Hai ngày qua, trên cộng đồng
Facebook có lan truyền một bài viết với nội dung chỉ trích việc phát
động biểu tình là “lợi dụng lòng yêu nước”. Xét thấy bài viết phạm quá
nhiều lỗi lập luận, tôi xin được dành entry sau đây để phân tích về sự
ngụy biện, phi logic của nó.
Điều đầu tiên và thông điệp cuối
cùng tôi muốn nói trong khuôn khổ entry này, là sự cần thiết phải tôn
trọng quyền tự do ngôn luận, tự do biểu đạt của công dân. Do vậy, mặc dù
entry nhằm chỉ ra các lỗi ngụy biện của tác giả, nhưng tôi hết sức tôn
trọng quyền của tác giả được bày tỏ ý kiến về các cuộc biểu tình ở Việt
Nam. Cũng cần nói thêm, không phải không có những điều tôi đồng ý và
chia sẻ quan điểm với tác giả, nhưng đó là chuyện nằm ngoài bài viết
dưới đây.
* * *
“Thứ nhất, động thái khiêu khích vừa rồi
của Trung Quốc nằm trong chuỗi các động thái với mưu đồ độc chiếm biển
Đông và “nắn gân” các nước có tranh chấp rất tinh vi. Tuy nhiên, cách
thể hiện sự khiêu khích của Trung Quốc chỉ là những lời tuyên bố. Theo
thông lệ Quốc tế, hành xử của Việt Nam trước sự khiêu khích này không
thể nào khác hơn ngoài những tuyên bố phản đối của các Tổ chức, cá nhân
có thẩm quyền và Nhà nước ta đã thực hiện đúng với những gì cần làm”.
Tất nhiên là trong những sự biến
vừa qua, (thật may mắn mà) sự khiêu khích của Trung Quốc (mới) chỉ là
những lời tuyên bố. (Và chúng ta cũng cần hiểu là, từ trước đến nay,
ngay cả khi Trung Quốc có những hành động khác xâm hại đến lợi ích Việt
Nam, mà vì một lý do nào đó mà truyền thông Việt Nam không đưa tin, thì
chúng ta cũng đâu có biết. Sự thực rất có thể là nghiêm trọng hơn dư
luận tưởng nhiều, và ngược lại, cũng có thể là nhẹ nhàng hơn nhiều – đến
nỗi chúng ta rất khó có thể khẳng định “sự khiêu khích của Trung Quốc
chỉ là những lời tuyên bố”. Khi không được cung cấp thông tin đầy đủ,
minh bạch, mọi khẳng định về động thái của Nhà nước (dù là Việt Nam hay
Trung Quốc) đều có thể là võ đoán.
Trên thực tế, Trung Quốc đã từng
có những hành động thật sự xâm hại đến lợi ích của Việt Nam trên Biển
Đông, chứ không chỉ dừng lại chỉ ở tuyên bố. Vụ cắt cáp tàu Bình Minh 2,
gây rối cáp tàu Viking 2, bắt giữ ngư dân Việt Nam… là các ví dụ rõ
ràng.
Biểu tình là do người dân muốn
thể hiện ý nguyện yêu nước của mình trước hiểm họa lãnh thổ bị xâm phạm.
Ở đây chưa cần bàn là Nhà nước đã làm kịp thời tất cả những gì cần
thiết về phía Nhà nước hay chưa, mà đơn thuần là một số người dân muốn
thể hiện quan điểm phía mình. Hai chuyện này độc lập với nhau, và có thể
thực hiện song song, không ai ngáng chân ai cả.
“Trung Quốc tuyên bố lập “thành phố Tam
Sa” ở cấp vùng (Trung Quốc từng có ý định lập thành phố Tam Sa ở cấp
huyện, nhưng sau đó hủy bỏ quyết định trắn trợn này) nhằm quản lý các
quần đảo trên Biển Đông, ngay lập tức, lãnh đạo Khánh Hòa và Đà Nẵng
lên tiếng phản đối Trung Quốc, khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là bộ
phận không tách rời của Việt Nam. Bộ Ngoại giao Việt Nam cũng kịch liệt
lên án việc Trung Quốc thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa””.
Xin tác giả lưu ý: Trung Quốc là
một quốc gia, tuyên bố thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” là tuyên
bố của một chính quyền trung ương. Còn Khánh Hòa và Đà Nẵng là hai tỉnh
của Việt Nam. Tuyên bố của hai địa phương này, xét về mặt quốc tế, là
không đủ sức đại diện, không “ngang tầm” chính quyền Trung Quốc. Chỉ có
Bộ Ngoại giao (trở lên) mới có tiếng nói tương đương đối phương, trong
trường hợp này.
“Như vậy là đã rõ, hành động của Trung
Quốc cũng chỉ là hành động khiêu khích bằng tuyên bố của 1 đơn vị kinh
tế của Trung Quốc”.
Nhưng đơn vị kinh tế đó là một
doanh nghiệp nhà nước, chứ không phải là một công ty tư nhân. Trong mô
hình kinh tế của Trung Quốc và Việt Nam thì doanh nghiệp nhà nước bao
giờ cũng gánh vác nhiệm vụ chính trị và chịu sự quản lý chặt chẽ của Nhà
nước. Tuyên bố của “một đơn vị kinh tế” trong trường hợp này không đơn
giản chỉ là của một công ty. Bản thân ông Đỗ Văn Hậu, Tổng Giám đốc của
PetroVietnam, cũng đã khẳng định: “Việc làm này chắc chắn là có sự tham
gia, đồng ý của Chính phủ Trung Quốc”.
“Phản ứng của Chính phủ Việt Nam là hoàn
toàn kịp thời, đúng quy định và hiện nay cũng chẳng có và sẽ chẳng có
bất cứ công ty nước ngoài nào nhận lời mời thầu phi pháp trên của Trung
Quốc”.
Có thể tác giả đúng mà cũng có
thể sai hoàn toàn – lập luận như thế này đơn giản là không đủ thuyết
phục. Nếu trình bày như tác giả, rằng “sẽ chẳng có bất cứ công ty nước
ngoài nào nhận lời mời thầu phi pháp trên của Trung Quốc”, thì chỉ là
một khẳng định chủ quan. Thêm nữa, cứ giả sử là sẽ không có công ty nào
nhận lời mời thầu của Trung Quốc, thì cũng lấy đâu ra căn cứ để nhận
định họ không nhận lời vì họ cho như thế là phi pháp hoặc vì họ thấy
“Chính phủ Việt Nam phản ứng hoàn toàn kịp thời, đúng quy định”?
Nếu muốn chứng minh, có lẽ tác
giả nên sử dụng những lập luận vững chắc hơn, ví dụ chỉ ra rằng trong
lịch sử dầu khí quốc tế, các công ty không có tiền lệ khai thác ở những
vùng còn trong trạng thái tranh chấp. Và cũng cần phải xác định rõ rằng,
ngay cả việc Trung Quốc biến một địa điểm hoàn toàn nằm trong thềm lục
địa 200 hải lý của Việt Nam thành “vùng tranh chấp”, nếu chuyện này xảy
ra, cũng là một thành công của Trung Quốc, và rất nguy hiểm cho Việt
Nam. Giả sử hậu quả xảy ra sau hành động mời thầu 9 lô dầu của Trung
Quốc, là nhiều công ty dầu khí quốc tế tưởng rằng khu vực này là vùng
biển tranh chấp giữa Việt Nam với Trung Quốc, thì lúc đó, ta có thể nói
rằng tác giả đã “mất cảnh giác” không?
Không có gì đảm bảo rằng “sẽ
chẳng có bất cứ công ty nước ngoài nào nhận lời mời thầu phi pháp trên
của Trung Quốc”. Đó là chuyện của tương lai, không thể khẳng định vô căn
cứ như vậy. Muốn đảm bảo được điều đó, ít nhất cũng cần phản ứng đồng
bộ của Nhà nước và nhân dân, mà biểu tình như một hình thức “ngoại giao
nhân dân” là rất quan trọng (đánh động dư luận trong nước, quốc tế – xem
thêm những phản ứng của Trung Quốc về vụ này).
Mặt khác, như đã nhiều lần được
chứng tỏ, phản ứng của Nhà nước tỏ ra chậm hơn nhiều so với phản ứng của
công luận (nhân dân), và phản ứng của nhân dân khiến Nhà nước có tư thế
hơn trên bàn đàm phán. Đó là sự cần thiết của “ngoại giao nhân dân”.
“Hành động xuống đường phản đối có cần
thiết hay không? Những người yêu nước xuống đường chung với những gương
mặt “thích biểu tình”, thích quấy rối và nhiều gương mặt “có vấn đề” với
Chính quyền có đạt được đúng mục đích ban đầu của lời kêu gọi hay là
mục đích khác? Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước”.
Đây không gọi là một lập luận, vì
nó chủ quan, chụp mũ, và tất nhiên, hoàn toàn vô căn cứ. Tác giả sử
dụng bằng chứng nào để cho rằng tồn tại những gương mặt thích biểu tình,
thích quấy rối? Cứ giả sử rằng có những nhân vật như thế, thì tác giả
cũng phải làm một nhiệm vụ rất nặng nề: Chứng minh. Bằng chứng, bằng
chứng và bằng chứng.
Gương mặt nào “có vấn đề” hay
quấy rối, vi phạm pháp luật thì chính quyền cứ việc xử lý họ (nếu họ có
hành vi như vậy). Không thể đưa ra một tình huống giả định để đánh giá
xấu một hành động được tiến hành với mục đích tốt.
Ở đây tác giả cũng cần thận trọng
để tránh lỗi ngụy biện “Spot Light” (Ánh đèn sân khấu) khi mặc định
rằng tất cả các thành viên của một nhóm nào đó đều giống như những thành
viên thu hút sự chú ý của truyền thông nhất. Tránh lỗi “Slippery Slope”
(Cái dốc trơn) khi suy bừa từ một hiện tượng này sang một hiện tượng
khác, không kèm theo căn cứ nào.
Cũng cần phải thừa nhận rằng, mọi
cuộc biểu tình đều khó mà có cái gọi là “mục đích thuần nhất, trăm
người như một”. Bản chất của xã hội loài người là đa nguyên, hay diễn
đạt một cách nhẹ nhàng hơn, đa dạng về tinh thần. Không ai giống ai cả,
và việc trong 100 người cùng tham gia một cuộc biểu tình với mục đích
xác định trước là A, vẫn có thể có 10-20 người ngoài A còn có thêm mục
đích B, hoặc chỉ có mục đích B. Phần đông đi biểu tình vì tinh thần dân
tộc, vì yêu nước, vì ghét bá quyền Trung Quốc. Nhưng vẫn có thiểu số đi
vì những lý do khác: đi để chụp ảnh, đi để quan sát, trải nghiệm, thậm
chí không loại trừ việc đi… cho vui, mấy khi ở Việt Nam có dịp tụ tập
đông người.
Và chúng ta đừng quên rằng cũng
có những người muốn thu hút sự chú ý của dư luận đến vấn đề riêng của
mình hoặc của tầng lớp nào đó trong xã hội, mà họ không có điều kiện lên
tiếng ở những nơi khác. Do đó, họ buộc lòng phải tìm đến một sự kiện
gây chú ý, để làm cho tiếng nói của mình được lắng nghe. Chúng ta có thể
không thích cách họ “tận dụng”, “lợi dụng” biểu tình cho mục đích
riêng, lợi ích riêng. Nhưng không thể chỉ trích, lên án họ, nhất là
không thể coi họ như một loại người đáng ghét, phải cách ly khỏi các
hoạt động xã hội, nơi tụ tập đông người. Có chăng, phải nhận thấy xã hội
Việt Nam rất cần một cơ chế để mọi thành phần trong xã hội đều được cất
lên tiếng nói. Đó là: tự do báo chí, tự do lập hội, tự do biểu tình, tự
do tổ chức họp báo/ hội thảo/ sự kiện/ viết blog (có thể gọi chung là
quyền tự do biểu đạt/thể hiện chính kiến).
“Thứ hai, kết thúc cái gọi là biểu tình,
tuần hành ôn hòa, tôi lướt qua hàng chục trang web: nổi bật lên không
phải là sự thỏa mãn của lòng yêu nước chính đáng mà là sự hả hê của
những tổ chức, cá nhân khi đã tập hợp được một lượng người cần thiết
xuống đường để cho thấy “Chính quyền, công an phải vất vả”, để cho thấy
những tổ chức, cá nhân đó có thể hiệu triệu được mọi người, để có thể
“tập dần thói quen phản kháng của người dân với chính quyền”.
Ở đây có một thực tế, là có những
người biểu tình (không biết thuộc “phái” nào, nếu như có tồn tại cái
gọi là “phái”) có lồng ghép nội dung bày tỏ sự bất mãn, hay nói cách
khác, sự không đồng tình với chính sách ngoại giao của Nhà nước. Họ có
thể cho rằng Nhà nước cư xử hèn nhát/ kém cỏi trước bá quyền Trung Quốc.
Họ có thể đúng, hoặc sai, nhưng việc làm của họ – nếu diễn ra ôn hòa
như cách họ đã làm – là không có gì sai cả, và không đáng bị đem ra bêu
riếu. Họ có “hả hê”, khoái trá, thì cũng vẫn… chỉ là trên mạng, chứ họ
chưa để xảy ra một vụ bạo loạn, xô xát, hay gây ra thiệt hại vật chất và
tinh thần cho ai (chỉ trừ cho cơ quan công quyền, nếu có).
Cơ quan công quyền – cụ thể là
công an – có thể ức chế, tức giận, điên tiết đấy, nhưng… vẫn phải chấp
nhận. Nghe ra thì có vẻ như cơ quan công quyền phải chịu cái nhìn đầy
khắt khe và định kiến từ dư luận xã hội, nhưng biết làm sao được, bởi vì
đó là nguyên tắc; nguyên tắc ấy nói rằng công an – cảnh sát – an ninh
điều tra bao giờ cũng phải là lực lượng gương mẫu, lực lượng đi đầu tuân
thủ luật pháp trong xã hội, và luôn phải nhận phần khó, phần thiệt về
mình trong quan hệ với nhân dân. Vì lẽ họ là lực lượng có đầy đủ sức
mạnh và công cụ để trấn áp, vốn dĩ họ mạnh hơn hẳn nhân dân – nên họ…
phải nhường dân. Không phải ngẫu nhiên mà Hồ Chủ tịch từng dạy công an:
“Đối với nhân dân, phải kính trọng, lễ phép”.
Một ví dụ để so sánh: Có một tầng
lớp trong xã hội hiện nay cũng bị cộng đồng mạng chỉ trích, lên án gay
gắt, là giới báo chí, nhất là “đám phóng viên lá cải”. Các bạn nghĩ sao
nếu các nhà báo cũng phản ứng tương tự với dân mạng như công an, tức là
đánh, đạp mặt, bẻ tay, bắt bớ, gây khó dễ, gây sức ép buộc thôi việc,
mất nhà trọ v.v.? (Hoạt động báo chí hiện nay ở Việt Nam cũng được xem
như hoạt động công vụ, bằng chứng là có những nhà báo đã bị bắt vì tội
“lạm dụng quyền hạn, chức vụ trong khi thi hành công vụ”). Nói rộng ra,
các bạn nghĩ sao nếu trong xã hội, tồn tại những nhóm công dân được cho,
và/hoặc tự cho mình quyền xâm phạm thân thể người khác, nhân danh “công
vụ”?
“Những bài viết ở các trang web, blog,
facebook miêu tả việc bắt bớ, đánh đập, đàn áp, tôn vinh những “ngọn cờ”
với những thông tin “thêm mắm, dặm muối”, mô tả những chi tiết (qua lời
kể, thậm chí là trí tưởng tượng phong phú của một ai đó) đầy rẫy trên
mạng, từ đó những dòng phản hồi (conments) của một số phần tử mang tính
bắc cầu (lấy chuyện biểu tình chống Trung Quốc nói sang chuyện chế độ
hiện nay, lấy chuyện yêu nước để đả kích Chính quyền, Công an…) tiếp tục
xuất hiện, càng nhiều, và cuối cùng kết luận chung của những bài viết
này cho buổi sáng hôm nay là “…một chiến thắng của những công dân Việt
Nam trên đường phố Sài Gòn, Hà Nội ngày hôm nay”. Bây giờ các bạn đã
nhận thấy mục đích chính của những kẻ phát động biểu tình lúc này chưa?
Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước”.
Nếu chính quyền có cách ứng xử
thỏa đáng với biểu tình (không đàn áp, không gây khó dễ trong và sau
biểu tình, không có những biểu hiện phản cảm như khênh người, xô đẩy,
đạp mặt, thóa mạ…) thì không ai có thể xuyên tạc, vẽ rắn thêm chân được.
Ở một đất nước bình thường, biểu tình là chuyện hết sức bình thường.
Không ai bảo đi biểu tình là “chiến thắng” cả – điều đó chỉ có thể xảy
ra ở một quốc gia mà quyền thể hiện ý nguyện công dân đã bị vi phạm tới
mức trầm trọng.
Trong lần biểu tình này, những
người biểu tình cũng không đề cập đến việc Trung Quốc tuyên bố mời thầu
dầu khí như là nguyên nhân chính yếu để họ xuống đường phản đối. Với
những người yêu nước, có tinh thần dân tộc chủ nghĩa, thì mục đích của
họ là bảo vệ lợi ích quốc gia và phản đối việc một bá quyền láng giềng
đe dọa làm thiệt hại lợi ích đó. Họ có thể bị lợi dụng (cứ giả sử như
vậy), thì nhiệm vụ của chính quyền (nếu có) là ngăn chặn những hành vi
lợi dụng (nếu các hành vi đó có màu sắc bạo lực, đe dọa sức khỏe, tính
mạng công dân), chứ không phải… gộp tất cả vào một rọ, ngăn chặn tuốt,
theo cái tư duy “cùng một công chặn”.
“Thứ ba, những “ngọn cờ” như Bùi Thị Minh
Hằng, Kim Tiến, Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu, Huỳnh Công Thuận, Juse
Lê Duy… nếu đủ tỉnh táo các bạn có thể nhận ra họ là ai và vì sao họ
lại luôn hăng hái xuống đường biểu tình bất cứ lúc nào miễn có lý do nào
đó. Những “ngọn cờ” ấy, nếu chịu khó tìm đọc trên các trang web (thậm
chí là những trang web của các tổ chức phản động khác nhau ở hải ngoại)
cũng có thể vạch trần bộ mặt thật của họ”.
Những người trên có thể đã nhiều
lần xuống đường vì những lý do riêng (và rất có thể những lý do riêng ấy
là đúng đắn), nhưng họ cũng có quyền xuống đường với mọi người vì những
mối lo chung của đất nước, dân tộc. Hai việc này không mâu thuẫn, không
loại trừ lẫn nhau. Nếu trong biểu tình, họ làm gì trái luật (kích động
hằn thù dân tộc, kêu gọi bạo loạn…) thì chính quyền có thể đơn giản là
cứ đối chiếu đúng theo luật pháp mà xử lý họ, như đã nói ở trên.
“Những khẩu hiệu, phát ngôn của họ sặc
mùi đả kích chính quyền, đả kích chế độ nhưng lại mặc màu áo “bảo vệ
biển đảo quê hương”. Chính vì thế, tôi không ngạc nhiên khi thấy những
băng rôn kiểu “Hãy hành động xứng đáng tiền thuế của nhân dân”, “đoàn
kết dân tộc, tôn giáo…” xuất hiện, thậm chí, tôi còn kinh bỉ kẻ đã viết
băng rôn “với hình ảnh Ngọc Trinh mang dòng chữ “đầu hàng Trung Quốc thì
cạp đất mà ăn à?”. Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước”.
Các khẩu hiệu trên cũng không có
gì sai trái. Tùy quan niệm, mỗi người có thể thích hay không, nhưng ở
đây không có sự vi phạm thuần phong mỹ tục hay là đi ngược lại bất cứ
luật định nào.
Biểu ngữ “Hãy hành động xứng đáng
với tiền thuế của dân” không hề sai, nó nêu lên một đòi hỏi hoàn toàn
đúng và luôn luôn đúng: Chính quyền nào mà chẳng phải hành động xứng
đáng với tiền thuế của dân? Riêng biểu ngữ có hình ảnh Ngọc Trinh, người
duy nhất có quyền và có đủ tư cách lên tiếng phản đối là Ngọc Trinh, vì
cô ấy không phát ngôn như thế. Mặc dù vậy, biểu tình – với mục đích cao
nhất là đánh động dư luận, gây sự chú ý của Nhà nước và công luận tới
một vấn đề cụ thể nào đó – là lúc để những người biểu tình có thể sử
dụng mọi “chiêu trò” giống như marketing để thông điệp của họ được nổi
bật. Nghĩa là:
- Họ có thể đi biểu tình nhiều lần, lặp đi lặp lại.
- Họ có thể giơ cao những biểu ngữ kỳ cục nhất mà họ nghĩ ra
được, thậm chí kể cả biểu ngữ nêu những điều có tính chất chân lý, luôn
luôn đúng, như: “Mặt trời mọc đằng đông, lặn đằng tây”, “Chính quyền
phải hành động xứng đáng với lá phiếu của người dân/ với tiền thuế của
nhân dân”, v.v.
- Họ có thể đến những địa điểm đông người chứng kiến nhất, vào những thời điểm có đông người tham dự/ quan sát nhất.
- v.v.
Cũng cần hiểu thêm rằng, trong
một xã hội, kể cả khi tất cả mọi người đều thấy hạnh phúc, yêu đời, hài
lòng với cuộc sống, mà lại có một hoặc một số cá nhân cứ biểu tình hoặc
viết báo, viết blog bày tỏ sự bất mãn, cứ chỉ trích chính quyền hèn kém
khốn nạn nọ kia… thì những người xung quanh cũng cứ phải tôn trọng,
không được phép khinh bỉ, bôi nhọ họ. Đó chính là biểu hiện của sự tôn
trọng quyền tự do ngôn luận, vốn dĩ bao gồm cả quyền đồng ý lẫn quyền
bất đồng, của đa số cũng như của thiểu số
“Thứ tư, tôi từ Trường Sa về. Suốt 16
ngày ở nơi đầu sóng, ngọn gió của Tổ quốc, tôi đủ kiến thức và sự tự tin
để khẳng định với các bạn rằng: Việt Nam chúng ta đang làm rất tốt việc
giữ gìn biển đảo quê hương. Chúng ta vẫn tiếp tục khai thác tài nguyên,
khoáng sản, vẫn tiếp tục phát triển kinh tế biển để làm giàu cho Tổ
quốc mà không có bất cứ kẻ ngang ngược nào có thể cản trở”.
Đây là lỗi ngụy biện “lạm dụng
quyền lực” (Appeal to Authority). Nó là kết quả của tư duy sai lầm: Tôi
(được) đi Trường Sa, vì vậy tôi có quyền phát ngôn về mọi chuyện liên
quan tới Trường Sa, còn các vị không (được) đi Trường Sa thì… trật tự!
Câu này có thể đúng hoặc sai, vì
tác giả không đưa ra bằng chứng nào ngoài tuyên bố chủ quan “tôi đủ kiến
thức và sự tự tin để khẳng định”. Nhưng cứ giả sử câu ấy là đúng với
thực tế khách quan (factually correct), thì nó lại chẳng ăn nhập gì với
câu sau, hay nói đúng hơn, câu tiếp theo đây chẳng ăn nhập gì với nó:
“Vậy thì, thay vì xuống đường, đứng chung
hàng ngũ với nhiều thành phần cơ hội, cải lương, phản động… các bạn trẻ
nên dành sức lực ấy làm việc có ích cho tổ quốc”.
Việc Việt Nam làm rất tốt nhiệm
vụ giữ gìn biển đảo quê hương thì liên quan gì đến việc một bộ phận
người dân vẫn cứ xuống đường để biểu tình, nói lên tiếng nói của họ,
phản đối Trung Quốc?
“Xét về mặt logic, chuyện Nhà nước lo về
chủ quyền quốc gia và chuyện công dân đi biểu tình là hai chuyện khác
nhau, không mâu thuẫn với nhau và không triệt tiêu lẫn nhau. Vì vậy
chuyện Nhà nước lo không có nghĩa là công dân không được lo, càng không
có nghĩa là công dân không được biểu tình. Và chuyện công dân đi biểu
tình không có nghĩa là họ không tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, sự
quản lý của Nhà nước như nhiều người ngụy biện” (trích bài “Về chuyện đã
có Đảng và Nhà nước lo” của nhà báo Trịnh Hữu Long).
Vấn đề xuyên suốt bài viết của
tác giả này, cũng như rất nhiều bài khác phản đối các cuộc biểu tình, là
đặt Nhà nước và người biểu tình trong thế đối lập nhau và thực hiện mọi
suy luận trên tiền giả định đó. Đây là một tiền giả định sai lầm. Nếu
đã sai ngay từ đầu như thế, các kết luận thực sự không còn ý nghĩa.
“Hãy học thật giỏi, hãy làm việc thật
hăng say nhằm có nhiều điều kiện đóng góp công sức phát triển biển, đảo
Việt Nam, hãy suy nghĩ cách nào đó để lính đảo bớt cực nhọc giúp họ vững
tay súng, cách nào đó để ngư dân bớt khổ giúp họ yên tâm bám biển, hãy
đóng góp những gì có thể khi Tổ quốc cần, như vậy chính là yêu nước”.
Đây là ngụy biện lớn nhất trong
bài viết, và cũng rất đặc thù ở các bài viết khác cùng loại. “Dành sức
lực ấy làm việc có ích cho Tổ quốc”, “học thật giỏi, hãy làm việc thật
hăng say nhằm có nhiều điều kiện đóng góp công sức phát triển biển, đảo
Việt Nam”, v.v… không hề mâu thuẫn hay có gì trái ngược với việc thể
hiện lòng yêu nước thông qua biểu tình, vì không thiếu người biểu tình
trong đời thường và công việc vẫn cống hiến hàng ngày cho đất nước, và
bản thân hành động biểu tình của họ cũng đã là một sự cống hiến, thông
qua việc ý thức được trách nhiệm công dân.
Lỗi lập luận này có tên gọi là
Red Herring (Cá Trích Đỏ), là ngụy biện trong đó một chủ đề không liên
quan được đưa ra để đánh lạc hướng chú ý khỏi vấn đề ban đầu. Chủ ý căn
bản là để “chiến thắng” trong cuộc tranh luận bằng cách kéo sự chú ý của
mọi người khỏi luận điểm đang bàn luận để chuyển sang một chủ đề khác.
“Xuống đường chung “chiến tuyến” với
những kẻ cơ hội, góp phần giúp chúng đạt được mục đích hay là suy nghĩ
chín chắn để có hành động phù hợp, các bạn hãy tự quyết định”.
Tác giả phạm lỗi ngụy biện “Khái
quát hóa vội vã” (Hasty generalization). Không phải tất cả những người
xuống đường đều là kẻ cơ hội. Không thể vì vài phần tử xấu (không rõ là
ai, và tác giả cũng không có bằng chứng để buộc tội một cá nhân nào đó
cụ thể là phần tử xấu) mà khái quát rằng cả một tập thể đều xấu, nhất là
khi cái gọi là “tập thể” này hình thành mang tính tự phát, không có tổ
chức, không có quan hệ chặt chẽ với nhau.
Ngoài ra, người yêu nước xuống
đường không phải là để cùng chiến tuyến với những kẻ cơ hội (nếu có), mà
chính đó là một suy nghĩ chín chắn để thể hiện chính kiến yêu nước của
mình và thông qua đó, vạch trần bộ mặt những kẻ cơ hội (bất kể có đi
biểu tình hay không.
***
Cái đáng lo ngại là một bài viết
phạm nhiều ngụy biện (lỗi lập luận) như vậy mà lại có vẻ được nhiều cư
dân mạng hưởng ứng, căn cứ số lần chia sẻ nó. Điều đó chứng tỏ rằng, một
bộ phận – có lẽ khá đông đảo – cư dân mạng Việt Nam, nhất là các bạn
trẻ, không có khái niệm về ngụy biện và không hiểu biết về kỹ năng tranh
luận, văn hóa tranh luận tối thiểu.
Vượt ra ngoài bài viết này, nếu
các bạn ủng hộ những nhận định mang tính thóa mạ, mạt sát người khác,
thì còn đáng lo ngại hơn nữa: Bằng sự ủng hộ đó, các bạn đã thể hiện
thái độ tấn công vào quyền tự do ngôn luận, nói rộng hơn là không tôn
trọng con người – đồng bào của bạn, đồng loại của bạn.
* phần chữ in nhạt là trích đoạn bài viết của tác giả Vua Nguyen (công tác tại thành đoàn Tp.HCM) đăng trên Facebook tại đây
Đoan Trang