươn ở trong tù như thế nào, có bị nhục hình, bị uy hiếp tinh thần hay không. Một người tuy có những hành động phạm pháp, nhưng trong lúc tòa chưa xử, thì phải được bảo vệ.
Bởi vì chúng ta đã thấy qua thông tin là hàng loạt những vụ công an đánh chết người. Như vậy chúng ta phải ngăn chận tình huống xấu nhất xảy ra cho ông Vươn, bằng cách tiếp cận ông.
RFI : Theo ông nghĩ có nên huy động một lực lượng lớn kể cả quân đội vào vụ này như Tiên Lãng đã làm không ?
Lê Hiếu Đằng : Đây là tranh chấp dân sự, và việc này thật không đáng để huy động một lực lượng hùng hậu như vậy. Mà thiên hạ buồn cười nhất là cái ý kiến của ông Ca, giám đốc công an Hải Phòng, nói đây là một chiến dịch phối hợp đẹp, có thể viết thành chuyện phim.
Để giải tỏa một gia đình người dân như ông Vươn mà chính quyền Hải Phòng lại huy động cả một lực lượng hùng hậu như vậy, làm cho dân người ta thấy rằng có cái gì bất bình thường. Người ta hoàn toàn có thể hoài nghi là có những động lực bên trong, khiến chính quyền Hải Phòng cũng như Tiên Lãng đã xua quân đi giải tỏa, trấn áp một gia đình như vậy.
Đây là một việc làm hết sức – tôi xin nói thẳng – là ngu xuẩn, của một cái chính quyền không kể đến lợi ích của người dân, không kể đến uy tín, thanh danh của chính quyền. Người dân sẽ đánh giá chính quyền đó là như thế nào ? Đó là biện pháp mà gần như trước đây chính quyền thực dân phong kiến dùng để đàn áp nhân dân. Do đó có thể nói hiện nay nhân dân cả nước rất phẫn uất về việc này. Tôi tin rằng sẽ còn nhiều vụ việc như ông Vươn nữa sẽ xảy ra nếu chúng ta không giải quyết êm đẹp.
RFI : Nhưng thời gian cũng đã lâu rồi, cho đến giờ chưa thấy chính quyền trung ương có ý kiến gì cả, liệu đây có là một dấu hiệu xấu không thưa ông ?
Lê Hiếu Đằng : Riêng về chính phủ thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã có ý kiến chỉ đạo là đề nghị chính quyền Hải Phòng phải làm rõ vấn đề này. Người dân đang chờ xem Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, với tư cách là người đứng đầu chính phủ, và đồng thời là đại biểu thuộc đoàn đại biểu Quốc hội Hải Phòng, sẽ xử lý vấn đề này như thế nào.
Nhưng rõ ràng là, tuy là đại biểu của dân, nhưng đoàn đại biểu Hải Phòng cho đến nay chưa có ai lên tiếng gì cả. Gần một tháng trời rồi mà sự im lặng đó –như trước đây ông Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh có nói –là một « sự im lặng đáng sợ », và người ta cũng rất ngạc nhiên vì sự im lặng này.
Tôi nghĩ là chính quyền trung ương sẽ có thái độ rõ ràng hơn trong thời gian tới, chứ không thể nào như thế này được, làm cho người dân mất lòng tin.
RFI : RFI Việt ngữ xin chân thành cảm ơn ông Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh đã vui lòng nhận trả lời phỏng vấn của chúng tôi.
Thụy My
Nguồn: RFI

GS Đặng Hùng Võ: Để thực thi nghiêm pháp luật đất đai

Vụ cưỡng chế, thu hồi đất đai ở Tiên Lãng, Hải Phòng vừa qua làm chúng ta đau lòng. Các hành vi sai trái đều phải bị xử nghiêm theo pháp luật. Việc giải quyết phải đúng với tinh thần của một nhà nước pháp quyền. Nhưng những sai trái về thực thi pháp luật đất đai ở địa phương, cách phản ứng trái pháp luật của người dân ở địa phương đang làm đau đầu chúng ta. Làm gì để hoàn thiện pháp luật đất đai và thực thi nghiêm pháp luật trong thực tế là một việc lớn, nhất là vào thời điểm Quốc hội đang chuẩn bị xem xét thông qua Luật Đất đai mới.
Thời hạn 20 năm sử dụng đất sản xuất nông nghiệp, nuôi trồng thủy sản, làm muối được quy định tại Luật Đất đai 1993. Luật này cũng có quy định về việc được gia hạn khi sử dụng đất có hiệu quả. Khi Bộ Chính trị tổ chức tổng kết 10 năm thi hành chính sách, pháp luật đất đai vào năm 2001-2002, vấn đề thời hạn sử dụng đất nông nghiệp được đưa ra xem xét như một trọng điểm do tính phức tạp của vấn đề đất đai. Khi hết thời hạn mà quy định là sẽ được gia hạn nếu sử dụng đất “có hiệu quả” thì ai là người kết luận về hiệu quả. Như vậy, để được kết luận đất của mình sử dụng có hiệu quả thì người nông dân lại phải “cầu cạnh” tới chính quyền huyện và xã. Nguy cơ tham nhũng sẽ nảy sinh, làm cho người nông dân không yên tâm. Hầu hết ý kiến đều cho rằng pháp luật phải có quy định cụ thể là hết thời hạn thì làm gì.
Lúc đó có hai luồng ý kiến trái chiều nhau. Một luồng là khi hết thời hạn thì chia lại ruộng đất, tức là làm lại cải cách ruộng đất vì lý do có người mới sinh ra, có người đã chết đi, có người không làm nông nghiệp nữa, có người quyết định về quê làm ruộng. Luồng ý kiến thứ hai là kéo dài thời hạn, thậm chí là kéo tới vô hạn để thị trường điều tiết mọi việc tiếp theo. Luồng ý kiến nào cũng có mặt hợp lý và có mặt không hợp lý. Điều khó xử là tỷ lệ hai luồng ý kiến này ngang nhau 50/50. Vấn đề lớn này không quyết định được tại Hội nghị Ban Chấp hàng Trung ương lần thứ 7, Khóa IX khi thông qua Nghị quyết số 26-NQ/TƯ (2002) về tiếp tục đổi mới chính sách, pháp luật đất đai trong thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.
Trên thực tế, các phương tiện thông tin đại chúng đã đưa khá nhiều ý kiến về bất cập của thời hạn sử dụng đất nông nghiệp hiện nay. Người muốn đầu tư lớn cho nghề nông không dám bỏ tiền ra tích tụ đất đai, đầu tư hạ tầng. Làm lớn mà lâm vào cảnh như gia đình ông Vươn ở Tiên Lãng thì tan nát hết. Sự đau lòng ở Tiên Lãng đã chỉ ra rằng nếu không giải quyết thấu đáo về thời hạn sử dụng đất nông nghiệp thì không có động lực để giải quyết vấn đề Tam nông.
Một điểm nhạy cảm tiếp theo là cách thức Nhà nước thu hồi đất, thực hiện cưỡng chế thu hồi đất đối với đất đai đang được người nông dân sử dụng hiệu quả. Người nông dân đã gắn mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả máu của mình trên mảnh đất được giao. Rồi một ngày bị thu hồi đất trái pháp luật, coi như mọi thứ trở thành số “0”. Những gì đã xảy ra ở vùng đất những người nông dân đã khai phá, thuần dưỡng đất bãi bồi ven biển ở Tiên Lãng là đỉnh điểm của những bất cập về thực thi pháp luật về thu hồi đất đai hiện nay ở địa phương.
Nhiều cơ quan hành chính ở địa phương có quan niệm rất sai về cơ chế nhà nước thu hồi đất. Đã có rất nhiều ý kiến phản ảnh rằng các cán bộ thừa hành ở cấp huyện hay nói “Nhà nước có quyền muốn thu hồi đất của ai thì thu”. Đây là một cách nói vừa thể hiện kém hiểu biết pháp luật và cũng làm mất uy tín của Nhà nước ta. Cơ chế nhà nước thu hồi đất phải được thực hiện theo đúng pháp luật. Lý do phải đúng và trình tự, thủ tục phải rõ ràng. Không thể có quyền lực thu hồi đất nào lại “vô biên” như trong cách nói như vậy. Việc cưỡng chế thu hồi đất cũng vậy. Việc này hệ trọng lắm, không thể làm nhanh được. “Dục tốc” thường “bất đạt”. Thu hồi đất là chính quyền lấy đất của dân – nguyên tắc thuyết phục và đồng thuận cần được đặt lên hàng đầu.
Điểm nhạy cảm thứ ba là cơ chế giải quyết khiếu nại hành chính của dân sao cho hiệu quả. Chủ trương hiện nay đang tập trung đẩy mạnh việc nâng cao hiệu lực của nhà nước pháp quyền. Việc tập trung giao cho tòa án giải quyết mọi khiếu kiện về đất đai, không để các khiếu kiện này tràn lên trung ương là một chủ trương đúng nhưng cần có lộ trình phù hợp cho nông thôn. Trong vụ việc ở Tiên Lãng, người dân đã khởi kiện lên tòa án huyện nhưng thua kiện, khởi kiện tiếp lên tòa án tỉnh thì được khuyến khích thỏa thuận. Chưa làm theo đúng tinh thần thỏa thuận thì chính quyền đã cưỡng chế. Vậy người dân có thể tìm công lý ở đâu khi mọi cánh cửa đều đã đóng.
Cái sai về thực thi pháp luật đất đai ở Tiên Lãng rất dễ nhận ra, người dân cũng biết. UBND nói không sai, có thể hiểu được vì lý do cán bộ không dám tự phê bình. Điều quan trọng hơn cả là tại sao hai cấp tòa án cũng không nhận ra? Đây là một điều cần suy nghĩ để xác định lại giải pháp giải quyết khiếu kiện của dân. Trong một thời gian nhất định, các cơ quan chuyên môn ở trung ương phải vào cuộc để bảo đảm tính khách quan trong giải quyết, khắc phục sự bất cập về nhân lực của hệ thống tòa án, nhằm thực sự bảo vệ được quyền lợi của dân. Việc giải quyết khiếu nại hành chính của dân về đất đai cần thực hiện đúng như Luật Khiếu nại vừa được Quốc hội thông qua, không nên tách thành quy định riêng trong Luật Đất đai theo hướng không cho khiếu nại lên các cơ quan trung ương.
Một việc gây nên hậu quả rất nghiêm trọng ở Tiên Lãng, trải qua gần sáu năm, mà không thấy sự xuất hiện của công tác kiểm tra của cấp thành phố, cũng không thấy có tác động của HĐND huyện. Điều này cho thấy công tác kiểm tra, giám sát ở địa phương chưa thực hiện được bao nhiêu. Đặt ra nhiệm vụ hoàn thiện pháp luật rất nặng nề, cần tới một cách làm thực chất, cụ thể, minh bạch. Nhất là khi đã biết rõ sai phạm thì phải xử lý nghiêm minh. Một nhà nước của dân, do dân, vì dân thì phải xử lý nghiêm những cán bộ làm thiệt hại đến quyền lợi của dân.
Chính quyền giữ chữ “tín” với dân là cốt lõi của công việc quản lý đất nước. Lòng dân không bao giờ mua được, chỉ có thể đổi được bằng chữ “tín” của chính quyền. Ở Tiên Lãng đã xảy ra những việc làm của huyện mà người dân không tin.
Vấn đề đất đai cho nông dân không hề đơn giản. Hơn 70% dân ta vẫn đang sống ở nông thôn. Việc xây dựng một xã hội nông thôn tốt đẹp đóng vai trò rất lớn để bảo đảm bền vững trong quá trình phát triển, đó là bền vững xã hội. Những gì đã xảy ra ở Tiên Lãng vừa qua là đau lòng, những sự việc đó có tính phê phán rất lớn. Đó cũng là dấu hiệu để những người có trách nhiệm biết cụ thể hơn tầm quan trọng của chính sách đất đai nông nghiệp hiện nay. Việc hoàn thiện pháp luật đất đai đối với khu vực nông nghiệp còn rất nặng nề trước mắt.
Hai cái sai của chính quyền Tiên Lãng
Pháp luật về đất đai ở nước ta chưa bao giờ cho cấp huyện có thẩm quyền quy định về thời hạn và hạn điền, thế mà Tiên Lãng dám tự quy định. Theo Nghị định số 64-CP ngày 27-9-1993 về việc ban hành Bản quy định về việc giao đất nông nghiệp cho hộ gia đình, cá nhân sử dụng ổn định lâu dài vào mục đích sản xuất nông nghiệp quy định thống nhất thời hạn sử dụng đất nuôi trồng thủy sản là 20 năm. Nếu đất được giao từ ngày 15-10-1993 trở về trước thì thời hạn được tính thống nhất từ ngày 15-10-1993, nếu đất được giao sau ngày 15-10-1993 thì tính từ ngày giao (quy định hồi tố về thời hạn sử dụng đất). Đây là chính sách rất lớn về đất đai của Đảng và Nhà nước ta.
Các quyết định thu hồi đất của Tiên Lãng có căn cứ vào hết thời hạn mà không được gia hạn. Trong khi đó, Nghị định số 181/2004/NĐ-CP ngày 29-10-2004 về thi hành Luật Đất đai (khoản 1 điều 34) quy định rằng khi hết thời hạn sử dụng đất, các hộ gia đình, cá nhân trực tiếp sản xuất nông nghiệp sử dụng đất nông nghiệp do Nhà nước giao được tiếp tục sử dụng đất với thời hạn đã quy định (20 năm), trừ một số trường hợp Nhà nước có quyết định thu hồi đất nhưng không trừ trường hợp Nhà nước thu hồi vì hết thời hạn. Đó là cái sai cơ bản thứ hai của chính quyền Tiên Lãng so với pháp luật hiện hành. Tiên Lãng đã tự quyết định trước cả những quyết định lớn về “làm gì khi hết thời hạn sử dụng đất của nông dân” mà Quốc hội sẽ quyết định trước ngày 15-10-2013.
GS.TSKH. Đặng Hùng Võ
Theo TBKTSG

Nghĩa hiện nay của từ 'trí thức'

Từ “trí thức” xuất hiện năm 1906 với nội hàm mới, đủ phân biệt với những từ ngữ vẫn quen dùng trước đó. “Trí thức” xâm nhập Việt Nam từ ngót trăm năm, đến nay nghĩa gốc có nhiều thay đổi. Đại thể, có hai hướng lớn.

Nghĩa ban đầu 

Intellectuel (tiếng Pháp) hay intellectual (tiếng Anh) trong từ điển vốn là một tính từ, còn danh từ gốc của nó là intellect (trí  tuệ, trí thông minh). Nhưng một văn bản kháng nghị công bố năm 1906 – do nhà văn Zola ký tên đầu – lại được thủ tướng Pháp Clemenceau (tiến sĩ, nhà báo) gọi là Tuyên ngôn của Trí thức (Manifeste Des Intellectuels).
Thế là một tính từ trở thành danh từ mới, chưa hề có trong các từ điển lớn trước đó như Larousse 1866-1878 hay Đại từ điển Bách khoa 1885-1902. Ngay sau đó, thế giới đã chấp nhận một từ ngữ mới.
Đó là bản kháng nghị nổi tiếng, của các nhà văn, nhà khoa học nổi tiếng, chống lại một bản án oan cũng nổi tiếng là xấu xa trong lịch sử tư pháp (xử đại úy Dreyfuss, sau gọi là “Sự kiện Dreyfuss”).
Trên thực tế, các tác giả của bản kháng nghị đã bị chính quyền chỉ trích, phân biệt đối xử, hăm dọa, kể cả tù đầy, nhưng không nao núng, mà vẫn theo đuổi sự việc tới cùng. Nay gọi là dấn thân.
Như vậy, danh từ “trí  thức” ra đời nhân một sự kiện chống bất công nói riêng và chống mọi bất cập của xã hội nói chung.
Từ đó, một người có học vấn cao sẽ được mang danh “trí thức” nếu ông ta sẵn sàng tạm bước ra khỏi lĩnh vực chuyên sâu của mình để lên tiếng – với lập luận vững chắc – về những bất cập xã hội, với động cơ không vụ lợi. Nay gọi là phản biện.
Sau 100 năm, nghĩa gốc bị thay đổi
Từ rất lâu trước khi có từ “trí thức”, xã hội đã sử dụng nhiều từ tôn vinh dành cho những người có học vấn uyên thâm, làm nghề sáng tạo: nào là học giả, nhà văn, nào là nghệ sĩ, bác học…
Đó là bước tiến lớn khi xã hội nhận ra các sản phẩm tinh thần ngày càng đặc trưng cho văn minh nhân loại.
Từ “trí thức” xuất hiện năm 1906 với nội hàm mới, đủ phân biệt với những từ ngữ vẫn quen dùng trước đó… Để được gọi là trí thức, điều kiện “cần” là làm nghề sáng tạo các giá trị tinh thần; còn điều kiện “đủ” là phản biện xã hội – để xã hội tốt đẹp thêm.
“Trí thức” xâm nhập Việt Nam từ ngót trăm năm, đến nay nghĩa gốc có nhiều thay đổi. Đại thể, có hai hướng lớn:
- Một hướng cố giữ nguyên nghĩa: tuy chỉ thoi thóp, bị chìm lấp, nhưng khi cần thiết và gặp hoàn cảnh thuận lợi vẫn cứ bùng lên – chứng tỏ nó chưa chết hẳn. Bằng chứng là cách đây 5 năm – khi mọi người thảo luận sôi nổi về vai trò trí thức – đã có những “suy nghĩ về khái niệm trí thức”. Sau đó, thêm một ý kiến khác tỏ vẻ không đồng tình (với hướng thứ hai) về sự tầm thường hóa trí thức, với nhận định “trí thức ngày càng đông, nhưng càng… không đúng nghĩa”…
– Một hướng khác, áp đảo, đã rất thành công biến “trí thức” thành một từ bao quát và gói ghém trong nó tất cả các từ cụ thể quen dùng trước đó (như: học giả, soạn giả, tác gia, bác học, văn gia…). Ở mức độ cụ thể hơn nữa, ta có các từ chỉ rõ bằng cấp và nghề nghiệp của họ (ví dụ): tiến sĩ, bác sĩ, kỹ sư, nhạc sĩ, họa sĩ, nhà điêu khắc, giáo sư, nhà văn, nhà khoa học, nhà toán học… Tất cả, đều được quan điểm này coi là trí thức.
Theo hướng thứ hai, công lao của người sáng tạo từ “trí thức” rốt cuộc chỉ là đưa ra một từ chung, để gộp vào nó các từ sẵn có về giới “có học” trong xã hội.
Hướng thứ hai mạnh tới mức khuất phục được cả nhiều người soạn từ điển và soạn Nghị Quyết ở nước ta. Và do vậy, cũng là ý kiến của đông đảo bạn đọc trong cuộc thảo luận đầu năm 2012. Cụ thể, số người nói giống như GS Ngô Bảo Châu (và như Nghị Quyết) vẫn đông gấp bội số người đồng ý với GS Chu Hảo.
GS Ngô Bảo Châu:“Tôi không đồng ý với việc coi phản biện xã  hội như chỉ tiêu  để được phong hàm “trí thức”… giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm mà anh ta làm ra, không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội”.
Nghị quyết số 27-NQ/TW (6-8-2008) về xây dựng đội ngũ trí thức trong thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, đã đưa quan điểm:
Trí  thức là những người lao động trí óc, có trình độ học vấn cao về lĩnh vực chuyên môn nhất  định, có năng lực tư  duy độc lập, sáng tạo, truyền bá và làm giàu tri thức, tạo ra những sản phẩm tinh thần và vật chất có giá trị đối với xã hội.
GS Chu Hảo:
Không có  tư duy phản biện, không phải là trí thức.
Sự  thuận tiện và đắc dụng

Hướng thứ hai chiếm thế  áp đảo, được xem là chính thống, vì nó đem lại nhiều cái lợi cho sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội (CNXH). Thí dụ, sự thuận tiện khi cần nói gộp. Nó giúp chúng ta gộp vào khái niệm trí thức, từ Hoàng Tụy, Ngô Bảo Châu cho tới một người thầy tốt nghiệp trường cao đẳng nay dạy Toán ở bậc trung học ( cũng như trước đây rất thuận tiện khi gộp một văn hào với viên thư ký của ông ta vào giai cấp tiểu tư sản vậy).

Nó càng thuận tiện khi cần tổng kết thành tích đào tạo. Nếu – như hiện nay – coi tốt nghiệp cao đẳng cũng là trí thức, thì số lượng giới này của chúng ta đào tạo ra đã tới vài triệu – là đông đảo, hết sức phong phú.
Đương nhiên, để phát huy sức mạnh xây dựng CNXH của đông đảo trí thức, cần phải xếp họ vào đội ngũ – đúng như nghị quyết đã chỉ rõ. Nó cũng giúp chúng ta hiểu thêm một đặc trưng lớn của trí thức XHCN.
  • GS Nguyễn Ngọc Lanh
TRÍ THỨC LÀ GÌ?
Lời chủ nhân blog: Gần đây, có nhiều bàn tán về trí thức là gì, vai trò của trí thức, v.v. Tôi nghĩ tôi cần học thêm về vấn đề này. Có mấy bài đáng suy ngẫm nên tôi lưu lại để học hỏi. “Kẻ nào không tham gia vào việc công thì phải là súc vật hay thần thánh!”  – Triết gia Aristotle. “Trí thức là những người có sự hiểu biết và biết thức tỉnh xã hội” – Giản Tư Trung. “Người trí thức là người không để cho xã hội ngủ” – GS. Cao Huy Thuần “Có 4 hạng trí thức trong xã hội Việt Nam ngày nay. Hạng 1 là những người “trí thức thứ thiệt”, đau đáu với vận mệnh đất nước quê hương và sẵn sàng dấn thân, cho dù họ không được lòng của giới cầm quyền. Hạng 2 là những người cũng quan tâm đến đất nước và dân tộc, cũng bức xúc trước những bất cập của xã hội, nhưng họ không dám dấn thân; Thay vì dấn thân, họ co rút trong cái không gian và môi trường nhỏ bé là gia đình. Hạng 3 là những người không màn đến các vấn đề xã hội dù cũng có chút hiểu biết về chính trị, nhưng họ không lên tiếng, không có hành động, mà thay vào đó là thái độ xu nịnh và lo làm ăn vì quyền lợi kinh tế cá nhân; Họ là những người thiếu lập trường, không có niềm tin, nhưng lại rất hãnh diện về những học vị và học hàm (có thể là dỏm hay mua bán) của họ. Hạng 4 là những người cũng thông minh, nhạy cảm với thời cuộc, và sử dụng thông minh của mình để dèm pha người khác; họ là những con buôn chính trị” – Đào Tiến Thi “Nhưng theo cách hiểu của tôi thì chỉ có hạng 1 là những người trí thức thật sự, còn hạng 2, 3 và 4 thì ngụy trí thức là đúng hơn” – GS. Nguyễn Văn Tuấn “Trí thức là người có tầm nhìn đứng cao hơn tầm nhìn chuyên môn của một chuyên viên” – Nguyễn Quang Minh “Xuất phát từ thái độ trân trọng những lo âu dằn vặt của người khác, đặc biệt của những tấm gương khả kính, tôi xin bầy tỏ thái độ trân trọng đối với những vị đã gợi ý câu hỏi “trí thức là gì?” – Phạm Việt Hưng “Nhưng gạt bỏ (việc bàn về khái niệm trí thức – NV) để khuyên người khác là nên chuyên tâm vào những việc khác (như những việc đại sự của các nhà có tầm vóc đã làm) và cho là các người (bàn về khái niệm trí thức – NV) là làm chuyện “bánh vẽ” thì tôi cho là trẻ con (nhẹ) hay khinh người, fascist học thuật (nặng)” – Nguyễn Đức Hiệp “Đã là trí thức thì phải là người có tầm, có trách nhiệm và nghĩa vụ xã hội” – GS. Nguyễn Huệ Chi “Biết bao giờ người Việt (ít ra là người Việt có học thức) mới biết tranh luận cho ra hồn” – GS. Phạm Quang Tuấn “Rõ ràng bạn không thể vừa được người ta cấp xe sang (hay tặng nhà to) lại vừa có Tự Do (hay Công Lý). Bạn chỉ có thể chọn một trong hai thứ đó. Lập luận rằng cưỡi xe BMW mới tiến được hoặc tiến nhanh hơn tới Công Lý (hay Tự Do) là ngụy biện, tự dối mình và lừa dối người khác. Đặc biệt, nếu bạn là một người lao động trí óc theo một chuyên môn nào đó, việc bạn chọn cái gì sẽ tự động xếp bạn vào hàng ngũ những ‘trí thức dự khuyết’, hay vào đám học giả xu thời đang ngày càng lạm phát trên đất nước này“ - TS. Nguyễn Đình Đăng “Tôi luôn luôn tâm niệm lời dạy của Francois Rabelais: “Science sans conscience n’est que ruine de l’âme” (Khoa học vô lương chỉ là sự hư nát của linh hồn). Nói một cách dân dã thì khoa học chẳng là cái đinh gì cả nếu nó không luôn luôn tỉnh thức để đề cao lương tri. Kỳ vọng về phản biện của trí thức chẳng qua là kỳ vọng vào lương tri của trí thức, đơn giản có thế thôi. Chẳng lẽ điều đó sai ư?” – Phạm Việt Hưng “Đóng góp theo kiểu người trí thức có nghĩa là dùng những khả năng mà người ta đặc biệt associate với trí thức: khả năng suy nghĩ độc lập, không để mình bị nhồi sọ hay bịt mắt, biết tự mình suy xét, khả năng tự học, tự tìm information, đánh giá và kết hợp information để có một cái nhìn đứng đắn về xã hội, tự tìm hiểu về những vấn đề của xã hội, và từ đó tự suy ra con đường phải làm gì do sự thúc đẩy của lương tâm. … Nhưng đánh đồng “trí thức” với “từ thiện” với “lao động trí óc” v.v. theo tôi, là muddled thinking” – GS. Phạm Quang Tuấn (Trích từ blog của TS Toán học Lê Văn Út,ĐH Oulu, Phần Lan)
Nguồn: VietNamNet