Thứ Bảy, ngày 25 tháng 8 năm 2012

Tìm giấc mơ của chính mình


Xem thêm bài chia sẻ của GS Chu Hảo- Giám đốc NXB Tri Thức, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học – Công nghệ, cùng Sinh Viên Việt Nam. Thắp lại tinh thần phụng sự Tổ quốc
Thuở bé, tôi thường nghĩ về tuổi 20 như một cột mốc trọng đại. 20 tuổi là khi mình đã vào đại học, đủ lớn để hiểu được bản thân và tìm được con đường của mình. Nhưng rồi tôi vừa đi qua tuổi 20. Không phải bằng lòng vững tin mà là sự hoài nghi. Thậm chí, mỗi bước đi tới sự trưởng thành là một bước tôi nhận ra mình dường như chưa hiểu gì về bản thân.
Trước khi trở thành sinh viên năm cuối, tôi cũng từng băn khoăn con đường đã chọn liệu có phải là con đường thật sự dành cho tôi? Tôi biết nỗi hoang mang này không chỉ của riêng mình. Rất nhiều người bạn đồng lứa của tôi cũng chất vấn bản thân những điều tương tự. Cảm giác chung của chúng tôi: có phần bối rối lẫn sợ hãi. Dường như trong kỳ vọng chung của xã hội, những người trẻ chúng tôi, sau bao năm đèn sách, đã đến lúc phải ra đời với một lý tưởng rõ ràng. Xã hội kỳ vọng vào chúng tôi, một thế hệ phải “hậu sinh khả úy”.
Viết đến đây tôi lại nghĩ đến thời 20 của cha mẹ tôi, những người đã mạnh mẽ lên rừng xuống biển với niềm tin tuổi trẻ. So với tuổi 20 của họ, tôi thấy mình non dại. Rồi tôi tự vỗ về là vì mình đã không lớn lên trong một tuổi thơ nhọc nhằn, không phải va chạm nhiều với thực tế nên chưa kịp “chín tới” ở tuổi 20. Rằng thời đại của tôi cũng không có quá nhiều đấu tranh khốc liệt để tôi chọn ra được lý tưởng đời mình. Rằng tôi chống chếnh vì không có một sức ép lớn nào ở phía sau.
Ở tuổi 20, tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa kịp lớn và bối rối trước một thế giới mà toàn cầu hóa giúp mở hết mọi ngóc ngách của nó, quá là rộng lớn để ta có thể chọn một chỗ cho mình…
Khi hỏi mẹ tôi về ngã rẽ của bà năm 17 tuổi, khi bà quyết định đi thanh niên xung phong thay cho thi đại học, bà nói: “Với nhiều người, đó có thể là bước đi sai, nhưng với mẹ, đó là việc mẹ thích và thấy cần làm khi đó”. Tôi hiểu ra rằng để tìm ra những mong muốn, những mục tiêu ngắn hạn của đời mình thì không khó, nhưng để tìm thấy một lý – tưởng – hằng – số, không đổi thay từ những năm tháng tuổi trẻ đến tận cuối đời là chuyện phi thường.
Với những ai từ khi còn rất trẻ đã tìm ra giấc mơ tuổi 20 của mình thì họ đã chắt chiu được vô vàn thời gian và năng lượng để tập trung cho sứ mệnh của mình. Còn không? Ta phải đi tìm. Tôi tin mỗi người đều được sinh ra với một sứ mệnh, dù khác nhau nhưng tất cả đều có sức ảnh hưởng và đáng trân trọng như nhau. Điều quan trọng nhất là trong quá trình tìm kiếm và biến giấc mơ thành hiện thực, chúng ta đã đóng góp khả năng thiên bẩm và sự sắc sảo của mình cho thế giới.
Giấc mơ tuổi 20, mặc dù là một khái niệm mang tính cá nhân, thật sự chưa bao giờ tách biệt khỏi những dấu ấn của xã hội, của đời sống. Thứ nhất, giấc mơ luôn gắn liền với hơi thở và nhu cầu của thời đại. (Thí dụ nếu thời của mẹ tôi là chuyện lên rừng xuống biển, thì thời của tôi là việc “định vị” được mình và dân tộc mình giữa toàn cầu, tôi nghĩ vậy).
Thứ hai, giấc mơ sẽ được coi là lý tưởng hoặc là ngớ ngẩn, cũng theo cách nhìn của thời đại mà ra cả. Nhưng ai dám nói những bạn trẻ ôm những giấc mơ táo bạo và đi ngược với thời đại thì không góp phần sáng tạo thế giới? Nên nếu bạn mơ hát trên sân khấu nhạc kịch Broadway hay bảo tồn tuồng cổ Việt Nam chẳng hạn, thì hãy làm tất cả để đạt được điều bạn mong muốn.
Vậy nên với tôi và với những người bạn tuổi 20 vẫn còn loay hoay đi tìm giấc mơ của mình, tôi có một gợi ý. Nói theo nhà triết học Pháp J.P.Sartre: “Hãy dấn thân”. Hãy thử và chấp nhận, nếu sai. Đó có thể là cách duy nhất để chúng ta chạm đến lý tưởng đời mình. Còn không thì tôi và bạn đơn giản sẽ lầm tưởng giấc mơ của số đông là giấc mơ của chính mình.
Trần Khánh Linh
Theo TTCT

“Nhân tai” và… hiện tượng bầu Kiên!

Sống chung với thiên tai đã đành, người Việt giờ luôn phải (còn phải biết) sống chung với “nhân tai”- thói vô cảm, vô trách nhiệm, thói tham nhũng, giẫm đạp lên luật pháp vì lợi ích riêng. Đó là thứ… tình khốn khổ, và cũng cay cực làm sao!

Hà Nội và nhiều tỉnh phía bắc vừa bị cơn bão số 5 “chạm” phải. Nói như dân gian là thiên tai. Mới chỉ “chạm” phải, bão số 5 tàn phá hàng ngàn ngôi nhà, hàng nghìn héc ta lúa và hoa màu hư hỏng. Thậm chí mang tang tóc đến cho nhiều gia đình. Thiên nhiên vĩ đại, kỳ thú và thiên nhiên cũng hung hãn, tàn bạo…

Con số 42 người chết, mất tích và bị thương, đặc biệt trong đó, có 1 người lái xe taxi tại Hà Nội chết ngay trong xe vì bị cây đổ bất ngờ, để lại người vợ trẻ và 2 đứa con thơ ngơ ngác đã khiến không ít người xót xa.

Nghìn năm và… tử thần?

Nhưng kinh hoàng nhất, tự dưng, con đường Lê Văn Lương kéo dài- công trình Đại lễ 1000 năm Thăng Long- Hà Nội, vẫn đang trong thời gian bảo hành, đột nhiên… ngoác ra đến hàng trăm mét vuông, như một “nụ cười” vô duyên,  diễu cợt, tàn nhẫn. Đến nỗi, ngay lập tức, “nụ cười” này được gọi đích danh hố tử thần.
Hình ảnh hố tử thần cắt đôi đường Lê Văn Lương kéo dài.
Hố tử thần chẳng…hổ danh. Chỉ trong vài giờ, nó đã “nuốt trọn” cả cổng chào lớn làm bằng inox cũng được lắp đặt từ dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long- Hà Nội (2010).

Và giống như “điệp khúc”, xã hội đã được “xem bằng tai”, cuộc đấu bóng… “đá trách nhiệm”, đôi co, cãi vã qua lại, của những bên có liên quan, ngay bên bờ hố tử thần. Một bên là Tập đoàn Nam Cường (chủ đầu tư xây dựng đường trục Lê Văn Lương). Một bên là Công ty Sông Đà Thăng Long (chủ đầu tư khu đô thị Usilk City).

Ông Tổng Giám đốc Tập đoàn Nam Cường đá trước: Ngoài tác động ngoại cảnh là mưa bão, nguyên nhân góp phần “xây dựng …hố tử thần“, là do Công ty Sông Đà Thăng Long thi công các tòa nhà sát mép đường không đảm bảo an toàn, gây ra sự việc nghiêm trọng này.

Lập tức, ông Chủ tịch HĐQT Công ty Sông Đà Thăng Long “sút lại”, khi cho rằng phát biểu áp đặt như vậy ảnh hưởng tới thương hiệu của công ty, là thiếu căn cứ, vv…và…vv… Dân gian thường triết lý, 3 người đàn bà và 1 con vịt  thành cái chợ. Lầm!

Trước đó, ông Nguyễn Hoàng Giáp, Chánh Thanh tra Sở GTVT Hà Nội khẳng định chất lượng đường không có vấn đề gì. Bởi nếu đường lún thì các rãnh cao su sẽ bong tróc, đứt gãy.

Thế nhưng, ngay lập tức, báo Người lao động (20/8) đã “lột trần” nguyên nhân- đó là chất lượng công trình:
GS. TSKH Nguyễn Trường Tiến, Chủ tịch Hội Cơ học đất và Đại kỹ thuật công trình VN, Trưởng Ban kỹ sư của Tổng hội Xây dựng VN khẳng định, chất lượng công trình có vấn đề. Theo ông Tiến, hầu hết các vụ sụt lún, trượt lở đều do 3 nguyên nhân chính là nền đất, hệ thống thoát nước phía dưới và con người.

Tác nhân trực tiếp là trận mưa lớn nhưng nguyên nhân sâu xa là do đơn vị tư vấn thiết kế có thể đã không thẩm định, đo kiểm được toàn bộ địa chất cả tuyến đường, quá trình thi công con đường, hoặc các công trình xung quanh xảy ra thiếu sót trong đào đắp nền móng.

Còn TSKH Vũ Cao Minh, Viện Địa chất, người trực tiếp đến hiện trường, nhận xét: Hố tử thần trên đường Lê Văn Lương kéo dài xuất hiện là do lỗi kỹ thuật trong quá trình thi công, không phải do thiên nhiên như hố sụt dưới lòng đất. Tuy nhiên, lỗi cụ thể như thế nào thì cơ quan Nhà nước có thẩm quyền phải xác minh.

Đó là ý kiến của những nhà chuyên môn. Vẫn còn phải đợi các cơ quan chức năng vào cuộc điều tra, thẩm định độc lập và kết luận chính thức. Cũng như giờ đây, gia đình người lái xe tội nghiệp và Công ty taxi Mai Linh vẫn chờ đợi cái quả bóng “trách nhiệm” có lăn vào lưới của Công ty công viên- cây xanh không?

Nỗi đau xót của xã hội với cái chết oan uống và số phận khổ đau của gia đình người lái xe, rồi có thể qua đi, và vượt qua. Nhưng còn đó, hiện tượng gần 160 cây xanh bị bật gốc chỉ một cơn bão “chạm” nhẹ, phần lớn là xà cừ, muồng…, những loại cây rễ nông, gửi thông điệp gì cho ngành công viên- cây xanh? Hay tư duy trồng cây gì cho Hà Nội của ngành cũng…có rễ nông như vậy?

Không những thế, nhiều gốc cây còn bị tổn thương bởi có nhiều đường ống, dây cáp… “chạy qua bộ rễ” hết sức tùy tiện. Tùy tiện như cách hành xử, như lối làm việc tiểu nông, trở thành vô trách nhiệm, giờ đây phổ biến khắp “cái Chợ” mang tên Hà Nội.

Vô trách nhiệm, tư lợi, vô cảm, giờ đây liệu có phải là.. .dấu ấn “đặc sắc” đáng xấu hổ in lên các công trình nghìn năm và…nghìn tỷ của Thủ đô không?

Không nói đâu xa, con đường kéo dài Lê Văn Lương là một minh chứng cay đắng. Liệu hố tử thần này có phải là “đồng chí đầu tiên bị lộ” trong những “đồng chí sẽ và sắp… bị lộ” chưa?

Khi người ta đọc một vệt bài điều tra về các công trình nghìn năm và thất vọng quá vì những gì đang diễn ra.
Ví như tuyến đường đoạn Cầu Diễn- Nhổn (thuộc quốc lộ 32), chỉ dài 4 km, cũng được UBNDTP Hà Nội đưa vào công trình trọng điểm 1000 năm Thăng Long- Hà Nội. Nhưng 8 năm qua, con đường bò đỏng đảnh với tốc độ…rùa, chả hiểu vì sao. Đến nỗi dân gọi là “con đường đau khổ”.

“Con đường đau khổ”, rút cục được mệnh danh “con đường lỗi hẹn”- Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé. Bởi con đường này từng lỗi hẹn về sự khánh thành với Đại lễ, rồi lại lỗi hẹn không biết bao lần. Đến giờ, em hẹn tháng 10/2012. Ừ, Bao giờ cho đến… tháng 10 nhỉ?

Ngắn chỉ 4 km như tuyến đường đoạn Cầu Diễn- Nhổn đã vậy. Nhưng dài như Đại lộ Thăng Long (đường cao tốc Láng- Hòa Lạc), gần 30 km, có tổng đầu tư hơn 7500 tỷ đồng, từng được mệnh danh “con đường đẹp nhất VN”, mới sau 2 năm cắt băng khánh thành đã rệu rã tuổi… xế chiều. Con đường đẹp nhất VN, giờ thành con đường “vô duyên” .

Ví như Công viên Hòa Bình (Hà Nội), với mức đầu tư gần 300 tỷ đồng, nhưng tuổi “thụ nghề” xem chừng yểu quá. Chỉ sau 2 năm cắt băng khánh thành, rất nhanh, Công viên Hòa Bình trở thành công viên… bất an. Bởi sự xuống cấp rệu rã, nhếch nhác đã đành, nơi đây còn luôn là bãi đáp của tệ nạn xã hội. Rút cục, công viên lại đìu hiu chợ chiều, vì người tử tế rất ngại đến.

Công trình kỷ niệm nghìn năm, nhưng “hồn vía” được …mấy năm?
Cây xanh đổ đè phải chiếc xe taxi khiến tài xế thiệt mạng trong ngày mưa giông 17/8 tại Hà Nội.
Bầu Kiên và… “nhân tai”

Một vụ việc mới xảy ra, để lại cho dư luận nhiều…dư chấn.

Đó là thông tin ông Nguyễn Đức Kiên, báo chí gọi tắt là bầu Kiên, còn xã hội gọi Bố già (tên 1 bộ phim hình sự, xoay quanh cuộc đời của gia đình mafia gốc Italia Corleone), vừa bị cơ quan công an bắt giam vào chiếu tối 20/8, để điều tra về hành vi “cố ý làm trái” liên quan đến các hoạt động kinh tế. Dấu hiệu phạm tội rõ nhất là “kinh doanh trái phép” trong việc sử dụng 3 công ty con ông này thành lập.

Vừa đúng 49, tuổi vận hạn, theo cách nói của dân gian. Diện mạo khá trẻ, nhưng tóc ông bầu này đã bạc trắng, gương mặt vừa thâm trầm, vừa đa mưu túc kế, vừa khó nắm bắt thần thái, cái biệt danh Bố già, cũng đã nói phần nào tính cách, quyền lực ngầm của ông này trong cả lĩnh vực thể thao kiêm tài chính- ngân hàng.
Trong làng bóng đá, bầu Kiên là Phó Chủ tịch Công ty CP bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam – VPF, Chủ tịch CLB bóng đá Hà Nội. Người đời còn chưa quên vụ ông ta bất ngờ “cướp diễn đàn”, nói sa sả về những điều tồi tệ của bộ máy VFF, của Ban Tổ chức V-League, của đội ngũ trọng tài, giúp ông chủ của CLB Hà Nội ACB nổi danh như cồn. Và giờ đây, vụ ông ta bị bắt còn “nổi” hơn…

Tin về bầu Kiên lập tức trở thành tin hot nhất, luôn nằm ở cột đọc nhiều nhất của tất cả các trang báo.
Từng học ĐH Kỹ thuật quân sự trong nước, tu nghiệp ở nước ngoài, làm việc trong ngành dệt may, rồi đầu tư vào lĩnh vực ngân hàng. Ngay khi còn rất trẻ, mới 30 tuổi, bầu Kiên đã trở thành Phó CT Hội đồng sáng lập cuả Ngân hàng Á Châu (ACB), 1 trong những ngân hàng tư nhân lớn nhất VN. Đồng thời làm CT của hàng loạt công ty thời trang, nhựa đường, thể thao và cả liên doanh KFC.

Năm 2010, trong danh sách 100 người giàu nhất VN, với số cổ phiếu ACB có trong tay, gia đình bầu Kiên đạt tới giá trị khoảng 2000 tỷ đồng.

Từng đó trích ngang lí lịch, phải nói, ở góc độ 1 nam nhi, bầu Kiên thật tài, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nhưng, bậc tiên hiền Nguyễn Du đã từng cảnh báo, chữ tài liền với chữ tai một vần, nếu tài năng đó không dựa trên những phương cách làm ăn chính trực, tuân thủ luật pháp.

Ở đây, như Thống đốc Ngân hàng Nguyễn Văn Bình đã thừa nhận trong phiên trả lời chất vấn. Rằngtuy ông Kiên nguyên là Phó CT Hội đồng sáng lập Ngân hàng Thương mại cổ phần Á Châu (ACB), song cơ chế Hội đồng sáng lập này lại không có trong bất cứ văn bản pháp luật nào.

Bởi theo luật, các ngân hàng thương mại cổ phần chỉ có HĐQT và ban Điều hành.

Chỉ có điều, Ngân hàng Nhà nước đã để một cơ chế không có trong luật tồn tại lâu như vậy, mà không xử lý. Đến giờ, hóa mù ra mưa…

Bình tâm suy ngẫm, hiện tượng bầu Kiên và vụ việc bầu Kiên bị bắt chỉ là hiện tượng đương nhiên của 1 xã hội đang phát triển kinh tế thị trường. Cái hay, cái dở, cái tốt, cái xấu nhiều khi chen lẫn, trong khi luật pháp lại sơ hở, khiếm khuyết, chưa hoàn thiện, dễ bị những kẻ thông minh và láu cá qua mặt, lợi dụng.

Nhưng cũng vì thế, di họa sẽ xảy ra trong 1 thế giới phẳng, khi mà mọi thông tin từ sạch sẽ, sáng sủa, đến bẩn thỉu, mờ ám đều có thể tung lên mạng. Con người ta phải chịu trách nhiệm về hành vi, phẩm hạnh của mình. Nhân nào- quả nấy. Cái được xen lẫn cái mất. Có điều, cái Mất (thanh danh), mất quyền công dân, có khi không thể bù lại cái Được.

Vụ việc bầu Kiên bị bắt, vô tình làm che khuất đi nỗi nhức nhối của thứ “nhân tai” khác: tham nhũng.

Trong báo cáo các nội dung chất vấn tại phiên họp thứ 10 của ỦBTV Quốc hội của Thanh tra Chính phủ đã nhận định “Tham nhũng vẫn là thách thức lớn với Đảng”.

Một trong những thách thức lớn đó là chưa xóa bỏ được cơ chế “xin- cho”, điều kiện dung dưỡng và làm nảy sinh tham nhũng, nhất là trên lĩnh vực quản lý đất đai, tài nguyên, khoáng sản, đầu tư xây dựng, quản lý vốn, tài sản Nhà nước, tổ chức cán bộ, tín dụng, ngân hàng…

Còn trả lời phỏng vấn báo chí, ông Vũ Mão thẳng thắn: Ngay bản thân Luật PCTN cũng quy định phải kê khai, minh bạch tài sản. Nhưng ai kiểm tra, ai giám sát, mức độ trung thực của việc kê khai đến đâu thì lại chưa làm rõ.

Phần lớn kê khai thì ít hơn cái thực có, hơn nữa lại chưa có bước điều tra, xem xét xem tài sản đó có từ đâu ra mà chỉ là liệt kê đơn thuần. Do vậy, nhiều tài sản có nguồn gốc từ tham nhũng nhưng chưa được làm rõ.

Sống chung với thiên tai đã đành, người Việt giờ lại phải sống chung với “nhân tai”- thói vô cảm, vô trách nhiệm, thói tham nhũng, giẫm đạp lên pháp luật vì lợi ích riêng.

Đó là thứ… tình khốn khổ, và cũng cay cực làm sao!

Kỳ Duyên
——————-
Tham khảo:
-        http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/vef/85297/hai-dai-gia-bds–dau-khau–ve-ho-tu-than-o-ha-noi.html
-        http://nld.com.vn/20120819111224548p0c1002/mua-bao-lot-tran-chat-luong-cong-trinh.htm
-        http://netcafe.24h.com.vn/forum/ai-chiu-trach-nhiem-vu-cay-do-de-chet-lai-xe-taxi-t191742.html
-        http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/85443/vu-bat-bau-kien-lam-nong-phien-chat-van-thong-doc.html
-        http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/vef/85368/bau-kien—-ong-trum–cac-ngan-hang-viet-nam.html
-        http://bee.net.vn/channel/1983/201208/dan-chang-muon-lam-nan-nhan-cua-tham-nhung-1845555/
-        http://phunutoday.vn/xa-hoi/doi-song/201208/Cac-ngan-hang-len-tieng-bau-Kien-mat-132-ty-2180516/
-        http://phapluattp.vn/20120822122536166p0c1013/quyen-luc-ngam.htm
Theo Tuần Việt Nam

Thâu tóm ngân hàng, thâu tóm đất đai

1. Hơn bốn mươi giờ sau khi ông Nguyễn Đức Kiên, người kinh doanh ngân hàng bị bắt, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng liền lên tiếng trong phiên họp của Ban Chỉ đạo trung ương phòng chống tham nhũng, đòi hỏi cơ quan công an nhanh chóng điều tra làm rõ và xử lý nghiêm minh theo pháp luật bất cứ ai có hành vi vi phạm pháp luật nhằm thâu tóm ngân hàng gây mất ổn định hoạt động ngân hàng.

Một đòi hỏi, một chỉ đạo đúng đắn và đúng lúc. Nhưng thâu tóm ngân hàng gây rối loạn cả hệ thống ngân hàng chỉ vừa xảy ra gần đây và tội phạm này có tính cá biệt cao, rất ít người có thể phạm tội nên dễ bị phát hiện sớm và đấu tranh loại bỏ không phức tạp, không khó, không dây dưa kéo dài.

Những dự án hoành tráng được những nhóm lợi ích vẽ ra để thu hồi đất sống ổn định của người dân, thực chất những dự án đó chỉ nhằm thâu tóm đất đai để kinh doanh kiếm lời còn tệ hại gấp nhiều lần thâu tóm ngân hàng.

2. Thâu tóm đất đai đã tạo ra dòng người dân oan khiếu kiện đất đai kéo dài vô tận trên cả nước và kéo dài vô tận trong thời gian, đã làm hư hỏng nhiều quan chức trong bộ máy nhà nước. Thâu tóm đất đai, một người đơn độc không thể làm được mà phải là cả một hê thống quyền lực nhà nước. Thâu tóm đất đai đã làm cho cả một hệ thống quyền lực nhà nước đối lập với dân, làm tha hóa bộ máy nhà nước, gây mất ổn định xã hội, thủ tiêu thế mạnh của những vùng đất đặc thù, làm mất mát, hao hụt, hoang phí rất lớn đất vàng, đất bạc của nông nghiệp, đẩy nhiều gia đình nông dân vào cảnh khốn cùng, không còn đường sống.

Thâu tóm đất đai đã tàn phá cả cơ cấu, nền tảng xã hội, phá nát cả qui hoạch tổng thể, hợp lí của đất nước, gây nguy hại lớn lao và lâu dài gấp nhiều lần thâu tóm ngân hàng lại chưa được coi là tội phạm nên thâu tóm đất đai đã ngang nhiên diễn ra từ hàng chục năm nay và đang diễn ra quyết liệt, rộng khắp trên cả nước.

Thu hồi đất nông trường Sông Hậu, chiếm đoạt đất sống ấm no, ổn định của hàng nghìn nông dân nông trường viên, tội phạm hóa người có công biến mảnh đất phèn hoang hóa nghèo đói thành đất sống tươi tốt, ấm no, xanh cây, ngọt trái. Việc thu hồi đất ngang trái ở nông trường Sông Hậu đã đẩy người Anh hùng mở đất trở thành tội phạm, thành dân oan. Việc thu hồi đất bất chấp kỉ cương và đạo lí đó thực chất cũng chỉ là thâu tóm đất đai, kinh doanh kiếm lời từ đất của một nhóm lợi ích.

Thâu tóm đất đai làm cho sân bay Tân Sơn Nhất không thể mở rộng để đón những chuyến bay quốc tế có nhu cầu quá cảnh đang ngày càng nhiều. Mất đi một nguồn thu lớn ngoại tệ. Sân bay Tân Sơn Nhất còn hàng trăm hecta đất trống nhưng không thể mở rộng đường băng, bãi đỗ máy bay vì đất trống sát sân bay đã bị nhóm lợi ích đầy quyền lực chiếm giữ để họ kinh doanh sân golf và biệt thự.

Việc cưỡng chế đất đai phi pháp ở Tiên Lãng, Hải Phòng, cưỡng chế bằng máu, đưa công an, quân đội, đưa súng lớn, súng nhỏ ra đối đầu với một gia đình nông dân hiền lành chỉ chí thú lấn biển mở đất nuôi chí làm ăn vì dân giầu, nước mạnh. Thu hồi phi pháp mảnh đất lấn biển bằng mồ hôi và máu của gia đình người nông dân lam lũ Đoàn Văn Vươn thực chất cũng chỉ là thâu tóm đất đai của một nhóm lợi ích của chính quyền địa phương Hải Phòng.

Để có đất xây cất khu đô thị Ecopark ở Văn Giang, Hưng Yên, kinh doanh căn hộ cao cấp kiếm lời lớn, để thâu tóm được 500 ha đất phù sa màu mỡ bậc nhất của đồng bằng Bắc Bộ do con sông Hồng bồi lắng từ hàng triệu triệu năm mới tạo nên, để chiếm được mảnh đất sống từ ngàn đời nay của những gia đình nông dân ở Văn Giang, Hưng Yên, nhà đầu tư đã liên kết với cả một hệ thống quyền lực mạnh từ trung ương tới địa phương và cả hệ thống quyền lực mạnh đó đã ngang nhiên vi phạm hàng loạt điều luật của luật pháp hiện hành để thâu tóm đất đai cho những nhà đầu tư nhiều tiền, nhiều tham vọng làm giầu bằng chiếm đoạt cơ nghiệp, chiếm đoạt nguồn sống của người nông dân, làm giầu trên sự khốn cùng của người nông dân.

Nghe ông Thứ trưởng của bộ quản lý đất đai đối thoại với những người nông dân Văn Giang mất đất càng thấy rõ cơ quan quản lí đất đai đã đứng hẳn về phía nhà đầu tư khát đất, dùng quyền lực nhà nước thâu tóm đất sống của người nông dân cho nhà đầu tư kinh doanh nhà, đất. Quyền lực đó đã biến mối quan hệ mua bán bình đẳng giữa nhà đầu tư cần mua đất và người nông dân có đất thành mối quan hệ mệnh lệnh hành chính bất bình đẳng giữa cơ quan quản lí nhà nước và người dân chịu sự quản lí. Quyền lực đó đã ngụy trang cho việc kinh doanh bất động sản đơn thuần được mang một danh nghĩa mĩ miều: Dự án này là dự án đổi đất lấy hạ tầng, là lợi ích công cộng, ở góc độ nào đó cũng là lợi ích quốc gia!

3. Luật đất đai đã tước đoạt quyền làm chủ của người nông dân trên mảnh đất hương hỏa cha ông để lại, đã biến “tấc đất tấc vàng” của đau con xót của người nông dân thành đất chùa, thành “sở hữu toàn dân”! Luật đất đai lại giao đất chùa đó cho “nhà nước thống nhất quản lí”! Và quan chức nhà nước được quyền quản lí đất đai đã hối hả và quyết liệt thâu tóm đất sống của người nông dân cho những dự án kinh doanh thu lãi khẳm của nhà đầu tư, lạnh lùng bỏ mặc sự khốn cùng của người nông dân.

Thâu tóm đất đai cho những dự án của những ông chủ, bà chủ kinh doanh nhà đất là cách làm giầu nhanh nhất, dễ nhất, là sự tham nhũng nhanh nhất, dễ nhất, và cũng là sự tha hóa nhanh nhất, dễ nhất của quyền lực.

Khi luật đất đai vẫn còn có điều luật “Đất đai là sở hữu toàn dân do nhà nước thống nhất quản lí” thì tội phạm thâu tóm đất đai vẫn chưa bị vạch mặt chỉ tên, thì sự tham nhũng dễ nhất, nhanh nhất bằng đất đai còn diễn ra rộng khắp, thì quyền lực còn bị tha hóa dễ nhất, nhanh nhất bởi đất đai. Và quyền lực đó sẽ ngày càng đối lập với dân tất yếu dẫn đến bùng nổ, dân phải nổi can qua!

Đất ở Tiên Lãng, Hải Phòng, ở Vụ Bản, Nam Định, ở Văn Giang, Hưng Yên, ở Sông Hậu, Cần Thơ đang nóng bỏng dưới chân. Với hiện thực đang diễn ra, quyền lực đang ráo riết thâu tóm đất ở khắp nơi, cả dải đất Việt Nam yêu thương, nơi nào đất cũng đang nóng bỏng dưới chân.

Phạm Đình Trọng
Theo Ba Sàm

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 8 năm 2012

Nhà máy điện nguyên tử tại Việt Nam: Hãy từ bỏ


“Ở Việt Nam, đất nước độc tài đảng trị, tự do ngôn luận bị hạn chế. Không có gì bảo đảm thông tin về việc xây dựng nhà máy điện nguyên tử, một dự án cần minh bạch hơn các dự án khác, sẽ được công khai …”“… Một dự án mà những thông tin cần thiết cho nhân dân cả 2 nước không được công khai như vậy cần sớm được bãi bỏ.”

Các quan chức chính phủ liên tục sang thăm Việt Nam để thúc đẩy sự hợp tác xây dựng nhà máy điện nguyên tử. Trong nước, Chính phủ đề xuất đường lối “từ bỏ điện nguyên tử”, nhưng mặt khác, lại thúc đẩy xuất khẩu. Tính nhất quán nằm đâu?
Tại Hà Nội, Edano Yukio, Bộ trưởng Kinh tế đã ký Bản ghi nhớ về việc Hợp tác xây dựng cơ chế bồi thường thiệt hại khi xảy ra sự cố nhà máy điện nguyên tử. Ông nói, “tiếp thu bài học sự cố nhà máy điện nguyên tử Fukushima số 1, chúng tôi muốn hợp tác xây dựng nhà máy điện nguyên tử bảo đảm tính an toàn ở trình độ cao nhất thế giới”.
Nhưng, việc làm rõ nguyên nhân sự cố Fukushima vẫn đang dang đở. Những khoản bồi thường cần thiết còn chưa rõ sẽ gia tăng tới mức nào. Tình hình trong nước còn như thế, liệu Nhật Bản có tư cách cam kết dạy cho nước khác được điều gì?
Chính phủ hiện đang đưa ra 3 lựa chọn, là tới năm 2030 sẽ giảm tỷ lệ phụ thuộc điện nguyên tử xuống mức (1) 0%, (2) 15%, (3) 20-25%.
Bộ trưởng Edano, một mặt, trong nước tích cực phát ngôn ủng hộ lựa chọn “điện nguyên tử 0%”, mặt khác, lại phất mạnh lá cờ xuất khẩu. Không thể hiểu được các hành động này.
Xây dựng và điều hành nhà máy điện nguyên tử, nếu tính cả thời gian hủy lò và xử lý chất thải nguyên tử, thì không thể so sánh được với các công trình khác vì tính dài hạn của nó.
Một khi sự cố xảy ra, thiệt hại vô cùng to lớn và lâu dài. Fukushima đã một lần nữa cho thấy điều đó.
Nhà máy điện nguyên tử, tư nhân không thể thực hiện nổi. Nhà máy điện nguyên tử có tính chất khác xa các dự án xây dựng khác như Shinkansen (tàu điện cao tốc), đường xá, cảng biển…, nhưng Chính phủ vẫn xếp nó vào danh mục “xuất khẩu hạ tầng”. Vấn đề nằm ở đó.
Nói đến “xuất khẩu”, ta thường nghĩ đó là hành vi thương mại. Nhưng lần này, Chính phủ ôm trọn mọi công việc, từ khâu điều tra tiền khả thi. Đại bộ phận chi phí cho dự án khoảng 1000 tỷ Yên (khoảng 270 ngàn tỷ VND-người dịch) này sẽ được lấy từ tiền ngân sách và cho vay với lãi suất thấp. Nhật Bản cũng sẽ hỗ trợ việc đào tạo kỹ sư. Phía Việt Nam cũng đang yêu cầu Nhật Bản phải hợp tác trong việc xử lý chất thải nguyên tử.
Phân chia trách nhiệm khi sự cố xảy ra chưa có kết luận cuối cùng. Tuy nhiên, một khi đã tham gia sâu vào dự án như thế, thì trách nhiệm (mà phía Nhật Bản-người dịch) phải gánh sẽ không nhỏ.
Dưới đường lối “chiến lược phát triển” của Chính phủ Nhật Bản, một bộ phận các doanh nghiệp liên quan có thể sẽ tăng doanh thu và lợi nhuận. Nhưng rủi ro và gánh nặng toàn dân phải chịu lại không hề nhỏ. Không thể nói, dự án này đem lại lợi ích quốc gia cho Nhật Bản.
Ở Việt Nam, đất nước độc tài đảng trị, tự do ngôn luận bị hạn chế. Không có gì bảo đảm thông tin về việc xây dựng nhà máy điện nguyên tử, một dự án cần minh bạch hơn các dự án khác, sẽ được công khai.
Việc điều tra tiền khả thi, Cơ quan Điện nguyên tử Nhật Bản đã ký được hợp đồng, nhưng kết quả điều tra, theo thỏa thuận trên hợp đồng, là sẽ không công khai. Toàn bộ chi phí 2 tỷ Yên (540 tỷ VNĐ-người dịch) do phía Nhật Bản chịu. Nhưng người dân Nhật Bản lại không đựơc biết về điều này.
Chính phủ Việt Nam hầu như không cho phép các cơ quan truyền thông và các đoàn nghiên cứu đến địa phương dự kiến xây dựng là tỉnh Ninh Thuận. Các blog kêu gọi ký tên phản đối xây dựng nhà máy điện nguyên tử đều bị tạm đóng cửa.
Một dự án mà những thông tin cần thiết cho nhân dân cả 2 nước không được công khai như vậy cần sớm được bãi bỏ.
Người dịch: TTH
Nguồn: Asahi.comBa Sàm

Bộ Công an thông tin chính thức việc bắt giữ ông Lý Xuân Hải

Ông Lý Xuân Hải
Cơ quan Cảnh sát điều tra (CSĐT), Bộ Công an vừa có Công văn gửi Cổng TTĐT Chính phủ cho biết, Cơ quan CSĐT đã thực hiện lệnh bắt, khám xét nơi ở, nơi làm việc đối với nguyên Tổng Giám đốc Ngân hàng Thương mại Cổ phần Á châu (ACB) Lý Xuân Hải.
Theo Công văn ngày 24/8 của Cơ quan CSĐT, bị can Lý Xuân Hải bị bắt tạm giam vì tội Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng theo Điều 165, Bộ luật hình sự. Thời hạn tạm giam 4 tháng kể từ ngày 23/8.
Bị can Lý Xuân Hải đã được dẫn giải về Trại tạm giam Bộ Công an để điều tra làm rõ vụ án.
Như đã đưa tin, Hội đồng Quản trị ACB đã chấp thuận đơn từ nhiệm với lý do cá nhân của ông Lý Xuân Hải, đồng thời bổ nhiệm ông Đỗ Minh Toàn, Phó Tổng giám đốc thường trực lên làm Tổng giám đốc ACB từ ngày 23/8/2012.
Ngân hàng Nhà nước Việt Nam cuối ngày 23/8 cho biết Thống đốc Ngân hàng Nhà nước đã chấp thuận bổ nhiệm chức danh Tổng giám đốc với ông Đỗ Minh Toàn thay cho ông Lý Xuân Hải, căn cứ trên đề nghị của Hội đồng quản trị ACB và những sai phạm của ông Lý Xuân Hải.
Ngân hàng Nhà nước cho biết đã có mọi phương án cần thiết để hỗ trợ thanh khoản cho Ngân hàng ACB nhằm đáp ứng đầy đủ và kịp thời việc chi trả tiền gửi của người gửi tiền, đảm bảo hoạt động bình thường của ngân hàng này.
Phát biểu với báo chí sau khi nhận chức vụ mới, ông Đỗ Minh Toàn cho biết những ngày qua lượng khách hàng đến rút tiền tại ACB đông hơn bình thường, nhưng đến chiều 23/8 đã giảm dần; một số khách hàng đã gửi tiền trở lại. Đến ngày 22/8, tổng tài sản của ACB đạt hơn 225.000 tỷ đồng, lợi nhuận riêng ngân hàng ACB đạt 2.345 tỷ đồng, hệ số an toàn vốn ở mức 10,27%.
Với sự hỗ trợ của Ngân hàng Nhà nước, Ngân hàng ACB đã chuẩn bị sẵn sàng, đủ khả năng để thanh toán cho khách hàng đến rút tiền.
Ông Lý Xuân Hải sinh năm 1965 tại Hà Nội, hiện cư trú tại TP HCM. Với trình độ Thạc sĩ Kinh tế Đại học Paris Dauphine (Pháp) và Tiến sĩ Toán-Lý – Đại học Tổng hợp Quốc gia Belarus (Belarus), ông Lý Xuân Hải gia nhập ACB năm 1996 trên cương vị Phó giám đốc chi nhánh Hải Phòng. Ông được bổ nhiệm Tổng giám đốc từ năm 2005 và trúng cử thành viên Hội đồng quản trị ACB từ 2008 đến nay.
Theo  VGP News

Khi nền chính trị khiếm thị


Mình tự hỏi, do đâu người Việt chịu đựng rất giỏi áp lực bởi những tin tức liên tục được đăng trên các phương tiện thông tin đại chúng trong thời gian dài đến vậy?
Thường ở các nước phát triển, chỉ cần hé ra một phần nhỏ như tin tức đăng tải ở Việt Nam chắc đã xảy ra ít nhất là các cuộc tuần hành của “quần chúng tự phát”, những cuộc chất vấn ở quốc hội, những cuộc điều tra…Vì những tin tức không hề bé nhỏ, hầu như liên quan đến cuộc sống thiết thực, thậm chí tính mạng của người dân.
Mỗi ngày sự leo thang của tin tức ngày càng cao và giá trị những tin tức ngày càng sát thực. Ngoài biển Đông, tình hình leo thang, sự ngạo mạn của Trung Quốc đến mức khiến người bi quan tin rằng, Việt Nam đã mất biển Đông vào tay Trung Quốc. Trên đường phố, chợ búa, thậm chí trong từng mâm cơm gia đình tràn ngập thuốc độc giết người và tự sát tập thể qua các món ăn, trái cây tẩm thuốc độc từ Trung Quốc và do chính lòng tham của người Việt tạo ra. Kinh tế thì những từ như “lũng đoạn”, “bố già”, “thâu tóm”, “lợi ích nhóm”…chi phối gần như toàn bộ nền kinh tế, mà hệ lụy của nó sự bất ổn, tham nhũng, kiệt quệ, lạm phát…Người nghèo đã bị đẩy đến tận cùng của cái nghèo. Người giàu còn khiến kẻ giàu xứ khác phải kinh ngạc, lắc đầu về sự ăn chơi, tiêu pha.
Một xã hội mà các cuộc giết người, hiếp dâm, chém giết…gần như là tin tức hàng ngày trên các báo khiến những bà mẹ nghiêm khắc, lo lắng không muốn con cái mình đọc được. Nền văn hóa “đậm đà bản sắc” ngoài những cuộc thi đủ thứ, trừ những cuộc thi sáng tạo, bổ ích, còn lại chủ yếu chuyện nói qua nói lại từ các scadal, cuộc sống của sao nọ, vip kia.
Nhìn lại nền chính trị từ trước tới nay khác nhau ở chỗ nào? “Vua càng (được đề cao) quí bao nhiêu thì dân càng hèn bấy nhiêu…, gây nên cái chính trị đồi bại…Cái không khí áp chế chỗ nào cũng nằng nặc khó chịu, xuống đến bậc dân thì không còn dân đạo, dân quyền gì nữa. Hai mươi mấy triệu người tôn một người lên, rồi bảo rằng phải trung với người ấy. Người ấy bảo sống được sống, người ấy bảo chết phải chết, người ấy bảo phải thì phải, người ấy bảo quấy thì quấy, ta không hiểu cái chữ “trung” là thế nào vậy…Vì vậy ngôn luận không được tự do mà ý kiến bế tắc, toàn dân trong nước chẳng khác gì bầy trâu, chỉ biết ăn no vác nặng, rồi tùy ở anh cầm cày bảo đi đâu thì đi thôi” – Lời đúc kết của nhà sử học Trần Huy Liệu đúng hơn bao giờ hết với nền chính trị Việt Nam hôm nay.
Hóa ra chưa có bất cứ sự thay đổi nào khi đạo đức Khổng Tử xâm nhập sâu đến vậy trong đời sống xã hội và thành đạo đức chính trị của con người. Cái đáng sợ nhất của đạo đức nho giáo chính là đập tan sự đa nguyên ngay trong tư duy con người và tạo nên những giá trị giả dối. Cái này đến giờ vẫn được thừa kế nguyên xi trong tư duy của các nhà tự nhận là cộng sản.
Trên báo Tuổi trẻ hôm nay có bài viết về con đường kiếm tiền của bầu Kiên sao mà dễ dàng đến vậy…(http://tuoitre.vn/Kinh-te/508044/Thu-doan-kinh-doanh-trai-phep-cua-bau-Kien.html). Tại sao anh ta có thể nhảy một “vũ điệu” hoàn hảo có tên “tay không bắt giặc” trước mắt toàn thể xã hội trong nhiều năm? Một kẻ cướp, ăn cắp nhưng luôn có khẩu khí của một chính khách bộc trực, năng nổ, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm khiến nhiều người bị thôi miên? Một chính phủ, một nền chính trị “ưu việt” dường như ngủ lịm khi anh ta và nhiều kẻ khác đang nhảy múa? Những ai tham gia “vũ điệu” này đã tạo nên một “sân khấu” mà khán giả bị coi là những người khiếm thị? Hay chính nền chính trị, một chính phủ đã bị “khiếm thị”? Hỏi nền chính trị và xã hội Việt Nam hiện nay cần cái gì nhất? Sự ổn định? Liệu có ổn định được không với những gì đang xảy ra? Liệu có ổn định được lòng dân hay không nếu họ tiếp tục bị cướp bóc, đàn áp hàng ngày? Sau tất cả những tin tức như PMU18, Vinashin, Vinaline, Ngân hàng, Thị trường tài chính…người dân vẫn mù tịt về con đường trước mặt? Không thể vui nổi.
Là nỗi đau còn lại sau những câu chuyện không tưởng tượng nổi đang dần lộ diện khi cái bọc thép kín lâu nay bị gỉ nên bục ra. Ông Thủ tướng điều hành chính phủ và đứng đầu trưởng ban chống tham nhũng vẫn bình yên tổ chức cuộc họp để tuyên dương những người vừa bắt bầu Kiên, ra lệnh bắt Dương Chí Dũng…mà không hề có lời xin lỗi và nhận trách nhiệm? Hay chính phủ dành quyền từ chức cho nhân dân? Dường như xã hội chúng ta đang trượt đi quá xa những gì có thể sửa chữa…Vậy ai có thể bắt đầu lại cuộc hành trình dân tộc? Sức lực, trí tuệ, tư duy, văn hóa…có đủ bảo đảm cho sự thay đổi đó không? Nhưng không thay đổi thì chẳng còn con đường nào khác.
Bỗng buồn khi nhớ tới câu ngày bé mình thường đọc chơi: “Đại phong là gió to. Gió to thì đổ đình. Đổ đình thì đổ chùa. Đổ chùa thì tượng lo. Tượng lo là lọ tương”. Khi còn bé cách chơi chữ nghĩa chỉ để đùa cười. Giờ lớn tuổi chợt nghĩ vẩn vơ: không lẽ để biết mùi cuộc đời giản dị như lọ tương thơm thảo có khi cần đến một cơn gió ĐẠI dám phá bỏ những gì tạm coi là thiêng liêng chăng?
Thương lắm Việt Nam…
Thùy Linh

Tội gì to nhất?


Dư luận đang nóng lên với sự kiện Nguyễn Đức Kiên bị bắt giam. Nhiều người đang trông chờ những tín hiệu tích cực từ quyết tâm chỉnh đốn của đảng. Nhiều người nghi hoặc rằng, đây chẳng qua là việc đấu đá nội bộ giữa các phe nhóm với nhau mà thôi. Nói chung là sự kiện này đã khuấy động dư luận một cách đáng kể từ mấy ngày nay, và chắc chắn, sẽ còn tiếp tục. Những thông tin rò rỉ đây đó còn hứa hẹn nhiều vụ “nhập kho” khác trong những ngày tới.
Khá nhiều người nôn nóng muốn biết cụ thể rằng, tội của bầu Kiên thực chất là tội gì? Buôn lậu? Mở sàn vàng trái phép? Thâu tóm ngân hàng?… Thực ra thì những trùm tài chính ở Việt Nam như Nguyễn Đức Kiên thì quy tội gì… cũng được. Chúng giàu có đến mức người dân bình thường không thể nào hiểu nổi vì sao lại thế. Trong xã hội văn minh của Chủ nghĩa xã hội mà giàu nghèo một trời một vực như thế, không có tội mới là khó hiểu!
Nhưng, ngược lại, Nguyễn Đức Kiên bị bắt có thực sự đem lại lợi lộc gì cho người dân đang một nắng hai sương chổng mông cày xới kiếm cơm hay không? Hoàn toàn không. Bởi bầu Kiên chỉ là một trong rất nhiều đối tượng làm giàu cho cá nhân trên đất nước nghèo đói này. Bắt một “bầu Kiên” thôi, còn bao nhiêu đứa nữa, những bầu Chó, bầu Mèo, bầu Dê, bầu Ngựa… làm sao hết? Vấn đề là ai, thế lực nào đã tạo điều kiện cho chúng hoành hành như vậy? Bắt kẻ đó ngay, tống giam, tử hình, may ra dân đen mới thoát khổ.
Nguyễn Đức Kiên sẽ bị án gì? Bao nhiêu năm? Cũng không quan trọng. Bởi vì tội phạm kinh tế, lũng đoạn đất nước, dù có nặng đến mấy, thì cũng không thể to tội bằng một cái tội đang treo trước mắt: Tội bán nước! Người dân mù mờ thông tin không biết gì lắm về phe nọ phe kia, về những đấu đá nội bộ, nhưng nếu ai bán nước thì tất cả mọi người sẽ biết, cả dân tộc sẽ biết.
Trung Quốc đang bằng tất cả mọi cách có thể nhằm cướp lấy nước Nam, cướp hết Trường Sa, Hoàng Sa, cướp hết biển Đông. Mong rằng, câu chuyện Lê Chiêu Thống ngày xưa không bao giờ lặp lại. Còn bắt Nguyễn Đức Kiên ư, chỉ là chuyện nhỏ!
Nguyễn Văn Thiện

Chẳng lóe ra một chút gì mới


Đất nước đang lâm vào hoàn cảnh rất khó khăn và hiểm nghèo .
Giặc ngoài là Trung cộng càng lúc càng trở nên hung hăng và thâm hiểm. Trên biển chúng gia tăng áp lực bằng hàng loạt các hoạt động phi pháp mà đỉnh cao là thành lập cái gọi là thành phố Tam Sa có phạm vi bao trùm hầu hết biển Đông rồi đưa hàng vạn tàu đánh cá và các giàn khoan khổng lồ ngang nhiên vào khai thác trên vùng biển nầy. Trong đất liền chúng thực hiện âm mưu xâm lấn bằng quyền lực mềm thông qua hàng loạt những hoạt động kinh tế hợp pháp và phi pháp trên lãnh thổ Việt Nam. Âm mưu diễn biến hòa bình trong kế hoạch thôn tính Việt Nam đang được triển khai từng bước dựa vào mối quan hệ hữu nghị bất bình thường giữa hai đảng của hai nước.
Kinh tế trong nước đang trong vòng xoáy của khủng hoảng. Do vốn liếng chôn hết vào các dự án nhà đất và bốc hơi qua sự tụt dốc của thị trường chứng khoán nên nợ xấu thực sự của ngân hàng vượt qua mức báo động. Các ngân hàng dường như không còn đẩy vốn ra thị trường để thúc đẩy kinh tế mà chỉ cho vay lòng vòng giữa nhau để thu lợi nhuận. Con rắn đang ăn vào cái đuôi của mình để chờ đợi đến ngày sụp đổ hàng loạt. Từ đó phát sinh ra thủ đoạt thu tóm ngân hàng về tay của vài nhóm đặc quyền làm cho tình hình tài chính đang rối loạn càng rối loạn hơn. Doanh nghiệp phá sản và giải thể khắp mọi nơi, FDI giảm sút, lạm phát tăng lên liên tục, đời sống người lao động chưa bao giờ thê thảm như hiện nay.
Hệ thống nhà nước với nhiều bộ máy trùng lặp không cần thiết (bộ máy đảng, bộ máy chính quyền và bộ máy đoàn thể) quá sức cồng kềnh, tỷ lệ công chức trên đầu dân quá lớn nhưng thiếu hiệu quả chưa nói là gây ra nhũng lạm tràn lan do được xây ra từ đội ngũ cán bộ của đảng, như chính nhận định của đảng, là đang càng ngày càng suy thoái và kém phẩm chất trầm trọng.
Trên một cái nền bi thảm và ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bộ phận dân chúng vẫn còn kỳ vọng vào những vị lãnh đạo còn tốt của đảng, đang chờ đợi một hành động cụ thể và một quyết sách được đưa ra kịp thời để họ lóe lên chút nào đó hy vọng có thể thoát qua cơn hiểm nghèo.
Vụ bắt và khởi tố Nguyễn Đức Kiên, một ông trùm đầy quyền lực đứng đàng sau vụ thâu tóm mờ ám Sacombank và các vụ lũng đoạn tài chính tày đình khác là hành động cụ thể, tuy hơi chậm, nhưng cũng tạo ra những phấn khích trong lòng bộ phận dân chúng còn tin vào nhà nước. Việc bắt Kiên đã làm choáng và gây ra biến động tức thời lên thị trường nhưng hy vọng không đến mức nghiêm trọng như hù dọa của các thế lực muốn bao che cho Kiên và đồng bọn. Nếu còn trù trừ, để chậm lại thì hậu quả của Kiên và đồng bọn gây ra sẽ còn ác liệt hơn nữa đối với nền kinh tế ốm yếu và méo mó nầy.
Tuy nhiên, nếu vụ án Kiên chỉ làm sơ sài ở mức độ xử lý hoạt động kinh doanh trái phép, không đẩy đến tận cùng để vạch ra đường dây lũng đoạn tài chính và thâu tóm ngân hàng dính líu đến cả một nhóm đặc quyền thì niềm tin vừa lóe lên của bộ phận dân chúng nói trên cũng sẽ bị dập tắt nhanh chóng. Những người dân đó sẽ hiểu rằng các lãnh đạo của đảng có thực sự muốn chỉnh đảng, muốn triệt để chống nham nhũng hay chỉ giả vờ mị dân là thể hiện qua ở chỗ nầy.
Trong tình hình nầy, diễn văn của chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhân dịp Quốc Khánh cũng được bộ phận dân chúng nói trên mong đợi. Họ đang kỳ vọng vào vị lãnh đạo nhà nước cao nhất của mình lên tiếng về các hành động xâm lấn đang diễn ra của Trung cộng trên biển Đông, một việc rất cần thiết nhưng dường như từ lâu nay bị né tránh. Họ cũng kỳ vọng rằng trong diễn văn quan trọng ấy, một quyết sách nào đó sẽ được đưa ra để có thể lay chuyển tình hình kinh tế đang trong cơn khủng hoảng nghiêm trọng.
Nhưng hầu như hai kỳ vọng ấy đều không thấy trong bài diễn văn của chủ tịch nước.
Ngoài một chút mới mẻ là nhắc đến các vụ nổi cộm về đất đai ở Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản để từ đó “nhìn nhận lại các cơ sở pháp lý về đất đai”, ông Sang né tránh hoàn toàn việc bày tỏ thái độ trước nguy cơ xâm lấn “hòa bình” của kẻ thù phương Bắc. Ngược lại ông lấp lửng nhắc đến “những người có tư tưởng xa lạ, chỉ luôn luôn rình rập mọi sơ hở để chống đối, để “chọc gậy bánh xe”, thậm chí để “cõng rắn cắn gà nhà”…” là ám chỉ vào một thế lực thù địch mơ hồ nào đó đến từ phương Tây mà đảng vẫn hay nói đến.
Ông cũng chỉ kêu gọi chung chung là đổi mới hơn nữa, hoàn thiện hơn nữa, dân chủ nhưng ổn định hơn nữa để đưa đất nước tiến lên công nghiệp hóa, hiện đại hóa bằng… nỗ lực yêu nước của toàn dân, bằng sự đoàn kết yêu thương nhau, không “ganh ghét đố kỵ” và bằng cách phát huy hào quang trong quá khứ.
Trong khi đó nhiều giải pháp đúng đắn để đưa đất nước thoát ra khó khăn và vươn lên giàu mạnh văn minh được nhiều nhóm trí thức trong và ngoài nước tâm huyết gởi lên rất nhiều lần từ bao năm qua không được ông để mắt đến nên không hề nhắc tới trong bài diễn văn.
Bộ phận nhân dân còn tin vào đảng có lẽ đã thất vọng nếu như họ chịu khó đọc hết bài diễn văn nầy đăng trên các báo đảng. Chẳng lóe ra một chút gì mới.
Do vậy, hy vọng còn lại của họ là trông chờ diễn biến tiếp theo của vụ án bầu Kiên để thấy sự quyết tâm của giới lãnh đạo trong việc chống tham nhũng. Không nói được gì nhiều, nhưng có quyết tâm làm thì quá tốt.
Đó là nói theo tình cảm của một bộ phận nhân dân còn tin vào đảng.
Huỳnh Ngọc Chênh
Theo Huỳnh Ngọc Chênh blog (tựa bài của HDTG)

Thứ Năm, ngày 23 tháng 8 năm 2012

Đàn áp dân là tự làm yếu mình trước bành trướng, bá quyền Trung Quốc

Cách mạng tháng Tám thành công, Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời, Chính phủ gồm nhiều bộ, trong đó có Bộ Công an và lực lượng công an. Nhiệm vụ chủ yếu của công an là bảo vệ chính quyền, giữ gìn trật tự xã hội, trấn áp tội phạm để bảo vệ cuộc sống yên bình của nhân dân, giúp đỡ dân khi cần thiết. Khi ấy tôi từng được thấy những hành động rất đẹp của người công an: dẫn cụ già qua đường, vào can đám đánh nhau, dỗ dành em bé lạc mẹ và giúp em tìm mẹ, bênh vực một người dân lương thiện bị côn đồ bắt nạt… Thật đúng “công an là bạn dân” như Bác Hồ dạy. 

Ngày nay, nhìn đâu tôi cũng thấy nhiều điều ngược lại: công an tùy tiện bắt dân, muốn bắt ai thì bắt dù không có lệnh của Viện Kiểm sát, dù họ không phạm pháp quả tang; hàng nghìn công an viên đánh đập nông dân một cách tàn bạo, cưỡng chế lấy đất của nông dân để làm giàu cho các nhà đầu tư và người có chức quyền; đàn áp những người biểu tình yêu nước, gán ghép cho họ nào là “bị nước ngoài xúi giục”, “bị kẻ xấu kích động”, “gây rối trật trật tự cộng”, v.v. 

Những người biểu tình là những người yêu nước chân chính có tư duy độc lập, thấy chủ quyền đất nước bị xâm phạm thì họ phản đối, nước ngoài nào xúi được họ? Họ là những thanh niên yêu nước, những lão thành cách mạng, là những cựu chiến binh, là những trí thức tên tuổi, là nông dân chân lấm tay bùn… Họ có phải là trẻ con đâu mà “kẻ xấu” nào kích động được? Họ đi có trật tự chung quanh Hồ Gươm, lên đường Điện Biên Phủ, họ có làm ách tắc giao thông, có cãi nhau đánh nhau đâu mà bịa ra là “gây rối trật tự công cộng”? Họ không hô khẩu hiệu chống Đảng Cộng sản, chống Nhà nước, chỉ hô khẩu hiệu và mang biểu ngữ phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc xâm lược, cướp biển đảo của Việt Nam, sao lại đàn áp bắt bớ họ? 

Đàn áp người yêu nước biểu tình hòa bình là phi đạo lý. 

Đàn áp người biểu tình yêu nước thì những người đàn áp họ có còn lòng yêu nước nữa không? 

Đàn áp người biểu tình là vi phạm Hiến pháp nếu không muốn nói là đứng trên Hiến pháp, bộ luật cơ bản và cao nhất của Nhà nước. 

Đàn áp nông dân để lấy đất, đàn áp dân yêu nước biểu tình chống xâm lăng là coi dân thuộc lực lượng đối lập; lại còn nói: “việc bảo vệ chủ quyền biển đảo đã có Đảng và Nhà nước lo”. Thế là đã bỏ ngoài tai lời dạy của Hồ Chủ tịch: “Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong”, và không biết đến câu “quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” sao? 

Các vị nắm quyền của ta “khôn khéo”, luôn khẳng định trung thành với “16 chữ”, nín nhịn, mơn trớn, làm mọi việc để lấy lòng những người lãnh đạo Trung Quốc, nhưng có ngăn chặn được họ tiếp tục lấn tới đâu: họ lập huyện Tam Sa, gọi thầu 9 lô trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của ta, đưa 23.000 tàu cá có nhiều tàu “hải giám” hộ vệ xuống đánh bắt cá trong vùng Trường Sa của ta, đuổi, đâm chìm tàu cá của ngư dân ta. Họ vẫn luôn đe dọa đánh ta, láo xược và hung hăng nhất là câu đăng trên báo mạng của Trung Quốc “phải diệt hết bọn Việt Nam “xâm lược” để làm lễ tế cờ cho trận chiến thu hồi Nam Sa (Trường Sa)”. 

Tuy nhiên họ mới chỉ dọa thôi, chưa phải thời điểm họ có thể phát động chiến tranh đánh Việt Nam hoặc Philippines, vì trong bối cảnh quốc tế, họ đương bị cô lập trong thế bao vây của Mỹ, đương bị dư luận thế giới phản đối thái độ hung hăng của họ ở biển Đông và đương phản đối dùng vũ lực, yêu cầu duy trì hòa bình trên đường hàng hải quốc tế biển Đông. Họ gây chiến thì cái mặt nạ “trỗi dậy hòa bình” của họ sẽ rơi xuống, sẽ bị thế giới lên án. 

Về nội bộ, họ sắp họp Đại hội lần thứ 18 cũng không ít phức tạp, không khí bất mãn gay gắt giữa quần chúng với chính quyền tràn đầy khắp đất nước; thái độ chống đối ở Nội Mông, Tây Tạng, Tân Cương tiềm ẩn sự bùng nổ bất cứ lúc nào. 

Vì những lý do nêu trên nên họ chưa đánh ta, chứ không phải vì lãnh đạo của ta “khôn khéo”, chịu nín nhịn, khéo lấy lòng họ mà ngăn cản được họ. Một khi giới hiếu chiến Trung Quốc bất chấp mọi tình hình, bất chấp lợi hại, điên cuồng quyết đánh, thì có quỳ gối van xin họ, họ cũng vẫn đánh. 

Để ngăn cản biểu tình yêu nước, người ta còn đưa ra luận điệu là “biểu tình làm mất ổn định xã hội dễ bị kẻ địch lợi dụng”! Kẻ địch nào? Kẻ địch chính là những người đã huy động 600.000 quân vào nước ta, tàn sát đồng bào ta, phá hoại triệt để các tỉnh biên giới của ta vào tháng Hai năm 1979; chính là những người đã mua rừng đầu nguồn và rừng phòng hộ dọc biên giới của ta; chiếm lĩnh Tây Nguyên chiến lược của ta; vào do thám, nghiên cứu quân cảng Cam Ranh – một vị trí chiến lược tốt nhất Đông Nam Á của ta –, đưa hàng vạn người Trung Quốc rải khắp nước ta, vừa là thủ đoạn di dân vừa là rải gián điệp, là “đội quân thứ 5” ngay trong lòng nước ta, chiếm lĩnh thị trường nước ta, bóp chết công nghiệp của ta. Kẻ địch chính là những kẻ chiếm biển đảo của ta, đâm chìm tàu cá, cướp ngư cụ, cướp cá, bắn giết ngư dân của ta, mặc sức hoành hành ngang ngược coi như ao nhà của họ. Tình hình vô cùng nguy hiểm bởi mưu đồ của những người lãnh đạo bành trướng bá quyền Trung Quốc. 

Trước nguy cơ đó, thiết nghĩ lãnh đạo ta cần thay đổi: trước hết, không đẩy dân ra xa thành đối lập mà cần gắn bó với dân, tạo nên khối đoàn kết toàn dân thật sự để tạo thành sức mạnh; thực hiện dân chủ; trọng dụng nhân tài; lắng nghe những ý kiến phản biện đúng, những lời thẳng thắn, tâm huyết. Đồng thời tuyên truyền rộng rãi chính nghĩa của ta để tranh thủ sự ủng hộ của thế giới, tăng cường quan hệ với các nước lớn, kể cả Mỹ để tạo thế cân bằng. Một mặt vẫn duy trì tình hữu nghị với nhân dân Trung Quốc, mặt khác phải dũng cảm đấu tranh với những thủ đoạn cường quyền và âm mưu xảo trá của giới lãnh đạo bành trướng bá quyền của họ. 

Cần cố gắng tăng cường lực lượng quốc phòng đồng thời đề cao cảnh giác, luôn sẵn sàng chiến đấu, đề phòng mọi bất trắc. 

Có như thế mới bảo vệ được chủ quyền, độc lập để tiến lên. 

Nguyễn Trọng Vĩnh 

Hãy trả tự do cho Đoàn Văn Vươn !

Tôi viết những dòng này khi đang rất tỉnh táo nhưng cũng đầy bức xúc. 

Kể từ khi xảy ra vụ cưỡng chế đầm Vươn – cống Rộc (ngày 5.1) đến nay đã 7 tháng 18 ngày; từ khi Đoàn Văn Vươn bị bắt tạm giam vào đề lao Trần Phú, sau đó là Đoàn Văn Quý cùng 2 người khác vào theo thì kém một ngày. Một ngày tù nghìn thu ở ngoài, anh em Vươn – Quý đã trải mấy trăm nghìn năm ngục thất mà không được mở miệng khao khát tự do. 
Những gì còn sót lại của gia đình ông Vươn sau cuộc tàn phá có tên gọi cưỡng chế
Họ bị giam giữ vì lẽ gì. Pháp luật nhà nước thì khép họ vào tội giết người, tàng trữ và sử dụng vũ khí trái phép, chống người thi hành công vụ… Toàn những tội có thể khép án tử. Đông đảo người dân, ít nhất là nhân dân xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng thì bảo tội duy nhất của họ là thực hiện quy luật có áp bức có đấu tranh, phản kháng lại những kẻ phá nhà cướp đất, tước đoạt quyền sống của mình. Giữa chính quyền và dân, cán cân công lý chưa biết nghiêng về bên nào, nhưng anh em Đoàn Văn Vươn trước hết đã phải gánh chịu. Sự thiệt thòi lớn nhất là họ bị mất quyền tự do tối thiểu của con người. Đã 7 tháng 17 ngày “tù nhân ngửa mặt ngắm trời tự do” (Hồ Chí Minh). 

Mọi việc xảy ra giữa ban ngày, có sự chứng kiến của hàng nghìn người dân lương thiện. Họ không phải những đối tượng ngoan cố, phản động, thù hằn chính quyền; không phải những kẻ rắp tâm phá hoại thành quả cách mạng; không phải bọn lưu manh côn đồ; không phải bọn lưu manh chính trị có tổ chức; nói chung không phải kẻ thù không đội trời chung của chế độ, họ chỉ là những người nông dân chân đất vùng bãi chua phèn huyện nghèo Tiên Lãng đã bao năm cam chịu, nhẫn nhục làm ăn, cực chẳng đã mà phải vùng lên. Không có gì ẩn khuất trong sai phạm của họ đến mức phải gia hạn điều tra, kéo dài một cách khó hiểu như vậy. Nếu có chút gì cần làm cho tỏ thì chính là sai phạm (nếu không muốn nói là tội ác) của những cán bộ thoái hóa, biến chất phá nhà, hủy diệt, cướp bóc tài sản của gia đình ông Quý, ông Vươn. Nhưng tôi tin rằng người ta không muốn điều tra theo hướng đó. 

Tại sao người ta, những người có trách nhiệm từ thấp đến cao, không nghĩ đến sự thực: những người như ông Vươn, ông Quý có đáng phải giam giữ lâu để điều tra đến như vậy không. Chỗ mà anh em ông Vươn đang được “thụ hưởng” trong tù, đúng ra phải là sở hữu của những kẻ như Dương Chí Dũng. Nhưng thật trớ trêu. 

Tại sao người ta không nghĩ đến mấy gia đình nông dân nghèo đang tan đàn xẻ nghé, sản xuất mưu sinh ngưng trệ khó khăn, người trụ cột chính của gia đình phải mòn mỏi trong tù, người đàn bà chân yếu tay mềm lăn ra gánh vác, chèo chống cho con thuyền khỏi rã nát. Thời thực dân phong kiến cũng không đến nỗi như thế. Mà họ có khao khát gì ghê gớm đâu, họ chỉ cần “thương yêu” (như họ từng khắc trên lối bê tông vào nhà). 

Tại sao người ta không muốn nhanh chóng lấy lại lòng tin đang cạn dần trong nhân dân bằng cách sớm hoàn tất điều tra, sớm đưa ra xét xử anh em Vươn, Quý một cách công bằng, thuận công lý. 

Tội của anh em ông Vươn ông Quý sẽ có công lý (tôi không dám nói là pháp luật vì pháp luật đang trong tay chính quyền) phán quyết. Phần đúng sai sẽ thuộc về bên nào, tôi chưa biết. Nhưng tôi xin nhắc lại lời của một bậc đàn anh mà tôi rất kính phục, thiếu tướng Phạm Chuyên, bác ấy bảo rằng: Thua nhân dân chẳng có gì phải xấu hổ cả! 

Tôi đã có 3 ngày lặn lội ở cống Rộc sau vụ việc, chứng kiến cảnh tang thương; đã gặp hàng chục người dân lương thiện làng Chùa, xã Vinh Quang và viết về họ (xem ở đây và đây). Nay sau 7 tháng 17 ngày u ám của những con người đang chưa biết ngày nào được giáp mặt thần công lý đó, thấy gần như dư luận đang lãng quên bi kịch của họ, tôi chỉ biết thốt lên rằng: 

Hãy trả tự do cho Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý! 
Nguyễn Thông

Thứ Tư, ngày 22 tháng 8 năm 2012

Xin thông tin từ các chú công an


Sáng nay làng báo nhộn nhịp hẳn lên với tin nóng ông Nguyễn Đức Kiên (còn gọi là bố già Kiên, bầu Kiên) bị bắt. Dư luận ồn ào, nhiều ý kiến trái chiều. Theo thông tin do công an xì ra cho các báo thì ông Kiên được nhà chức trách “hỏi thăm” do có những “sai phạm về kinh tế”. Lãnh đạo các cơ quan báo chí truyền thông đang rốt ráo chỉ đạo, tung phóng viên đi tìm cơ quan điều tra xin thông tin mới liên quan đến vụ việc. Lâu lâu lại có thứ nóng sốt thế này, không khai thác tối đa để tăng tia-ra, để câu bạn đọc, để báo khác nó giành mất, có mà ngu.
 Lúc sớm, theo thói quen sau khi ngủ dậy, tôi vào mạng điểm tâm thời sự thì đã thấy vụ việc, tất nhiên là không phải từ báo chính thống, quốc doanh. Đến cơ quan, một người bạn tôi, anh Hiếu Dũng thư ký tòa soạn phàn nàn báo TN online nhà mình bây giờ mới post bài lên, sau “thằng” Tuổi Trẻ gần cả tiếng đồng hồ. Tôi hiểu một người có trách nhiệm như anh Dũng không thể chấp nhận sự chậm trễ ấy. Hơn nhau từng phút từng giờ nhiều khi quyết định giá trị của tờ báo. Lại nhớ hồi vụ Mỹ bị bin Laden tấn công 11.9, báo Thanh Niên chỉ hơn các báo khác có vài giờ mà tạo được chấn động lẫy lừng, đến nay vẫn còn ăn theo ánh hồi quang ngày ấy.
Tuy nhiên, nhìn vào tổng thể, sẽ thấy ngay báo chí quốc doanh xứ mình chả mấy khi đóng được vai trò phát hiện, tìm tòi, chủ động lật ra những mặt trái xã hội. Hầu hết tờ báo, với hầu hết vụ việc, chỉ là ăn theo.
Mà ăn theo ai, theo công an chứ còn theo ai nữa. Phóng viên nội chính chủ yếu tạo mối quan hệ với công an, khi có vụ việc gì thì a lô cho nhau, đến lấy kết luận điều tra. Hiếm hoi lắm mới có những loạt bài do phóng viên tự lăn mình vào cuộc sống hiện thực, tự điều tra, ví dụ Phương Thanh (PV Thanh Niên) điều tra về xăng dầu bẩn; Hoài Nam (PV Thanh Niên) phanh phui những đường dây buôn lậu, dầu ăn bẩn, rau muống bẩn; PV báo Tuổi Trẻ bóc trần bọn lưu manh luộc đồ xe máy ở bệnh viện Nhi đồng, bọn rải đinh trên xa lộ; PV Hoàng Khương (Tuổi Trẻ) tố đường dây giải cứu xe vi phạm luật… Những trường hợp như thế, họ không phải chạy theo công an, cơ quan điều tra để xin xỏ thông tin mà ngược lại, chính công an phải xin tư liệu của họ. Làm báo thế mới đích thực vinh quang.
Vụ bắt ông Nguyễn Đức Kiên, nếu cần tuyên dương, nhặt nhạnh trong các nhà báo quốc doanh ký tên vào bài vở đăng bữa ni không tìm ra được người nào. Tất cả đều là ăn theo, xin xỏ. Vậy mà có “tờ báo” rất đáng được ghi nhận, khen ngợi, đó là “tờ” Quan làm báo trên mạng internet. Suốt nhiều tháng nay, báo quan đã chỉ đích danh những sai phạm của ông Kiên và nhiều cá nhân liên quan nhưng hình như những người có trách nhiệm coi nó là thứ phản động nên cứ lờ đi. Nay ông Kiên bị bắt, tôi đâm ra hồ nghi, hay chính cơ quan điều tra đã một phần dựa vào hệ thông tin không chính thống ấy mà củng cố được hồ sơ để bập còng số 8 vào cổ tay mũm mĩm của  ông Kiên.
Chợt liên tưởng đến vụ tiền polymer tận bên Úc. Không có cặp phóng viên Richard Baker – Nick McKenzie của báo The Age cất công điều tra, tìm tòi, phanh phui, công bố trên mặt báo suốt 2 năm trời thì chắc chắn vụ tham nhũng, tiêu cực xuyên quốc gia liên quan đến in tiền polymer, đến công ty Securency, đến bà quan chức cấp cao đại diện thương mại Úc tại Việt Nam Elizabeth Masamune, đến đại tá Lương Ngọc Anh… vĩnh viễn chìm trong bóng tối. Những nhà báo ấy làm nhà cầm quyền (nhất là bộ máy tham nhũng, tệ hại) cảm thấy khó chịu, nhưng xã hội, đất nước, nhân dân, và những nhà lãnh đạo có lương tri sẽ mãi mãi biết ơn họ. Khi bộ máy điều tra của nhà nước bất lực hoặc yếu kém thì chính những con người như thế thay mặt cho công lý, cho ước nguyện của nhân dân.
Cứ mải miết chạy theo công an để xin tin tức, nhà báo salon chả bao giờ lớn được.
21.8.2012
Nguyễn Thông

Nhật Bản mở hội nghị về việc từ bỏ điện hạt nhân


Phóng viên TTXVN tại Tokyo dẫn mạng tin Mainichi Shimbun ngày 21/8, Hội nghị năng lượng và môi trường của Chính phủ Nhật Bản đã bước vào phiên thảo luận xung quanh mục tiêu “từ bỏ hoàn toàn điện hạt nhân vào nửa đầu thập niên 2030”.
Đoàn thanh sát viên IAEA kiểm tra tại nhà máy điện hạt nhân Onagawa ngày 31/7 
Dự kiến, hội nghị sẽ sớm đề ra chiến lược năng lượng và môi trường mới vào tháng Chín năm nay.
Trước thềm bầu cử Hạ viện nhiệm kỳ tới và bầu cử nội bộ đảng Dân chủ Nhật Bản (DPJ) vào tháng Chín tới, Chính phủ Nhật Bản cũng đang cân nhắc mục tiêu cải tiến công nghệ hướng tới sử dụng năng lượng tái sinh như sản xuất phong điện trên biển.
Tuy nhiên, việc thực hiện mục tiêu cũng nảy sinh nhiều vấn đề trong khi giới kinh doanh phản đối kịch liệt chủ trương này.
Sau khi xảy ra sự cố Nhà máy điện Fukushima số 1 của Công ty điện lực Tokyo (TEPCO), Tokyo đưa ra ba lựa chọn giảm tỷ lệ phụ thuộc điện hạt nhân trong cơ cấu năng lượng từ nay đến năm 2030, bao gồm 0%, 15% và 20-25%.
Tuy nhiên, trong một chương trình truyền hình trực tuyến hôm 9/8, Bộ trưởng Kinh tế, Thương mại và Công nghiệp Yukio Edano cho rằng “không có nghĩa thời hạn cho mục tiêu phải đúng là năm 2030”. Điều này cho thấy quan điểm ứng phó mềm dẻo của chính phủ trong vấn đề này.
Ban đầu chính phủ đặt mục tiêu là năm 2040 sẽ từ bỏ hoàn toàn điện hạt nhân. Nhưng mới đây, một quan chức cấp cao trong chính phủ đã điều chỉnh mục tiêu trên và cho rằng dự thảo đề án từ bỏ hoàn toàn điện hạt nhân vào nửa đầu thập niên 2030 sẽ có hiệu lực.
––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––
Ngành điện hạt nhân Nhật trước bờ vực phá sản
Công nghiệp điện hạt nhân của Nhật đã lỗ kỷ lục 46 tỷ USD kể từ khi sự cố nhà máy Fukushima nổ ra hồi năm ngoái, xóa sạch công sức cùng lợi nhuận đạt được sau 7 năm.
Chính phủ Nhật đang đứng trước sức ép phải đóng cửa toàn bộ hệ thống điện hạt nhân của nước này, không chỉ từ phía người dân và dư luận, mà bây giờ còn là từ giới đầu tư bởi hoạt động thiếu hiệu quả khi các lò phản ứng hạt nhân không được tái khởi động. Giá trị thị trường toàn ngành đã mất khoảng 1,3 nghìn tỷ yên (tương đương 17 tỷ USD) trải trên diện rộng 9 mã cổ phiếu chỉ trong vòng 3 tuần qua.
Với kết quả vừa công bố, công ty Điện lực Chugoku hiện là nhà máy điện hạt nhân duy nhất thông báo trả cổ tức trong năm tài khóa kết thúc vào tháng 3, công ty Tokyo Electric do mất một số lò phản ứng và tác động từ chương trình quốc hữu hóa vào ngày 31/7 vừa qua dự kiến ​​sẽ không trả cổ tức, các công ty khác vẫn chưa có quyết định cuối cùng.
Tỷ lệ chi trả cổ tức bình quân năm ngoái của 9 công ty khai thác điện hạt nhân của Nhật là 2,62%, so với mức trung bình 1,5% của chỉ số Nikkei 225. Tuy nhiên, tỷ lệ này quả thực là điều không tưởng trong năm nay, khi mà báo cáo số lỗ tổng cộng của 9 công ty trong năm tài khóa vừa kết thúc lên tới 3,6 nghìn tỷ yên, tương đương tổng lợi nhuận ròng của 7 năm hoạt động, từ tháng 4/2004 đến hết tháng 3/2010.
Chính phủ Nhật Bản đang xem xét ba khả năng dành cho chính sách phát triển điện hạt nhân của nước này, cụ thể hóa bằng tỷ trọng điện hạt nhân trong hệ thống năng lượng toàn quốc là 0%, 15% hoặc 20-25%. Trước đó, tại phiên điều trần do chính phủ tổ chức để lấy ý kiến ​​về chính sách năng lượng dài hạn của Nhật Bản, khoảng 70% số phiếu phủ quyết kế hoạch phát triển điện hạt nhân.
(TTVN)

SAU TIỀN LÀ TỆ?


Bầu Kiên bị bắt. Mình biết tin đó vào nửa đêm qua trên FB. Chỉ trong hơn một phút đã có cả 1000 bạn nhấn nút like. Gần như những gì đọc được ở các comment là thái độ vui mừng, hân hoan. Cũng dễ hiểu khi người ta chờ đợi quá lâu cho sự trả giá những tai ương mà đám lợi ích nhóm, nhưng băng đảng, bố già mafia đang điều khiển mọi hoạt động của xã hội bởi sự bảo kê của quyền lực quá lâu. Nhiều người đồn đoán về sự thay đổi đang đến (?). Những ngột ngạt, khổ sở, bất minh, bất công…nhiều chục năm qua khiến ai cũng mong có sự thay đổi. Thậm chí nghĩ đơn giản rằng: cứ thay đổi đã, bất kẻ sự thay thế đó là gì, sau đó mới tính tiếp…
Tại sao rất lâu trong xã hội lấy nho giáo làm nền tảng đạo đức lại có một tình yêu điên cuồng, khát vọng cháy bỏng đến vậy với tiền bạc khiến người ta không còn cả liêm sỉ khi lao vào kiếm tiền? Mình đã thử hỏi chuyện nhiều cô cậu học trò quen biết về nguyện vọng thi đại học thì hầu hết đều mong muốn thi những ngành nghề liên quan đến tài chính, kế toán dù không thích. Chả thế mà vài trường đại học đã không tuyển đủ số sinh viên cho các nghành nghề thuộc lĩnh vực nhân văn như ngôn ngữ, môi trường, lịch sử…Rất ít và hãn hữu có cô, cậu nào đó dám theo đuổi mơ ước mà họ yêu thích với cái nghề dự báo trước là sẽ nghèo, lương ít. Đồng tiền đã chi phối ngay từ nguyện vọng, mơ ước của người ta. Và đã lập trình cho con đường làm giàu ngay từ mơ ước thì đương nhiên họ phải đi theo tiếng gọi của tiền bạc. Liệu có ai hy sinh mơ ước của mình để theo đuổi nghề nghiệp kiếm tiền lại chấp nhận sống thanh đạm, biết đủ? Mình hoàn toàn không có ý trách đám trẻ về chuyện này khi bản thân xã hội không đủ sức mạnh lôi cuốn giới trẻ dám thực hiện mơ ước của họ. Những rõ ràng sự yếu đuối trước cuộc sống luôn bị ám ảnh về sự no, đói; sức hấp dẫn lôi cuốn về cuộc sống xa hoa vật chất hàng ngày chường mặt trên báo chí, hay trở thành lối sống, tín điều bám chắc trong tư duy của người Việt hôm nay dường như là vô tận…Hầu như tất cả mọi người đã bị cơn mê sảng về tiền bạc làm cho mụ mị, nhất là những kẻ như bố già Kiên và các quan chức. Họ tự tin đến mức nguông cuồng khi tạo dựng đế chế bất khả xâm phạm trong nhiều năm để kiếm tiền, thâu tóm tiền bạc, của cải của xã hội vào một nhóm người.
Dân gian ta hay có từ kép thật tài tình: tiền bạc, tiền tệ, bổng lộc, lương lậu…Đương nhiên những bạc, tệ, lộc, lậu…ấy khi lần bò tìm đường đi cho nó không thể không để lại những dấu vết không khó cho người khác nhận ra. Chả khác gì rãi rớt của con ốc sên rải theo sau vết bò của nó. Tại sao đến giờ này khi nền kinh tế kiệt quệ, đời sống dân chúng lầm than, cơ khổ, mọi việc tồi tệ và không thể đứng được nữa mới quyết định cho nó…đổ? Chiều nay trong phiên trả lời chất vấn Quốc hội, Thống đốc Ngân hàng nhà nước nói việc thành lập Hội đồng sáng lập của ngân hàng ACB là không đúng với qui chế. Ô hay, giờ mới nói là nó sai khi nó chường mặt trước bàn dân thiên hạ nhiều năm? Sức mạnh tiền bạc không lẽ đã làm nên sức mạnh của bất tự trọng, không chùn bước trước bất cứ cản trở nào trên con đường làm giàu? Bỗng ghét câu tổng kết của dân gian: “Có chí làm quan, có gan làm giàu” mà nhiều người lấy đó làm động lực cho bản thân họ…Có lẽ nên thay chữ “chí” bằng chữ “trí” thì đúng hơn? Và cái “gan” này cũng nên được hiểu là con người nên tiên lượng trước sự thử thách bản lĩnh của mình khi giàu có? Để có tiền và giàu có, liệu có gan làm những việc xấu xa, bán rẻ lương tâm, chấp nhận sự vô sỉ được không? Có gan đối diện với nhà tù và tính mạng không? Vậy nên kiếm tiền và nhiều tiền chưa thể làm nên quyền lực của cá nhân đó. Sức mạnh cuối cùng để cá nhân tồn tại bền vững là sự hiểu biết sâu sa về lĩnh vực tài chính, thậm chí với tất cả cái “bạc”, “tệ” của đồng tiền. Sự hiểu biết này lại cũng không chỉ trông chờ vào mấy thứ kiến thức sách vở, kinh nghiệm đối phó với cuộc đời, cách giải quyết khủng hoảng, biết tận dụng cơ hội như thế nào…, mà còn tùy thuộc vào chỉ số “cảm xúc trí tuệ” và nhân cách được hình thành nên con người đó. Mà cái này quá thiếu ở các quan chức trong chính quyền, càng lên cao, chức vụ càng lớn, dễ tiếp xúc với cơ hội kiếm tiền, nhân tiền hối lộ thì càng là một thử thách không dễ vượt qua. Với các “đại gia”, nhóm lợi ích thì họ hình như không đếm xỉa đến sự hiểu biết mang đầy cảm xúc nhân văn và hiểu đời để xây dựng giàu có bền vững cho chính họ và gia đình. Khi không có kiến thức cơ bản làm giàu thì không thể giữ và điều khiển được đồng tiền vốn luôn lưu chuyển trong một thế giới đầy biến động thì tất nhiên họ sẽ bị nó điều khiển lại. Mà khi đã bị tiền điều khiển đầy thụ động thì cái cuối cùng gặt hái được là “tệ” và “bạc”. Đồng tiền vốn tự thân không xấu, không tốt. Nhưng nó sẽ thay màu khi con người cầm đến và sử dụng. Nó sẽ thành “tín dụng đen”, “tiền bẩn”…Khi qua “đường hầm” đen tối, xấu xa đó, đồng tiền lại tiếp tục hành trình tự thân của nó, không xấu, không tốt, dù người ta có tìm cách “rửa tiền”.
Mới chỉ là màn dạo đầu cho những diễn biến tiếp theo sau đây? Có phải thực sự cuộc chỉnh đốn Đảng CS đã phát huy tác dụng? Liệu còn bao nhiêu thế lực hắc ám đẩy dân tộc, đất nước đến lầm than này phải ra trước vành móng ngựa? Liệu có sự thỏa hiệp nào giữa những người mong muốn chỉnh đốn Đảng CS thực sự với những kẻ tay trót nhúng chàm? Liệu có kẻ nào sau thời gian dài vơ vét sẽ được hạ cánh an toàn sau cuộc chấn chỉnh này? Liệu đất nước có đòi lại của cải đã mất vào tay các bố già, đám mafia, nhóm lợi ích? Nhiều lắm những câu hỏi cần trả lời…
Chợt nhớ, hôm qua thôi, tòa án Trung Quốc đã ra bản án tử hình cho Cốc Lan Khai với án treo. Cái khiến chúng ta có quyền nghi ngờ vì hệ thống pháp luật, cách xử lý khủng hoảng của hai nước có cùng sự tương đồng về ý thức hệ dường như không có gì khác biệt. Sự nghi ngờ nằm ở từ “treo” đầy co dãn này…Bà phu nhân họ Cốc có thể sẽ được giảm án sau 2 năm? Bà ta có thể chỉ ngồi tù tượng trưng rồi được thả? Tài sản bất minh của bà ta vẫn được bảo tồn và đủ để bà ta sống đầy đủ đến chết ở nước ngoài?
Và chiều nay, nghe ông Thống đốc Ngân hàng nhà nước vừa trả lời trong phiên chất vấn thấy nhiều vấn đề đại sự quốc gia dễ như bỡn vì chắc có…”quyết tâm chính trị” như ông Chủ tịch Quốc hội hỏi: làm thế nào để xử lý nợ xấu và từ giờ đến cuối năm sẽ xử lý được bao nhiêu? Nếu chính quyền chỉ cần “quyết tâm chính trị” để giải quyết các vấn nạn quốc gia thì sau việc xử lý các bố già, đám mafia, nhóm lợi ích thao túng xã hội xong thì chắc mọi việc lại đâu vào đấy.
Không có cái gì đi mà không thành đường. Đồng tiền cũng vậy. Con đường đó sẽ mang lại vinh hay nhục thì con người có thể quyết định được cho bản thân mình và gia đình họ.
Hãy chờ xem con đường mà các đại gia, bố già, nhóm lợi ích tạo dựng lâu nay là thế nào? Không hẳn là niềm vui ở việc bắt bớ, giam cầm những con người này, mà là nỗi phấp phỏng vì nhiều cái giá án dựng lên chỉ để…treo?
Thùy Linh