Thứ Bảy, ngày 12 tháng 5 năm 2012

Dự án Ecopark không xứng đáng được nhận giải Kiến trúc Xanh


Theo kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn, giảng viên đại học tại Bắc Mỹ, chuyên gia về kiến trúc và quy hoạch, thì việc “khu đô thị sinh thái Ecopark” có tên trong số dự án được Hội Kiến trúc sư Việt Nam trao giải Công trình Kiến trúc Xanh 2012 chỉ mang tính khuyến khích. Theo ông thì các dự án cần phục vụ cho cộng đồng, chứ không phải đẩy cộng đồng ra ngoài.
Việc chính quyền tỉnh Hưng Yên huy động một lực lượng cưỡng chế hùng hậu lấy đất của dân huyện Văn Giang hôm 24/04/2012 để lấy đất xây dựng dự án Ecopark đã gây xôn xao dư luận cho đến nay.
Được quảng cáo là khu đô thị sinh thái lớn nhất miền Bắc, trang web của chủ đầu tư là công ty tư nhân Việt Hưng và một số tờ báo trong nước cho biết Ecopark đã đoạt được « các giải thưởng danh giá của Việt Nam và thế giới ». Đó là giải Công trình Kiến trúc Xanh Việt Nam năm 2012, và giải thưởng Phát triển phức hợp lớn nhất Việt Nam của ban tổ chức giải thưởng Bất động sản châu Á – Thái Bình Dương.
Thực hư về các giải thưởng này ra sao ? Chúng tôi đã trao đổi với kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn, chuyên gia về kiến trúc và quy hoạch, đồng thời là giảng viên đại học tại Bắc Mỹ. Ông là con của cố kiến trúc sư nổi tiếng Ngô Viết Thụ, hiện ông đang làm việc tại Thành phố Hồ Chí Minh.
RFI: Kính chào với kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn. Thưa anh, giải thưởng Kiến trúc Xanh này được chọn lựa như thế nào ? Và cá nhân anh nhận xét dự án Ecopark ra sao ?
KTS Ngô Viết Nam SơnDự án Ecopark được giải Kiến trúc Xanh là giải đầu tiên của Hội Kiến trúc sư mới làm năm nay, có tính cách là khuyến khích những công trình hướng đến những tiêu chí xanh, nên mới cho giải công trình Ecopark. Nhưng thật ra trong giới chuyên môn có một số ý kiến về vấn đề này. Họ nói là trong tiêu chí chọn giải, thì công trình phải hoàn thành rồi, trong khi dự án này chưa hoàn thành, chỉ đang phát triển thôi. Cái thứ hai là nó có một số vấn đề về đất đai, nói chung là có những dư luận không được tốt lắm.
Về mặt kiến trúc xanh, thì đây là giải đầu tiên thành ra có những tác phẩm xứng đáng, mà cũng có những tác phẩm người ta đưa vào với tính cách là khuyến khích nhiều hơn. Vì nói chung hiện nay phát triển kiến trúc xanh là một trong những ưu tiên hàng đầu của Bộ Xây dựng cũng như Hội Kiến trúc sư.
Giải thưởng này không có ý nghĩa là đứng về phía chủ đầu tư Ecopark, chỉ thuần túy về chuyên môn. Tức là những nhà thiết kế của Ecopark đã có xem xét những tiêu chí kiến trúc xanh này khi họ thiết kế.
RFI: Trong các tiêu chí có việc hòa nhập môi trường nhân văn, nhưng dự án này lại làm cho nhiều gia đình nông dân mất đất đai rẩt màu mỡ, là phương tiện mưu sinh chủ yếu của họ từ nhiều đời, thì như vậy có tính nhân văn hay không ?
Vâng thì tôi cũng nghĩ vậy – đây là ý kiến riêng của tôi thôi. Tôi nghĩ rằng khi mà ban giám khảo chọn giải, thì cũng có thông tin ở một mức độ nào đó thôi, cái tình trạng xung đột đỉnh cao xảy ra sau này.
Thật sự đã gọi là phát triển bền vững thì đúng là cần phải hòa nhập môi trường nhân văn, và dự án mới phải có sự liên kết, phải gắn kết với cộng đồng hiện nay. Và nhất là khu vực đó nếu lâu nay mình phát triển nông nghiệp, đã có cộng đồng rồi, thì phải xem xét chuyện đó như là một thành phần của dự án.
Tôi cho rằng khi xét những tiêu chí này của Ecopark, giải thưởng Kiến trúc Xanh thì mới thành ra ban giám khảo có phần nương nhẹ một tí, để cho có một số tác phẩm giới thiệu cho đồng nghiệp nhằm khuyến khích anh em kiến trúc sư phát triển theo tiêu chí đó.Tôi nghĩ rằng đây là một kinh nghiệm, có thể sang năm chuyện xét duyệt sẽ chi tiết hơn và khắt khe hơn.
Theo tôi biết thì có một số anh em đang đề xuất là nên rút lại cái giải thưởng này. Tôi nghĩ rằng với dự án Ecopark thì những xung đột cần phải được giải quyết bằng pháp luật. Và riêng về Hội Kiến trúc sư, thì việc có rút lại giải này hay không cũng phải theo luật pháp luôn, vì chúng ta đưa cái giải này ra, có muốn rút lại thì cũng phải theo quy trình.
RFI: Như anh có nói lúc nãy, đúng ra nên trao cho những dự án đã hoàn thành, vì thực tế nhiều khi không đúng như trên giấy tờ ?
Đúng rồi, tôi nghĩ cái giải này mới làm năm nay nên có du di một tí để cho có cái để trình làng nói chuyện. Nhưng có lẽ từ năm sau trở đi những tiêu chí này sẽ được Hội kiểm tra nghiêm ngặt.
Tức là khi mà đặt tiêu chí tác phẩm này phải hoàn thành, thì cũng phải để cho nó lắng xuống một tí. Và để coi thứ nhất là cộng đồng chuyên môn người ta có cảm nhận như thế nào, cũng như cộng đồng ở nơi phát triển dự án đó người ta nghĩ về dự án như thế nào. Như vậy lúc đó thì những giải thưởng cho dự án sẽ chính xác hơn.
RFI: Còn nếu nói về mặt đạo lý, nếu mua nhà ở một đô thị xanh, hưởng những tiện nghi môi trường, nhưng nghĩ đến vụ cưỡng chế thì những người có ý thức cũng không cảm thấy thoải mái…
Đúng vậy, thật ra trong chuyện này tác động của nhà thiết kế cũng rất là quan trọng. Tôi nhớ lại thời trước làm việc với các công ty (…) về dự án Bắc Hà Nội ở Đông Anh, hồi đó có những cái làng ở quanh khu vực. Khi nhóm thiết kế ngồi bàn với nhau, thì chúng tôi khoanh vùng những làng đó và tạo những vành đai xanh là ruộng đồng, đề xuất nên giữ lại.
Theo tôi biết, nhà thiết kế Ecopark là của Singapore, thì không biết tại sao người ta không đề xuất với chủ đầu tư việc đó. Chứ thực sự ra khi làm một dự án quy hoạch và nhất là một dự án gọi là sinh thái, thì việc mình bảo tồn những giá trị của cộng đồng ở tại nơi phát triển dự án là một điểm rất quan trọng.
Không những là vấn đề đạo lý, nhân văn vân vân, mà nó nâng cao bản sắc cho dự án rất nhiều. Tôi nghĩ dự án này Hội cho giải nhằm khuyến khích dự án xanh thôi, chứ còn nói sâu rộng về những tiêu chí, thì so với những dự án khác được giải Kiến trúc Xanh năm nay, dự án Ecopark chưa có ngang tầm.
Chẳng hạn như công trình Nhà cộng đồng thôn Suối Rè của anh Hoàng Thúc Hào. Mặc dù chỉ là một công trình kiến trúc nhỏ thôi, nhưng người thiết kế người ta có cái tâm tư phục vụ cho cộng đồng, chứ không phải là đẩy cộng đồng ra ngoài. Thành ra tôi thấy nếu mà so Nhà cộng đồng Suối Rè và cái giải cho Ecopark, thì Suối Rè đúng tầm hơn.
RFI: Khi mà người dân nhận tiền đền bù vài chục triệu hay vài trăm triệu chẳng hạn, rồi cả gia đình thất nghiệp luôn thì hậu quả xã hội chắc là rất lớn…
Vâng, tôi rất hy vọng là với những phản hồi như vậy, thì nhà đầu tư cũng như nhà thiết kế sẽ ngồi lại, và người ta sẽ xem lại mình. Nếu họ có điều đình, lắng nghe ý kiến của cộng đồng tại chỗ, thì tôi nghĩ sẽ có giải pháp
RFI: Cũng trong tháng Tư, Ecopark lại được giải thưởng bất động sản châu Á – Thái Bình Dương. Thưa anh, giải thưởng này có giá trị gì ?
Thường thường mấy cái giải bất động sản thì có lẽ chúng ta đều hiểu rằng nó có tính chất thương mại nhiều hơn, và thường là giá trị không cao. Cái đó là để marketing cho vui thôi, chứ còn những người hiểu biết thì người ta không đánh giá cao những giải như thế này.
Giải thưởng kiến trúc thì nói chung cũng có bề dày, và có nhiều công trình có giá trị được giải. Còn những giải bất động sản thì tôi thấy ở Việt Nam nói chung là tạo ra được rất nhiều giải, nhưng thường thì giá trị không cao. Cái thứ hai là những giải bất động sản đứng về phía chủ đầu tư nhiều hơn. Tức là anh làm một dự án mà thâu được lợi nhiều nhất cho chủ đầu tư thì anh được giải. Cái chuyện giải bất động sản mà tính đến lợi ích cho nhân dân địa phương thì tôi thấy hầu như không có ở Việt Nam.
RFI: Nhưng trong bài viết nói là giải thưởng này được thẩm định bởi 60 chuyên gia từ mọi lãnh vực trong ngành bất động sản ?
Thì họ nói vậy thôi, chứ còn bây giờ nếu liệt kê danh sách những chuyên gia đó là những ai, thì tôi nghĩ là những chuyên gia có uy tín người ta không dám nhận đâu ! Đó là chuyện thương mại, người ta quảng cáo, nhưng mà thực chất nó ra sao thì mình phải hiểu thôi.
Tôi thì tôi thấy rằng chuyện này khi mình nêu lên thì nên nhìn một cách tích cực. Là khi có những xung đột, thì đó là những vấn đề để phản tỉnh, và khi chúng ta giải quyết được những vấn đề đó, thì sẽ có một dự án rất giá trị.
Chẳng hạn hồi nãy tôi nói, tôi cho rằng Ecopark chưa xứng đáng với giải năm nay. Nhưng bây giờ nếu nhà đầu tư và kiến trúc sư bên Singapore ngồi lại với nhau, có những điều chỉnh phù hợp, để cho người dân tại chỗ còn đất cắm dùi, và phát triển hài hòa với mối quan hệ đó, thì lúc đó tôi hoàn toàn ủng hộ việc trao giải cho Ecopark.
RFI: RFI Việt ngữ xin chân thành cảm ơn kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn đã dành thì giờ trả lời phỏng vấn của chúng tôi hôm nay.
Thụy My
Theo RFI

5Đ 4L


5Đ: Đánh ở đâu? Đánh khi nào? Đánh như thế nào? Đánh với mục đích gì? Đánh cho ai? Tuỳ thuộc vào cách trả lời mà chúng ta sẽ giải quyết được 4L: La lúc nào? La ở đâu? La với ai? La như thế nào: la lớn, la nhỏ hay chỉ vừa đủ nghe?…
Sau khi bộ Y tế ra quyết định thành lập hội đồng y đức, một số nhà báo tỉnh X nhóm họp để bàn bạc có nên kiến nghị lập hội đồng báo đức. Toàn thể đều thống nhất là nên, và còn bàn thảo kỹ về chuyện nhà báo có tham gia PR, chạy quảng cáo, nhận phong bì hay không. Tưởng đã có thể kết thúc thì một cánh tay đưa lên:

– Nãy giờ chúng ta chỉ bàn chuyện đạo đức chính mình, còn ngộ nhỡ có người bất chấp đạo đức mà hành hung nhà báo thì sao? Chúng ta có nên la lớn lên không?

Một nhà báo trẻ bật dậy:

– Đứa nào đánh thì phang ống kính vào đầu nó, ném máy ghi âm vào mặt nó, đâm bút vào mắt nó! Nên nhớ cụ Đồ Chiểu từng nói: “Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà”…

Chờ cho tràng cười của cả hội trường trước một “ngựa non háu đá” lắng bớt, một nhà báo lão thành đăng đàn:

– Vấn đề la hay không la khi bị đánh, theo tôi là vấn đề hết sức nhạy cảm, vô cùng phức tạp, cực kỳ tế nhị…

Chủ toạ sốt suột:

– Yêu cầu bác nói nhanh!

– Nhưng trước khi đi vào vấn đề, chúng ta cần phân tích: bị đánh thì phải la, vì đó là bản năng của con người, nhưng đã là người làm báo thì phải biết điều khiển tiếng la, kiềm chế cảm xúc, la cho đúng chỗ đúng nơi thì tiếng la ấy mới phát huy được hiệu quả mà không bị kẻ xấu lợi dụng! Chắc các đại biểu ngồi đây đều nhớ đến các yếu tố 5W 1H?

Cả hội trường thở dài:

– Dạ nhớ, thưa bố!

– Tương tự như thế, trước khi la chúng ta phải hỏi 5Đ: Đánh ở đâu? Đánh khi nào? Đánh như thế nào? Đánh với mục đích gì? Đánh cho ai? Tuỳ thuộc vào cách trả lời mà chúng ta sẽ giải quyết được 4L: La lúc nào? La ở đâu? La với ai? La như thế nào: la lớn, la nhỏ hay chỉ vừa đủ nghe?…

Mọi người chưa kịp thấm thía nguyên tắc 5Đ 4L này thì đột ngột vang lên tiếng la của chủ toạ:

– Chết rồi! Giải tán! Họp báo mà quên xin giấy phép!

Người già chuyện
Theo SGTT

Để tang đất


Để gọi lãnh thổ quốc gia, người Việt chúng ta dùng một từ ghép tổng hợp: “đất nước”, ghép hai yếu tố chính tạo nên lãnh thổ. Huyền thoại về nguồn gốc dân tộc, câu chuyện rồng-tiên, gắn với hình ảnh đất (bao hàm cả núi) và nước. An Dương Vương, trong truyền thuyết, khi làm mất đất đã chọn nước (biển cả) làm mồ chôn của mình. Ý nghĩa của đất và nước đã được bàn nhiều, ở đây không nhắc lại nữa.
Không phải ngẫu nhiên mà người nông dân Nam Định mới đây đã đeo khăn tang trong nỗ lực cuối cùng và tuyệt vọng để gìn giữ đất sống của họ. Vì họ đã biết trước rằng không thể giữ được đất, và vì đất đối với họ chính là cuộc sống, là linh hồn. Đất mang một giá trị thiêng liêng. Đất làm nên bản thể sâu thẳm của người nông dân, đất là một trong những yếu tố định nghĩa người nông dân. Đơn giản là vì nếu không còn đất canh tác thì họ không còn là nông dân nữa. Sâu xa hơn, vì họ gắn bó với đất suốt đời, vì họ “bán mặt cho đất bán lưng cho trời” trong suốt cuộc đời họ. Cái tư thế “bán mặt cho đất” khiến họ thiết lập một mối quan hệ đặc biệt với đất, mà có thể nông dân ở những nước công nghiệp hóa không còn cảm nhận được. Vì thế mà đất là máu thịt của họ, là sinh mệnh của họ. Vì thế mà họ để tang đất. Đây là điều mà những kẻ cướp đất của họ không thể nào hiểu được, bởi lẽ đối với những người thu các lợi nhuận khổng lồ từ đất đai thì đất chỉ được nhìn như một phương tiện sinh lãi mà thôi.
Người nông dân để tang đất, người ngư dân để tang biển, và những người Việt Nam đang trong thời kỳ để tang đất nước. Cứ nhìn cách mà chính phủ của một đất nước nhỏ bé như Philippines bảo vệ biển của họ, và cách mà chính phủ Việt Nam đang tiến hành trước mối đe dọa hàng này, mối đe dọa toàn diện của Phương Bắc, thì bất kỳ ai có chút ít óc phân tích và có chút tình tình cảm với lãnh thổ này đều cảm thấy dâng lên trong lòng cảm giác tang tóc, cái cảm giác mà một người nông dân Văn Giang đã thốt lên thành lời trong cái ngày người ta cướp đất của ông: “thế này thì mất nước”.
Vì sao vào thời khắc mất đất người nông dân lại nghĩ tới chuyện mất nước?
Khi những người có quyền quyết định sinh mệnh quốc gia ủng hộ những kẻ cướp đất thì, đối với họ, cả bên ăn cướp lẫn bên bảo trợ, đất chỉ là một món hàng hóa đẻ ra lợi nhuận, thậm chí siêu lợi nhuận, ngoài ra không có một giá trị nào khác. Trong trường hợp đất tuyệt đối không còn mang một chút giá trị tinh thần nào nữa, trong trường hợp các nhà chức trách (không phải cá biệt mà là phổ biến) có thể đàn áp những người nông dân khốn khổ, tước đoạt sinh mệnh (đất) của người nông dân, chỉ vì lợi nhuận của cá nhân mà thôi, thì làm sao còn có thể hy vọng rằng các nhà chức trách đó sẽ sống chết cho cái lãnh thổ này, cái lãnh thổ chỉ có ý nghĩa khi nó tồn tại với tư cách là một giá trị tinh thần? Khi quân đội và cảnh sát, vốn là những lực lượng bảo vệ tổ quốc và bảo vệ nhân dân, chính thức đứng ra trấn áp nhân dân, thì người dân còn biết hy vọng vào cái gì? Các giá trị mà quân đội và cảnh sát bảo vệ là gì? Chức trách và nhiệm vụ của quân đội và cảnh sát là gì? Khi quân đội và cảnh sát không cần biết đất có ý nghĩa như thế nào đối với người nông dân, không cần biết họ sẽ sống chết như thế nào, và hơn thế, không ghê tay khi đánh đập hành hung họ, thì thử hỏi giờ đây điều mà người dân còn có thể trông mong ở lực lượng quân đội ấy và cảnh sát ấy là gì? Thực tế của Hưng Yên, Nam Định, Hải Phòng, và nhiều địa phương trên đất nước này, liên quan đến việc tranh chấp đất đai, cho thấy rằng, đối với một bộ phận xã hội, cái bộ phận có quyền quyết định, từ lâu đất đã thôi không còn là một giá trị tinh thần, chỉ còn là miếng mồi béo bở để hốt bạc mà thôi. Đã có bao nhiêu dự án liên quan tới đất được tiến hành suốt gần nửa thế kỷ vừa qua? Những cơn sốt đất kéo dài nhiều thập kỷ qua đã phá hủy hồng cầu của những kẻ hưởng lợi từ đất, khiến máu của họ trở nên lạnh ngắt và tim họ trở thành sắt đá. Tình cảm nhân đạo, ý thức về đạo lý, về tình người, về sự công bằng, về pháp luật… đã đóng băng hoặc đã tiêu biến ở họ. Điều kinh khủng khiến cho cơn sốt của họ không giảm, và nhân tính của họ không ngừng bị phá hủy, là họ khám phá ra rằng, với lợi nhuận thu được từ đất họ có thể điều khiển cả pháp luật, cả bộ máy công quyền, cả cảnh sát và quân đội, như những gì mà người dân Việt Nam phải chứng kiến thời gian vừa qua, và hẳn còn chưa chấm dứt.
Đất càng lên giá, càng là đối tượng đầu cơ siêu lợi nhuận thì càng mất đi giá trị tinh thần. Đất càng lên giá thì con người càng bị coi rẻ. Cứ như thể trong xã hội này, chỉ có một số ít đáng được hưởng cuộc sống của con người, còn đa số còn lại thì phải chịu một đời sống khổ sở, dù đó là giáo viên, viên chức, công nhân hay nông dân. Đấy là lý do để người ta có thể xây những khu đô thị đảm bảo không gian sinh hoạt lý tưởng cho một số kẻ có tiền bằng cách đẩy những người dân vào cảnh khốn cùng. Và đất càng lên giá thì đất nước càng bị những kẻ hưởng lợi từ đất coi rẻ. Đấy là lý do để người nông dân than lên tiếng than mất nước.
Và họ để tang đất.
 Sài Gòn, 9/5/2012
Nguyễn Thị Từ Huy
Theo BVN

Chẩn bệnh kiểu thầy cúng

Thế là liên tiếp có thêm hai người chết vì bệnh lạ, và là nạn nhân thứ 21. Trong khi Bộ Y tế chính thức có thông báo về nguyên nhân gây bệnh với to đùng hai chữ “Có thể”.
Đúng 10 ngày sau chuyến thị sát của Bộ trưởng Bộ Y tế, liên tiếp có thêm hai bệnh nhân mắc “bệnh lạ” tử vong. Sau khi nạn nhân qua đời, sự sợ hãi bao trùm làng Rêu, sợ đến mức người dân thậm chí không dám đến đưa tang nạn nhân xấu số. Tình trạng căng thẳng đến mức con đường duy nhất từ Ba Điền về các làng Rêu, Gò Nghênh bị người dân dùng hàng rào tre chặn lại “nội bất xuất, ngoại bất nhập”. Có vẻ, việc “rào làng”, hay tình trạng học sinh Ba Tơ bỏ học hàng loạt trước đó không chỉ là biểu hiện của sự lo sợ đến tuyệt vọng, mà còn là chỉ dấu cho thấy họ không còn chút lòng tin vào những “vị thần áo trắng”. 

Con ma nào ở Ba Tơ? Và phải chăng 176 người bệnh còn lại đang phải đếm từng ngày của sự sống trong khi chờ Bộ Y tế “nghiên cứu”. 

Thực ra là Bộ Y tế cũng đã đưa ra phác đồ điều trị. Một phác đồ mà kết quả điều trị được báo chí mô tả bằng một hàng tít tuyệt hay: “Khỏi bệnh lạ, về nhà chờ chết”. Người H” re mấy hôm rồi được dịp tái xanh tái tử khi chứng kiến thậm chí cả bộ đội về khảo sát tìm kiếm kho đạn cũ của quân đội Mỹ tên núi Xà Ru, vì nghi ngờ những chất độc ở đó là “thủ phạm” gây “bệnh lạ”. Không lo không được khi bệnh lạ đã xuất hiện từ năm 2008 mà giờ mới thấy các đoàn ùn ùn kéo về. Không sợ không được khi thậm chí chỉ trong hai ngày có tới 12 đoàn công tác về Ba Tơ lấy nước, cắt tóc, xin gạo, bắt chuột, lấy mẫu tất tật từ thức ăn thừa cho đến phân chim. 

Nhưng sau khi đã có tới 20 đoàn cán bộ y tế vào Ba Tơ, hôm qua, Bộ Y tế đưa ra một thông báo về tình hình tìm nguyên nhân gây bệnh với hai chữ “Có thể” to đùng: Có thể do nhiễm độc. 

Có thể không phải do ăn phải xí muội, táo tàu- người H rê nghèo đến mức chưa đủ cơm với muối thì lấy đâu ra xí muội, táo tàu. Có thể không phải do ăn măng tẩm lưu huỳnh của anh Chíu. Có thể do gạo ủ- Nhưng, lại có thắc mắc cắc cớ của Bí thư Huyện ủy Ba Tơ : “Từ đời ông, đời cha đến đời chúng tôi ăn hoài gạo như thế nhưng có sao đâu”. Có thể do “nhiễm độc chứ không phải nhiễm trùng”- như lời TS Bộ trưởng. Hoặc có thể, như thông báo mới nhất của Bộ Y tế- không do virus vì không tìm thấy. Hoặc có thể không do vi khuẩn, vì không có trường hợp nào có sốt khi khởi phát. Trước đó thì có thể do virus “sốt mò do bọ chét”. Có thể là ‘bệnh” và cũng có thể là “hội chứng”. 

Quá phức tạp và tù mù kiểu “chữ bác sĩ” và có thể nói là có quá nhiều khả năng “có thể”. 

Chẩn bệnh bằng hai chữ “có thể” thì chỉ có thể là…thầy cúng. 

Nhưng như thế, tóm lại là do gì, chứ không lẽ lại có thể do “có ma” để phải mời thầy cúng thật? 

Khi mà những khả năng đều bắt đầu bằng hai chữ “có thể”, thì có thể Bộ Y tế chẳng biết gì về nguyên nhân gây bệnh mà bằng chứng có thể nhìn thấy là họ đã cầu viện tới WHO tham gia xác định nguyên nhân. Khi mà danh sách những người chờ chết đang dần bị rút ngắn lại, để “thêm một phép cộng” vào số nạn nhân tử vong thì có lẽ, càng nhiều đoàn về Ba Tơ, người dân càng tin rằng mình đang chờ chết. 

Trong ngày mà báo chí loan tin bệnh nhân thứ 21 chết vì “bệnh lạ”, chợt có tin một người nước ngoài muốn đến Viện Nhi chữa bệnh nan y cho con, (nâng tổng số “Tây” sang Việt Nam chữa bệnh nan y lên thành…2). Xin nói ngay, người nước ngoài ở đây không phải là người Lào. Và bệnh nan y mà Viện Nhi chữa trị, bệnh Ly thượng bì bọng nước- một bệnh di truyền rất hiếm gặp, nhưng tất nhiên không phải là “bệnh lạ” giết người ở Ba Tơ. 

Đây có thể là một thông tin PR tuyệt vời cho nền y học nước Việt. Nhưng niềm tin của 2 bệnh nhân nước ngoài không thể an ủi được cho 176 “con bệnh” đang chờ “đề tài nghiên cứu cấp Bộ”, chờ “một đoàn nghiên cứu hùng mạnh cỡ 30-50 người” và chờ chết ở Ba Tơ. Lại càng không phải là lý do khiến ngành y tế Việt Nam không bị chảy máu 1 tỷ USD với khoảng 40.000 bệnh nhân người Việt ra nước ngoài chữa bệnh mỗi năm. 

Nếu có tiền, giờ có lẽ những người H” re đã ra nước ngoài chữa bệnh. 

Nghĩ cho cùng, trách nhiệm của ngành y là không để xảy ra những dịch bệnh lạ giết người, chứ không phải chỉ cố gọi tên cho nó, và cố tăng giá viện phí cho bằng nước ngoài. 

Không hiểu Bộ trưởng Tiến nghĩ sao khi tháng trước, bà kín mít từ đầu đến chân thăm một người bệnh mà chú thích ảnh của báo chí ghi rõ là “đang nằm chờ chết”. Người Ba Tơ không yêu cầu các vị lương y phải “dấn thân vì khoa học”, phải mạo hiểm “luồn ống vào tim” như Werrner Forssmann, không cần phải được như bác sĩ người Ý Carlo Urbani xông vào ổ Sars ở bệnh viện Việt Pháp để hy sinh vì người Việt . Nhưng những người H’re , cũng như những người quan tâm đến số phận của dân tộc thiểu số chỉ có hơn 127 ngàn người và hầu hết đang sống dưới mức đói nghèo có một đòi hỏi rất chính đáng là được biết mình bị bệnh gì, cũng như được chữa khỏi với một căn bệnh chẳng có gì là “tứ chứng nan y” này. 

Chứ không phải chỉ là hai chữ “có thể”. 

Đào Tuấn

Thứ Sáu, ngày 11 tháng 5 năm 2012

Tống Văn Công: Bốn điều bức xúc từ Văn Giang

Thư ngỏ của nhà báo Tống Văn Công gửi Quốc hội: Bốn điều bức xúc từ Văn Giang
Kính gửi Quốc hội khóa XIII , kỳ họp thứ 3
Ngày 5-5- 2012, tại cuộc họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội, ông Huỳnh Ngọc Sơn, Phó Chủ tịch Quốc hội đề nghị Chính phủ có báo cáo riêng gửi đại biểu Quốc hội “việc xử lý, giải quyêt vụ việc ông Đoàn văn Vươn (huyện Tiên Lãng, Hải Phòng) vì đây là việc nhận được sự quan tâm rất lớn của xã hội và gây nhiều bức xúc trong thời gian qua”. Thiết nghĩ, Quốc hội cần quan tâm hơn đối với vụ cưỡng chế ở Văn Giang ngày 24-4, vì vụ này gây bức xúc đối với người Việt trong và ngoài nước vô cùng nghiêm trọng. Bởi vì, theo ông Nguyễn Khắc Hào, Phó chủ tịch UBND tỉnh Hưng Yên báo cáo với Thủ tướng trong hội nghị trực tuyến: “Đây là một trong số ít các vụ khiếu kiện đông người điển hình”, “Có sự móc nối chặt chẽ giữa các phần tử chống đối trong và ngoài nước”, “Có dàn dựng lên các video clip giả để vu khống bôi nhọ chính quyền”. Tuy nhiên, Tuyên bố của các trí thức tiêu biểu của đất nước cho rằng, vụ cưỡng chế giải tỏa đất đai bẵng vũ lực ở Văn Giang “đang gây xúc động mạnh mẽ tất cả người Việt Nam có lương tri, dấy lên nỗi lo lắng chưa từng có trong mọi người dân Việt biết ưu tư về vận mệnh đất nước”. Chỉ trong vài ngày có hàng ngàn người hưởng ứng xin ký tên, đặt biệt là bà con nông dân Văn Giang đã vượt qua nỗi sợ hãi. Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban của Quốc hội đã viết những câu thơ thâm ưu:
“Người thắng trận này không phải nhân dân.
Dân là vậy,
Chỉ thắng trong trận cuối.
Nhưng chính quyền nhân dân thất bại,
Khi tấn công những người mình nhân danh”.
Kính thưa Quốc hội, một sự kiện ở tầm vận mệnh đất nước như thế, rất mong phải được kỳ họp này quan tâm mổ xẻ, đem lại hi vọng và niềm tin cho đồng bào, đặc biệt là bà con nông dân đã bị quá nhiều thua thiệt bất công!
Từ các ý kiến tâm huyết, xin kính gửi tới Quốc hội bốn điều bức xúc từ Văn Giang:
I – LUẬT ĐẤT ĐAI SỬA ĐỔI NHẰM ĐÁP ỨNG “NHÓM LỢI ÍCH”?
Kể từ năm 1993, Luật Đất đai được sửa đổi 5 lần. Các điêù khoản thu hồi đất được quy định chặt chẽ ở luật 1993 đã trở nên rắc rối ở Luật 2003. Điều 27, Luật Đất đai 1993 quy định:”Trong trường hợp thật cần thiết, Nhà nước thu hồi đất đang sử dụng của người sử dụng đất để sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng thì người bị thu hồi đất được đền bù thiệt hại”. Luật đất đai 2003, tuy rằng ở Điều 40 quy định trong trường hợp “Thu hồi đất để sử dụng vào mục đích phát triển kinh tế “, Thì “nhà đầu tư được nhận chuyển nhượng, thuê quyền sử dụng đất, nhận góp vốn bằng quyền sử dụng đất của các tổ chức kinh tế, hộ gia đình, cá nhân mà không phải thực hiện thủ tục thu hồi đất”. Nhưng, tại Điều 39, các công trình đầu tư có “mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng” chỉ được định nghĩa là “những dự án đầu tư có nhu cầu sử dụng đất được cơ quan nhà nước có thẩm quyền xét duyệt”. Điều này đã biến “lợi ích của nhà đầu tư” thành “lợi ích quốc gia”. Theo Luật sửa đổi này, Dự án Ecopark ở Văn Giang đã được Thủ tướng chính phủ phê duyệt, do vậy nó là “lợi ích quốc gia”. Đó chính là căn cứ để giáo sư Đặng Hùng Võ trả lời đài BBC rằng “Quyết định thu hồi đất ở Văn Giang là đúng Luật.
Từ khi Luật đất đai sửa đổi 2003 đã có hàng ngàn vụ khiếu nại tố cáo. Khiếu nại ,tố cáo về đất đai chiếm 70% số khiếu nại, tố cáo. Điều đó chứng tỏ Luật sửa đổi này không hợp lòng dân. Chủ tịch Hồ Chí Minh nói:”Nghị quyết gì mà dân chúng cho là không hợp thì để họ đề nghị sửa chữa”. Vì không chịu nghe khiếu nại tố cáo của dân chúng cho nên đã xảy ra vụ Đoàn văn Vươn, Văn Giang và nếu không kịp thời sửa đổi thì chắc chắn sẽ còn xảy ra nhiều vụ khác ngày càng nghiêm trọng hơn!
Tại Hội nghị Trung ương 3, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói:”Chiến lược, quy hoạch, kế hoạch và chính sách đầu tư phải có tầm nhìn xa, không bị tư duy nhiệm kỳ, tư tưởng cục bộ, thành tích, chủ quan duy ý chí, hay nhóm lợi ích chi phối”. Luật Đất đai sửa đổi 2003 quả là minh họa cho cái sự thật mà Tổng bí thư cảnh báo: Bị nhóm lợi ích chi phối!
Quốc hội bằng quyền lực nhà nước cao nhất cần có biện pháp khẩn cấp ngăn chặn tai họa
khủng khiếp đối với giai cấp nông dân, cũng là tai họa đối với đất nước. Sự nghiệp đổi mới đã trả lại quyền sở hữu cho các thành phần xã hội, kể cả nhà tư sản; chỉ riêng nông dân vẫn không có quyền sở hữu ngay trên mảnh đất thừa kế của cha ông mình đã đổ mồ hôi, xương máu. Xin Quốc hội xây dựng Luật đất đai mới, trả lại sự công bằng cho giai cấp nông dân, vốn là đội quân chủ lực của cách mạng dân tộc dân chủ.
II – 1000 CÔNG AN ĐÁNH ĐẬP 200 NÔNG DÂN, CÓ NGƯỜI GIÀ VÀ PHỤ NỮ.
Nhiều đảng viên, nhà báo kể lại vụ cưỡng chế:
Một bên, khoảng 1000 ( UBND Hưng Yên đã xác nhận 1000, nhưng nhiều nguồn tin cho là hơn 2000 ) công an cảnh sát cơ động, mặc áo chống đạn, có khiên che, có súng, lựu đạn, dùi cui.
Một bên là khoảng 200 nông dân, nhiều người già, phụ nữ tay cầm gậy gộc, gạch vỡ, chai xăng.
7 giờ 30, công an rầm rập xáp tới. Sau khi tung 2 quả lựu đạn, khói mù trời, hằng ngàn dùi quật tới tấp vào những người nông dân khóc la chửi bới, chống cự một cách tuyệt vọng và bỏ chạy!
Thưa Quốc hội,
“Người cày có ruộng!” Giai cấp nông dân trở thành quân chủ lực cách mạng là vì tin theo khẩu hiệu đó của Đảng. Nay bỗng dưng họ bị cưỡng chế tàn bạo ngay trên mảnh ruộng của cha ông mình để lại!
Từ một đứa con nông dân đã có 10 năm mặc áo lính, tôi không khỏi đau lòng khi nhìn thấy hàng ngàn cảnh sát nện dùi cui lên lên đầu bà con Văn Giang. Tôi thấy như chính mình là kẻ phản bội các cha, các mẹ chiến sĩ đã cưu mang mình và đồng đội trong suốt những năm kháng chiến gian khổ!
Luật đất đai sửa đổi 2003 đã biến bộ máy công quyền thành người làm thuê cho các nhà đầu tư, tức những “đại gia”. Từ khi có Luật này các đại gia không cần trực tiếp thương lượng với nông dân mà chính quyền địa phương đã phục vụ cho họ đạt được giá đền bù rẻ mạt:
Nhà đầu tư dự án này đang rao bán “giá căn hộ trên dưới 20 triệu đồng/ m2, giá biệt thự và nhà phố trên dưới 45 triệu đồng/ m2, đã bao gồm phần xây thô”. Trong khi giá đền bù là 135.000 đồng/m2, nếu đến nhận tiền sớm thì được nhà đầu tư thưởng thêm cho 35000 đồng/ m2.
Báo Nông Thôn Ngày Nay có bài viết gọi đây là “Cánh Đồng Vàng đã mất”.Dự án này xâm phạm quyết định giữ 3,8 triệu ha đất nông nghiệp của Chính phủ,nhưng đây chỉ nói về việc nó gây thiệt hai to lớn cho bà con nông dân, vì không được đền bù đúng mức,và vì vậy rồi đây họ sẽ phải lâm vào cảnh khốn cùng. Nhiều năm nay, bà con vùng này chuyển đổi từ trồng lúa sang trồng cây cảnh, mỗi sào bình quân thu hoạch từ 50 đến 70 triệu đồng/năm. Với số tiền đền bù ít ỏi như trên, họ làm sao để có số thu nhập ấy?
Nguyên phó Thủ tướng phụ trách nông nghiệp Nguyễn Ngọc Trìu nhận định khái quát về đền bù giải tỏa:”Khi trong này khai trương công trình thì bên ngoài dân khiếu kiện biểu tình. Vì giá đền bù cho dân là 1, khi đem lô đất đó ra bán thì giá gấp 15 lần.” Như vậy Luật đất đai sửa đổi 2003 đã tạo môi trường tốt cho tham nhũng, bởi các nhà đầu tư sẵn sàng trả giá cao cho nhà chức trách ra quyết định cưỡng chế “hỗ trợ thi công”. Đây là vấn đề thuộc nội dung của Nghị quyết TƯ. 4 phải giải quyết.
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói:”Dân sai thì phải thuyết phục”. Đúng vậy! Trong vụ Văn Giang chưa thể nói dân sai, nhưng việc dùng 1000 cảnh sát để cưỡng chế dân là trái với ý kiến Thủ tướng. Nhiều người coi đây là một vết nhơ không thể gột rửa trong lịch sử!
Bằng quyền lực cao nhất xin Quốc hội mau chóng nghiêm cấm hình thức phản nhân dân này!
III- “SỐ ÍT CHỐNG ĐỐI MÓC NỐI VỚI BỌN PHẢN ĐỘNG TRONG, NGOÀI NƯỚC”?
Sáng ngày 2 -5- 2012, tại Hội nghị trực tuyến có 63 tỉnh thành và các Bộ, Ngành do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chủ trì, Phó Chủ tịch UBND Hưng Yên Nguyễn Khắc Hào báo cáo rút ra những “bài học bước đầu trong lãnh đạo chỉ đạo và công tác tiếp dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo” rất đáng lo ngại:
1- Về lý do cưỡng chế, ông Hào cho rằng, khi đã có chủ trương đúng, hiệu quả kinh tế xã hội cao, “được đông đảo nhân dân đồng tình ủng hộ thì không thể vì một số người chống đối mà không triển khai thực hiện chủ trương đó”.
Chúng ta đã có kinh nghiệm: Ngày xưa, chủ trương hợp tác hóa nông nghiêp từng được cho rằng có 100% nông dân tự nguyện gia nhập, nhưng sự thật là họ không thể không “tự nguyện”, bởi bao nhiêu lo lắng bị đối xử như công dân hạng hai, con cái sẽ khó vào Đoàn, khó vào đại học… Người dân Văn Giang cho báo Đất Việt biết: Côn đồ vào nhà dọa nạt bảo phải mau chóng nhận tiền đền bù; đảng viên bị dọa nếu chống chính sách sẽ bị khai trừ; giáo viên bị dọa sẽ không nhận tiền đền bù sẽ bị đổi công tác đến nơi khó khăn; người sắp kết hôn sợ không cho đăng ký kết hôn khi chưa chịu nhận tiền đền bù… Báo Người Cao Tuổi cho biết, có ít nhất là 4 người bị bắt ngày 24 – 4 phải ký giấy cam kết không khiếu nại nữa mới được thả. Một phụ nữ có con nhỏ còn bú cho đài RFI biết, chị phải ký giấy cam kết không khiếu kiện nữa, mới được thả về cho con bú!
Theo truyền thống văn hóa dân tộc, cái gì từ 1 tăng lên đến 3 thì đã thay đổi về chất:
“Một cây làm chẳng nên non; Ba cây dụm lại nên hòn núi cao”; “Ba anh thợ da thành ông Gia Cát”; “Ba chị đàn bà thành cái chợ”; “Hơn một tuổi là anh; Hơn 3 tuổi là chú”… Vậy thì hơn 160 hộ dân, có hơn 200 con người dám đứng ra đương đầu, làm sao có thể gọi là số ít?
2 – Trong vụ cưỡng chế ngày 24- 4 ở Văn Giang Phó Chủ tịch Hào cho rằng: “Có sự móc nối chặt chẽ với những phần tử chống đối ở nước ngoài. Các thông tin thậm chí còn được tường thuật tại chỗ, từng giờ để tuyên truyền xuyên tạc, dàn dựng những video clip giả để vu khống bôi nhọ chính quyền…”. Ông nói, do tính chất nghiêm trọng như vậy nên 19 người đã bị bắt ngay, hiện 5 người còn bị tạm giữ, có 9 “đối tượng cầm đầu”, “nhiều năm gây rối” đã bỏ trốn. Ông Hào nhận định: “Xử lý được 9 người này sẽ khắc phục được tình trạng tập trung đông người, kéo lên cơ quan Trung ương”.
Nhận định nói trên của đại diện chính quyền tỉnh Hưng Yên là cực kỳ nguy hiểm: Ghép nông dân Văn Giang vào với bọn phản động, đẩy 9 người nông dân bị o ép, quá sợ hãi bỏ trốn vào hàng ngũ phản động nguy hiểm!
Đề nghị Quốc hội kiểm tra, giám sát làm rõ các kết luận sai trái hết sức nguy hiểm nói trên, đừng để một chính quyền cấp tỉnh phát ngôn tùy tiện, dựng đứng, vu cáo nhân dân, bất chấp sự thật mà không bị trừng phạt, như vậy cách làm này sẽ lan tràn như một thứ bệnh dịch làm mục ruỗng hệ thống chính quyền của dân, do dân vì dân.
IV- VÌ SAO PHẢI HẠN CHẾ HOẠT ĐỘNG BÁO CHÍ?
Trong vụ Tiên Lãng, báo chí được Thủ tướng khen ngợi đã góp phần tích cực sớm làm sáng tỏ sự thật giúp Chính phủ kịp thời xử lý. Vụ Văn Giang, về quy mô cũng như sự phức tạp của nó còn lớn hơn, rất cần được báo chí quan tâm làm sáng tỏ thì trái lại có những bằng chứng các hoạt động báo chí đã bị hạn chế ngay từ đầu.
Nếu việc cưỡng chế là đúng pháp luật thì tại sao phải hạn chế thông tin? Tại sao những tấm bảng “Cấm quay phim, chụp ảnh” được dựng ra khắp nơi? Chỉ có hai tờ báo dám nói một phần sự thật, và nói rất từ tốn là báo Người Cao Tuổi và báo Sài Gòn tiếp thị thì cả hai đều bị buộc phải gỡ xuống khi vừa cho lên mạng! Lạ lùng là hai nhà báo của đài phát thanh quốc gia bị công an Hưng Yên đánh “hội đồng”, còng tay, mặt mũi bê bết máu, phải đi bệnh viện, dù hai anh nhiều lần kêu to “chúng tôi là nhà báo đang làm nhiệm vụ”! Càng lạ lùng hơn trong khi đài BBC biết chuyện nhà báo bị đánh đã có ngay cuộc phỏng vấn, thì phía Việt Nam mãi đến ngày 9-5, tức là mất nửa tháng sau, các báo chúng ta mới được lên tiếng! Và cho đến nay, Công an Hưng Yên chẳng những chưa có lời xin lỗi mà còn từ chối trả lời câu hỏi rất đơn giản: Vì sao đã biết nhà báo đang tác nghiệp mà vẫn cứ đánh đập?!
Hình như một số việc nhằm hạn chế hoạt động của báo chí trong vụ cưỡng chế ở Văn Giang không phải chỉ là từ phía Hưng Yên? Vậy thì cấp nào và vì lý do gì đã chủ trương hạn chế hoạt động của báo chí trong vụ này? Tại sao bài học tích cực của báo chí trong vụ Tiên Lãng được Thủ tướng biểu đương, nhưng đã không được phép vận dụng?
Giải mã được những uẩn khúc về việc hạn chế hoạt động báo chí trong vụ Văn Giang sẽ rút ra nhiều bài học bổ ích cho thực hiện quyền được thông tin, công khai minh bạch các hoạt động ảnh hưởng tới người dân, xúc tiến dân chủ…
Vốn là một nhà báo, tôi vô cùng bức xúc trước câu hỏi mà mình không tự trả lời được, xin tin cậy gửi tới Quốc hội .
Ngày 9 tháng 5 năm 2012
Nguồn: Boxitvn.net
Nhà báo Tống Văn Công từng là TBT tờ Lao động (1988-1995), cùng tờ Văn nghệ khi đó do Nhà văn Nguyên Ngọc làm TBT và một số báo khác, đi đầu đóng góp nhiều vào cuộc “Đổi mới” cho xã hội, “cởi trói” cho văn nghệ.
* Mời xem lại một số bài viết của tác giả trên HDTG blog

Tâm tư của một nhà báo chưa bị đánh


Trong những ngày qua, rất nhiều người gọi điện cho tôi hỏi về vụ cưỡng chế ở Văn Giang, về hai nhà báo của Đài Tiếng nói Việt Nam bị đánh. Tôi trả lời ậm ừ vì chưa nắm được vấn đề. Rồi tôi bỏ thời gian, công sức để tìm hiểu và gần như muốn hét lên. Nhưng thôi, chuyện to tiếng hãy để sau. Bây giờ chỉ xin nói lên tâm tư, suy nghĩ của mình – một người làm báo có thâm niên.
Nhà báo Nguyễn Ngọc Năm xác nhận mình chính là nhân vật bị đánh (áo trắng, mũ bảo hiểm trắng) trong clip. Ảnh: VOV
 Vừa giận, vừa thương các nhà báo bị đánh
 Tôi xin giới thiệu đầy đủ và rõ ràng luôn:
Tôi họ tên là Hồ Bất Khuất, sinh ngày 08/8/1958 tại Quỳnh Lưu, Nghệ An. Tôi bắt đầu tham gia làng báo vào tháng 1 năm 1983 tại Tạp chí Cộng Sản sau khi tốt nghiệp đại học ở Liên Xô. Sau hơn 10 năm làm báo, tôi trở lại nước Nga và bảo vệ luận án Tiến sỹ tại Khoa Báo chí Đại học Tổng hợp Moskva mang tên Lomonosov vào tháng 5/1995.
Về nước, tôi vừa viết báo, vừa tham gia giảng dạy. Tôi không bao giờ nghĩ mình là thầy, còn những người học đại học báo chí tại chức và sau đại học là học trò. Tôi luôn xem đó là những đồng nghiệp. Nhưng dù sao tôi cũng đã từng đứng nói, còn họ ngồi nghe. Bây giờ họ là những người có vai trò rất lớn ở nhiều cơ quan báo chí. Tôi rất mong là họ đứng về phía những nhà báo bị đánh.
Những năm qua, thông tin về nhà báo bị hành hung khá nhiều. Tôi tự nhủ: “Báo chí là nghề nguy hiểm, đã theo nghề thì phải chấp nhận thôi”. Nhưng nay việc hai nhà báo của Đài tiếng nói Việt Nam bị đuổi đánh dã man, tôi không im lặng được nữa.
Tôi đã xem đi, xem lại clip một lũ người mặc sắc phục và thường phục có đeo băng đỏ ở tay đuổi đánh hai người đàn ông đội mũ bảo hiểm. Hai người đó chỉ chạy và chịu trận, hoàn toàn không có bất cứ hành vi chống đối nào. Tôi vô cùng căm tức những kể dùng gậy gộc, chân tay đánh hai người đàn ông đó. Tôi vô cùng thương cảm họ, mặc dù lúc đó tôi không biết họ là ai.
Nay biết hai người bị đánh đó là Hán Phi Long và Nguyễn Ngọc Năm – hai nhà báo của Đài Tiếng nói Việt Nam.
Khi biết điều này, tôi đã để rơi nước mắt. Nước mắt rơi không chỉ là sự thương cảm, mà còn là sự uất hận. Trước hết, tôi thương các anh. Vì nước, vì dân đi làm nghề đàng hoàng thế mà lại bị người nhà nước đánh đuổi. Sau đó là tôi hận các anh. Bị đánh đau thế, nhục nhã thế sao hàng chục ngày sau mới lên tiếng?!
Theo như báo chí viết, các anh bị đánh, bị giật máy ảnh, bị thu Thẻ Nhà báo, Thẻ Đảng viên, bị còng tay… Nhưng chiều 24/4 các anh đã về cơ quan ở Hà Nội rồi. Lúc này ai cấm các anh lên tiếng?
Mong những người quen biết của tôi không bịt miệng các anh!
 Tôi có quen biết ông Nguyễn Đăng Tiến – Đương kim Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Namvà ông Vũ Văn Hiền (quê ở Hưng Yên) – Cựu Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam, hiện là Phó Ban Lý luận trung ương gì đó, có con tên Tuấn, hình như nay là Phó Tổng giám đốc Đài tiếng nói Việt Nam. Những người này có ngăn cản các anh lên tiếng không?
Tôi biết, một số người vì chức tước, vì bổng lộc, vì kém cỏi nên đã im lặng. Không những thế, họ còn bắt những người dưới quyền mình im lặng theo. Trong trường hợp này, tôi hy vọng những người quen của tôi không làm như vậy.
Các anh đã chịu đau, đã im lặng nhưng giờ đã lên tiếng. Các anh bị đau về thể chất, còn chúng tôi – những đồng nghiệp của các anh chịu đau về tinh thần. Chúng ta không nên chịu đau đớn mãi. Việc này phải làm cho ra nhẽ.
Trước hết tôi muốn nói đến cái clip đánh người và ý kiến của ông Chánh văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên, Bùi Huy Thanh.
Tôi muốn nói với ông Thanh thế này: Nhìn vào clip đánh người, tôi không nghĩ những người đánh đó là những người đi thi hành công vụ. Tôi không nghĩ đó là những người công an được đào tạo, mà đó chỉ là một mớ côn đồ. Họ hàng mấy chục người, có vũ khí trong tay chạy theo đánh hai người không hề chống đối. Vì vậy dù hai người bị đánh là nhà báo hay dân thường thì những kẻ đánh họ cũng chỉ là những người được giáo dục rất ít. Nếu họ là những người đã được đào tạo qua trường lớp, tôi đề nghị thanh tra những cơ sở giáo dục mà họ đã từng học. Dân không nộp thuế để đào tạo ra những người công an như vậy!
Mà lập luận của ông Chánh văn phòng Thanh cũng rất buồn cười: “… hiện phía cơ quan chức năng chưa thể đưa ra kết luận về vụ việc vì chỉ mới nhận được tường trình một phía, từ các nhà báo”. Thử hỏi những kẻ gây hại cho người khác có bao giờ đến báo với cơ quan chức năng trước khi người bị hại kêu cứu chưa? Thậm chí khi bị bắt, bị tra hỏi, chúng còn chối quanh nữa là!
 Xin được hỏi những người có chức, có quyền?
 Trở lại chuyện các nhà báo bị đánh. Trên thế giới, người ta công nhận nhà báo là nghề nguy hiểm. Họ bị chết ở nơi chiến sự, họ (những nhà báo tham gia phe phái) bị phe đối lập lăng mạ, họ bị những người dân cho là phản ánh không trung thực tẩy chay, xua đuổi. Nhưng đấy là những nhà báo ở nước ngoài.
Còn ở ViệtNamhiện nay không có chiến sự, không có phe đối lập, dân không xua đuổi, tẩy chay… Tại sao nhà báo vẫn bị đánh nhỉ?
Tìm hiểu sâu thêm thì được thấy, nhà báo chủ yếu bị công an và những kẻ bất hảo được chính quyền thuê đánh (“Liên minh” chính quyền – đầu gấu là vô cùng nguy hiểm). Bị công an và đầu gấu đánh thì rõ ràng bản thân nhà báo rất khó chống đỡ. Nhà báo ViệtNamchỉ mong được chính quyền và nhân dân bảo vệ thôi.
Nhưng trước khi được chính quyền và nhân dân bảo vệ, cánh nhà báo chúng ta phải tự bảo vệ mình. Trước hết, chúng ta phải dùng uy lực của những người người có chức, có quyền đã và đang là nhà báo. Trong bộ máy của Đảng và Nhà nước hiện nay, có rất nhiều nhà báo. Điển hình là ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí thư ĐCS Việt Nam. Ông Trọng trước đây làm ở Tạp chí Cộng Sản, từ phóng viên thường lên chức Tổng biên tập. Ông Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo trung ương, trước đây làm ở Báo Nhân Dân, cũng từ phóng viên tới chức Tổng biên tập; Ông Huynh còn đã từng làm Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam. Nếu hai ông này mà lên tiếng bảo vệ nhà báo, Giám đốc công an tỉnh Hưng Yên hay Bí thư Tỉnh ủy cũng không thể xem thường.
Nhưng cho đến giờ phút này, hai ông Trọng và ông Huynh chẳng hé răng nói một lời. Các ông không nói nên chẳng biết thái độ của các ông ấy ra sao. Đến ông Nguyễn Đăng Tiến – Tổng Giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam cũng im lặng nốt.
Vì sao các ông không lên tiếng? Các ông cho rằng đây là vụ việc nhỏ nhặt không đáng để các ông ấy quan tâm? Nếu các ông ấy không từng là nhà báo, cũng không nên nghĩ như vậy. Người của chính quyền đánh dân thường cũng là chuyện to rồi. Đây lại là người của chính quyền địa phương  đánh nhà báo của Đài Đảng trung ương. Chuyện nghiêm trọng quá đi chứ lị! Đừng quên rằng, những vụ việc ở Trung Đông vừa qua (dân biểu tình làm chính quyền ở nhiều nước sụp đổ) bắt đầu bằng việc một người bán hàng rong ở Yemen tự thiêu vì bị cảnh sát ức hiếp!
Có lẽ các ông ấy đang cân nhắc cần bảo vệ ai trong vụ việc này. Bảo vệ các nhà báo hay bảo vệ những người nhân danh chính quyền? Đây chưa phải là việc quá nan giải nhưng vẫn là lựa chọn khó khăn với những người đã từng là nhà báo, nay có quyền cao, chức trọng.
Còn những người đang là nhà báo, cụ thể là những người lãnh đạo cao nhất ở Đài Tiếng nói Việt Nam, những người làm ở Hội Nhà báo Việt Nam– họ có trách nhiệm trực tiếp phải bảo vệ cán bộ của mình, hội viên của mình. Nhưng rõ ràng họ đang im lặng, hoặc tỏ ra ngập ngừng, nghe ngóng. Họ đang chờ xem những người như ông Trọng, ông Huynh có thái độ thế nào. Tôi thấy cách nói của đại diện Hội Nhà báo nhạt lắm! Cái “chết” của nhà báo chúng ta là ở  chỗ đó – những người có trách nhiệm trực tiếp bảo vệ mình lại sợ những người có chức quyền cao hơn.
Do vậy, chúng ta – Những người trực tiếp cầm bút và cầm ống kính, máy ảnh phải tự bảo vệ mình thôi. Chúng ta bảo vệ mình theo cách của mình: Nói lên sự thật và chấp nhận thiệt thòi, hy sinh. Chỉ có điều: Chúng ta không chụi hèn, chịu nhục.
Nhà báo Hồ Bất Khuất
Theo Ba Sàm

Đem cả trăm hecta rừng đi “biếu”


Giám đốc đã giao khoán đất rừng cho các cán bộ trong huyện, tỉnh… mà không xác định quyền lợi bên giao.
Công an tỉnh Bình Phước đã chỉ đạo các đơn vị liên quan điều tra làm rõ việc ông Trần Tấn Minh – Giám đốc Ban Quản lý rừng kinh tế Suối Nhung ở huyện Đồng Phú, Bình Phước (BQLRKT) có nhiều khuất tất, lợi dụng danh nghĩa liên doanh trồng rừng để hưởng lợi và giao khoán đất rừng trái pháp luật cho cán bộ trong tỉnh này.
Lợi dụng liên doanh
Cây rừng nghèo được cẩu lên xe nhường chỗ cho cao su tại BQLRKT Suối Nhung 
Tháng 10-2004, UBND tỉnh Bình Phước chấp thuận chủ trương giao khoán 200 ha rừng và đất rừng cho Công ty Dịch vụ Hàng không sân bay Tân Sơn Nhất (nay đổi là Công ty TNHH một thành viên Dịch vụ Hàng không sân bay Tân Sơn Nhất – Sasco) để đầu tư chăn nuôi bò và đà điểu. Hai năm sau, tỉnh cho phép Sasco thực hiện dự án tại BQLRKT với tổng diện tích 545 ha ở tiểu khu 363.
Sau khi có các quyết định của tỉnh, ngày 2-4-2009, ông Trần Tấn Minh, đại diện BQLRKT (bên A) ký hợp đồng số 153 liên doanh trồng cây cao su trên diện tích 105 ha đã được phê duyệt với Sasco (bên B). Theo đó, bên A góp vốn bằng việc xin chấp thuận của UBND tỉnh Bình Phước xin chuyển đổi đất lâm nghiệp trồng cao su. Bên B chi phí khai hoang, cày ủi, trồng mới, chăm sóc, bảo vệ diện tích 105 ha cao su cho đến hết thời kỳ kiến thiết cơ bản (đến kỳ thu hoạch vườn cao su).
Cùng ngày, ông Minh, với tư cách cá nhân, ký hợp đồng với Sasco cũng về việc liên doanh trồng cao su trong diện tích 105 ha này. Theo đó, ông Minh là người góp vốn liên doanh, lo toàn bộ chi phí khai hoang, trồng mới, chăm sóc, bảo vệ diện tích 105 ha cao su cho đến hết thời kỳ kiến thiết cơ bản. Bên B (Sasco) góp vốn bằng 105 ha đất lâm nghiệp. Điều đáng nói là hợp đồng này nêu rõ: sản phẩm liên doanh sẽ được chia cho ông Minh 40%, Sasco 60%. Trong khi đó, tại hợp đồng số 153 giữa BQLRKT và Sasco thì BQL rừng này chỉ hưởng 10%, còn Sasco 90%.
Tương tự bản hợp đồng trên, ngày 15-11-2010, ông Minh cũng ký với Sasco liên doanh 143 ha cao su, ông Minh hưởng 48,1%, Sasco 51,9% khi cao su bắt đầu khai thác.
Mang đất đi “biếu”?
Theo thông tin chúng tôi thu thập được, ông Minh đã lấy đất rừng mà ông liên doanh với Sasco để giao khoán cho nhiều cá nhân khác qua hợp đồng hợp tác trồng cao su.
Chẳng hạn hợp đồng không số ngày 11-12-2009, ông Minh đã cho ông Nguyễn Hữu T. 10 ha đất mà không nhắc gì đến quyền lợi của bên giao đất là ông Minh. Hợp đồng nêu: “Bên A (ông Minh) giao cho bên B (ông T.) 10 ha trên diện tích đất của Sasco để bên B trồng cao su và quản lý, khai thác sử dụng trong thời gian 30 năm”. Tương tự, ông Minh cũng “biếu” 2,5 ha đất cho một nhân viên bảo vệ rừng. Sau đó người này bán lại cho người khác (công an cho biết giá bán là 310 triệu đồng). Người này tiếp tục bán với giá 500 triệu đồng.
Ngoài ra, nhiều cán bộ ở huyện Đồng Phú, Bình Phước cũng được ông Minh giao đất kiểu “hợp đồng hợp tác trồng cao su” và họ đã bán lại cho người khác. Theo một báo cáo của công an, có khoảng 100 ha đất đã bị sang nhượng trái luật.
Theo một nguồn tin từ Công an tỉnh Bình Phước, ngày 20-3, Sasco đã có văn bản gửi cơ quan chức năng tỉnh Bình Phước, đề nghị ngành chức năng điều tra làm rõ hành vi ký hợp đồng giao khoán đất cho nhiều người khác của ông Minh. Sasco cũng đề nghị hủy các hợp đồng liên doanh với ông Minh.
Hợp đồng trồng cây chứ không khoán đất (?)
PV: Có cơ sở cho thấy ông đã đem đất rừng đi sang nhượng, giao khoán trái phép?
+ Ông Trần Tấn Minh: Cái đó là tin đồn, tôi không giao khoán cũng không bán đất cho ai cả. Những người tôi ký hợp đồng là hợp đồng trồng cây cao su thôi.
. Nhiều hợp đồng giao khoán nhưng BQLRKT Suối Nhung không được hưởng lợi gì, hợp đồng lại kéo dài 30 năm?
+ Việc này không tiêu cực hay khuất tất gì. Chỉ là hợp tác trồng cao su cho Sasco thôi. Tôi không giao đất hay bán cho ai cả. Tôi không bán đất rừng.
. Dư luận cho rằng ông đã “biếu không” đất cho nhiều nhân viên, cán bộ huyện, tỉnh dưới hình thức hợp tác trồng cây cao su?
+ Không, tôi không giao khoán đất cho cán bộ nào cả. Tôi không biết ai. Hiện tại phía Công ty Sasco cũng đã chấm dứt hợp đồng liên doanh với tôi nên những người nhận hợp đồng trồng cây cao su cũng rút ra rồi…
Công an huyện Đồng Phú vừa có báo cáo gửi Công an tỉnh Bình Phước về việc triển khai dự án giữa ông Minh và Sasco cũng như các vụ việc có dấu hiệu sai phạm.
Theo báo cáo, việc Sasco ký hợp đồng giao cho ông Trần Tấn Minh trồng hơn 230 ha cao su, thỏa thuận nhượng lại cho ông Minh một phần diện tích cao su đã trồng là trái với chủ trương giao khoán của tỉnh. Ngoài ra, ông Minh có nhiều sai phạm khi giao khoán cho nhiều cá nhân dưới dạng hợp đồng trồng cây và nhiều dấu hiệu vi phạm khác.
Nguyễn Đức
Theo PLTP

Thứ Năm, ngày 10 tháng 5 năm 2012

Ngu hay đểu?


Tối qua đi nhậu, tình cờ ngồi gần một ông quan to đã về hưu. Mình nói với ông ấy, nói những kẻ ngu mà vẫn thăng tiến ầm ầm thời nào cũng có, nhưng thời này quá nhiều, nhiều một cách bất thường. Ông ấy cười, nói em ơi, chỉ số IQ thấp nhưng chỉ số đểu, chỉ số lưu manh của bọn đó cực cao . Thời này là thời của bọn đó.
Bây giờ mọi chuyện đã rõ, báo Tuổi trẻ đã đăng phỏng vấn nhà báo Nguyễn Ngọc Năm, người bị công an đánh khi đang tác nghiệp tại Văn Giang ( Tại đây).  Mình tính thôi không nói chuyện đó nữa. Nhưng nghe  ông Bùi Huy Thanh – chánh Văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên phát biểu với báo Tuổi trẻ mình lại nổi điên.
Ông Bùi Huy Thanh: “Phải xem lúc bị đánh họ có xưng là nhà báo không?” – Ảnh: Lê Kiên /Tuổi Trẻ 
Ông Thanh nói thế này: “Quan điểm chỉ đạo về vụ việc này là xử lý nghiêm khắc nếu đúng đó là sai phạm của lực lượng chức năng.Chúng tôi mong hai nhà báo cung cấp băng gốc cho cơ quan công an vì phải có đầy đủ vật chứng, nhân chứng mới sớm xử lý được. Hơn nữa, cũng phải xem lúc bị đánh các phóng viên có xưng là nhà báo không, có thẻ hành nghề không hay là khi bị đưa về cơ quan công an mới xưng là nhà báo? Vấn đề này cần làm rõ mới xác định được tính chất vụ việc”
Thoạt nghe có vẻ tử tế nhưng chỉ cần để ý chút xíu sẽ thấy đó là lối phát ngôn không ngu xuẩn cũng đểu cáng.
Băng gốc nào? Không lẽ người bị đánh quay được cảnh họ bị đánh sao?
Nếu không xưng là nhà báo thì việc bị đánh là đáng kiếp sao?
Chẳng có nhà báo nào trên đời bị đánh khi tác nghiệp lại không kêu to lên mình là nhà báo đâu, ông Thanh ơi! Không nhà báo nào ngu đến vậy đâu, ông đừng suy đầu ta ra đầu người.
Mình không nghĩ ông Thanh lại ngu xuẩn thậm tệ như vậy. Cũng giống như ông Hà Minh Huệ Phó Chủ tịch Hội vừa mới lên tiếng:  “Cần phải xem xét xem 2 nhà báo của đài VOV hoạt động nghề nghiệp có đúng quy định hay không”. Mình cũng không tin, không thể tin nổi, một ông phó chủ tịch Hội nhà báo lại hỏi một câu ngu đến thế. Chẳng qua là giả ngô giả ngọng, giở món lí điềm ra đề chạy tội cho bè lũ hại dân hành dân mà thôi. Chắc chắn là như vậy.
Tối qua đi nhậu, tình cờ ngồi gần một ông quan to đã về hưu. Mình nói với ông ấy, nói những kẻ ngu mà vẫn thăng tiến ầm ầm thời nào cũng có, nhưng thời này quá nhiều, nhiều một cách bất thường. Ông ấy cười, nói em ơi, chỉ số IQ thấp nhưng chỉ số đểu, chỉ số lưu manh của bọn đó cực cao . Thời này là thời của bọn đó.
Nguyễn Quang Lập

Mỹ có thể can thiệp vũ trang ở Biển Đông?

Bộ trưởng Quốc phòng Philippine Voltaire Gazmin
Philippine hôm nay (9/5) cho biết, Mỹ đã cam kết sẽ bảo vệ nước này khỏi các cuộc tấn công ở Biển Đông. Thông tin này được đưa ra đúng một ngày sau khi Trung Quốc cảnh báo đã chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với bất kỳ “hành động leo thang” nào của Philippine ở Biển Đông. 

Bộ trưởng Quốc phòng Philippine Voltaire Gazmin tiết lộ, ông đã nhận được lời đảm bảo trên từ phía Mỹ trong các cuộc hội đàm diễn ra hồi tuần trước giữa các quan chức quân sự và ngoại giao hàng đầu hai nước ở thủ đô Washington. 

Theo lời ông Gazmin, Ngoại trưởng Hillary Clinton và Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta đã nhấn mạnh, Mỹ không đứng về bên nào trong các cuộc tranh chấp lãnh hải ở Biển Đông nhưng sẽ tôn trọng những cam kết được đưa ra trong hiệp ước phòng thủ chung mà Manila và Washington ký kết với nhau năm 1951. Theo đó, Mỹ sẽ bảo vệ Philippine trước bất kỳ cuộc tấn công nào. 

“Phạm vi của hiệp ước đó bao gồm cả một cuộc tấn công vũ trang vào những khu vực lãnh thổ ở Thái Bình Dương”, Bộ trưởng Quốc phòng Gazmin cho hay. 

Trả lời câu hỏi của phóng viên liên quan đến tranh chấp giữa Philippine và Trung Quốc ở bãi cạn Scarborough, Bộ trưởng Gazmin cho biết, ông hiểu những lời phát biểu của Ngoại trưởng Hillary có nghĩa là Mỹ sẽ bảo vệ Philippine trước bất kỳ cuộc tấn công nào ở Biển Đông. 

“Nói chung, những phát biểu của bà Hillary bao gồm cả vấn đề của chúng tôi ở Biển Đông”, ông Gazmin nhấn mạnh thêm. 

Trung Quốc và Philippine từ lâu đã có tranh chấp chủ quyền ở bãi cạn Scarborough thuộc Biển Đông. Cuộc tranh chấp này đã leo thang căng thẳng từ hôm 8/4 khi tàu thuyền hai nước có vụ va chạm. Cho đến thời điểm này, sau hơn một tháng, cuộc đối đầu giữa Manila và Bắc Kinh xung quanh việc tranh chấp bãi cạn Scarborough vẫn chưa có dấu hiệu dịu đi. 

Trung Quốc đòi chủ quyền hầu hết khu vực Biển Đông, thậm chí cả vùng lãnh hải gần bờ biển của các nước Châu Á khác. Trong khi đó, Philippine nhấn mạnh, nước này có chủ quyền không thể tranh cãi với bãi cạn Scarborough bởi nó nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của nước này. 

Bãi cạn Scarborough nằm cách đảo chính Luzon của Philippine khoảng 230km (tương đương 140 dặm) trong khi phần lãnh thổ Trung Quốc gần nhất với bãi cạn Scarborough cũng phải cách đến 1.200km. 

Bắc Kinh “chân thành” muốn giải quyết tranh chấp Biển Đông

Liên quan đến cuộc tranh chấp lãnh hải ở Biển Đông với Philippine hiện nay, một quan chức ngoại giao cấp cao của Trung Quốc hôm qua (8/5) cho biết, Bắc Kinh vẫn sẵn sàng thể hiện “sự chân thành lớn nhất” trong việc giải quyết cuộc tranh chấp này thông qua biện pháp ngoại giao. 

Trả lời phỏng vấn Đài truyền hình Phoenix, ông Deng Zhonghua, Vụ trưởng Vụ Hải dương và Đường biên giới thuộc Bộ Ngoại giao Trung Quốc, khẳng định, bãi cạn Scarborough (Bắc Kinh gọi là đảo Hoàng Nham) là một phần lãnh thổ không thể tranh cãi của nước này từ thời xa xưa và nó cũng thuộc khu vực đánh bắt cá truyền thống của người Trung Quốc. 

“Sự an toàn của các ngư dân và tàu thuyền của chúng tôi ở đây phải được bảo đảm và không ai được quyền xúc phạm nhân phẩm của các ngư dân đó. Cũng không ai được quyền ngăn chặn hay làm gián đoạn các hoạt động đánh bắt cá của ngư dân Trung Quốc”, ông Deng nói thêm. 

Theo ông Deng, Bắc Kinh đã cảnh báo Manila không được quấy rối hay phá hoại thêm nữa các hoạt động của tàu thuyền đánh bắt cá Trung Quốc ở khu vực lãnh hải quanh đảo Hoàng Nham. 

Trước đó, báo chí Philippine cho biết, các ngư dân nước này đã báo cáo với chính quyền địa phương rằng tàu thuyền của Trung Quốc đang ngăn không cho họ đánh bắt cá ở bên trong khu vực bãi cạn Scarborough. 

Trong cuộc đối đầu mới nhất giữa Philippine và Trung Quốc ở Biển Đông, Manila tỏ ra rất quyết liệt và không chịu lùi bước bất chấp việc Bắc Kinh liên tục đưa ra những lời đe dọa và cảnh báo sắc lạnh. Các nhà phân tích tin rằng, sở dĩ Philippine không ngại đối đầu với một nước lớn như Trung Quốc vì bên cạnh nước này có sự hậu thuẫn của đồng minh Mỹ – siêu cường quân sự số 1 thế giới. 

Mặc dù Washington tuyên bố đứng trung lập trong các cuộc tranh chấp Biển Đông nhưng nước này lại hứa sẽ giúp Manila củng cố sức mạnh hải quân. Những bước đi đầu tiên của Mỹ trong việc thực hiện lới hứa này là Mỹ sẽ tăng viện trợ quân sự lên gần gấp 3 lần so với năm ngoái cho Philippine và sẽ chuyển giao chiếc tàu chiến thứ hai cho quốc gia Đông Nam Á này vào cuối tháng. 

Kiệt Linh
Theo VnMedia