Thứ Bảy, ngày 06 tháng 10 năm 2012

Tư bản Trung Quốc tìm bãi đáp


Với những tiềm năng phát triển lớn lao, ngày nay Trung Quốc đã trở thành một đất nước có nền kinh tế đứng hàng thứ nhì trên thế giới. Nhưng càng đến gần thời điểm đại hội lần thứ 18 của đảng vào tháng 10 năm nay, những người sắp ra đi và những người chuẩn bị tiếp nhận quyền lực đều nhận thức rằng họ đang đối diện với một vấn nạn ngày càng lớn. Đó là tính chính danh, tính hợp pháp chính trị của cả chế độ và của giới lãnh đạo ở thượng đỉnh. Nói một cách cụ thể hơn, trong mắt dân chúng, những gì mà họ đã từng được nghe suốt mấy thập niên qua về một chính phủ dựa trên lý tưởng công bằng xã hội cộng sản thì nay chỉ thấy từng tập đoàn quyền hành cùng với hệ thống tham nhũng sâu rộng, và một số đại gia tư bản cực kỳ giàu có rút ruột từ nguồn tài sản quốc gia.
Lượng người Trung Quốc muốn đến Mỹ theo con đường đầu tư ngày càng tăng
Trong tình trạng tham nhũng lan tràn trên toàn xã hội Trung Quốc như hiện nay, ước lượng mỗi năm có khoảng 50 tỷ đô la theo chân cán bộ quan chức và gia đình họ rời khỏi đất nước. Đó là một trong nhiều chi tiết được đưa ra trong một bài báo của Jonathan Manthorpe của tờ Vancouver Sun, Canada ngày 13/7/2012. Những nhà giàu mới ở Trung Quốc mệnh danh “tư bản đỏ” từng ngày từng giờ đang ráo riết tìm chỗ trú thân an toàn ở các nước Tây Phương. Làn sóng này đã bắt đầu trong mấy năm qua nhưng gia tăng càng lúc càng nhanh trước các biến động xã hội lẫn chính trị tại đây.
Theo Jonathan Manthorpe, một nghiên cứu gần đây cho thấy rằng 90% trong số hơn 300 thành viên của Ủy ban Trung ương đảng Cộng Sản Trung Quốc đã đưa một phần gia đình ra sống ở nước ngoài hoặc đã xin làm công dân nước ngoài. Đây là các đầu cầu để chuyển tài sản hiện nay và để làm “nơi tỵ nạn” trong tương lai khi có biến động chính trị tại Trung Quốc.
Còn giới giàu có nói chung, khoảng 60% cho biết đang trong tiến trình xin di dân hoặc đã có ý định làm việc này trong thời gian trước mặt. Biến cố Bạc Hy Lai (Bo Xilai), nguyên bí thư thành ủy Trùng Khánh (Chong Qing), bị bắt chờ ngày ra tòa càng khiến giới tư bản đỏ không còn cảm thấy an toàn dù ở bất kỳ vị trí nào, và càng gấp rút tìm đường đi ra nước ngoài cùng với số tài sản hiện có.
Vào cuối năm 2011, một nghiên cứu khác, có vẻ “hiền lành” hơn, được chính Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc thực hiện, cũng cho thấy từ giữa thập niên 1990, ít là khoảng 125 tỷ USD đã lẻn ra khỏi đất nước theo chân của hơn 16.000 cán bộ, công chức và những người thân của họ.
Từ một nguồn khác nữa, ký giả John Sudworth của BBC News từ Thượng Hải ngày 22/8/12 tường thuật hiện tượng “Tư bản đỏ Trung Quốc” lũ lượt ra đi. Ông viết: “có một thứ hàng xuất khẩu từ Trung Quốc mà dường như hiện nay không ai ngăn cản nổi – đó là các triệu phú”. Điển hình như Louie Huang, một trong những người giàu nhất Thượng Hải (Shanghai) nhờ kinh doanh bất động sản. Ông Huang thừa nhận với nhiều người bạn giàu có khác rằng tình hình không còn an toàn cho những người như ông tại Trung Quốc nữa. Con đường duy nhất là tìm cách ra nước ngoài sinh sống.
Ông nói: Hầu hết họ nghĩ rằng tôi có quá nhiều tiền ở đây. Rồi sẽ tới ngày chính phủ thay đổi chính sách và lấy lại hết“. Đó cũng là điều lo lắng của nhiều người thuộc giới siêu giàu Trung Quốc nay đang tìm cách thoát đi. Nó cũng cho thấy mặt thật của đời sống chính trị, kinh tế của Trung Quốc, tức không hề có một xã hội ổn định như hình ảnh mà đảng muốn trưng ra trước thế giới. Nói cách khác, những tư bản đỏ ngày nay không còn tin vào cái gọi là kinh tế thị trường theo đặc tính XHCN Trung Quốc, với quá nhiều đe dọa bất an tiềm ẩn. Họ tìm cách ra đi không phải với hai bàn tay trắng, nhưng với số của cải tích góp được một cách bất thường trên lưng hơn một tỷ người nghèo khắp lục địa này.
So với năm 2006, chỉ có 63 visa EB-5 — tức loại visa đầu tư để định cư tại Hoa Kỳ — được cấp cho các công dân Trung Quốc; thì năm 2011, con số này nhảy vọt lên 2.408 visa; và trong năm 2012, chỉ trong 6 tháng đầu năm, con số này đã vượt quá 3.700 visa.
Giới giàu Trung Quốc không chỉ chạy sang Mỹ mà thôi. Hiện nay họ còn là một trong các luồng di dân lớn nhất vào Australia. Số liệu công bố năm 2011 cho thấy lần đầu tiên di dân Trung Quốc vào Australia đã vượt qua số người từ Anh Quốc. Tại Canada, con số các “nhà đầu tư” Trung Quốc được cấp quy chế thường trú tại Canada đã tăng gấp đôi trong vòng hai năm.
Theo hãng tin AFP, hiện tượng tài phiệt Trung Quốc đầu tư ồ ạt vào rượu Pháp cũng đang gia tăng. Sau khi “xâm nhập” vào lãnh địa rượu Bordeaux, các tay tài phiệt Trung Quốc “tấn công” vào rượu Bourgogne bằng những số vốn khổng lồ. Bên cạnh lý do thuần túy thương mại, đây còn là lý cớ để xin nhập cư vào Pháp.
Những kẻ nằm ở thượng tầng xã hội Trung Quốc thấy rõ là tương lai của chính họ rất bấp bênh. Nền kinh tế Trung Quốc không thể tăng trưởng bất tận. Tình trạng hụt hơi đã hiện rõ trong những năm gần đây. Không chỉ những người nghèo tại Trung Quốc có thể nổ tung bất kỳ lúc nào mà cả các đồng nghiệp của họ cũng có thể lôi cổ họ ra làm “dê tế thần” để xoa dịu dân chúng bất kỳ lúc nào. Hôm qua còn ngất ngưỡng trên đỉnh cao quyền lực, hôm nay đột nhiên tán gia bại sản là chuyện thường ngày ở quốc gia này. Sự kiện vợ chồng ông Bạc Hy Lai thực sự khiến họ run sợ đến tận xương tủy, vì không mấy ai trong số này có nhiều quyền lực như ông Bạc đã từng nắm giữ.
Cùng lúc với các diễn văn lên án các giá trị Tây Phương, hầu hết giới lãnh đạo Trung Quốc đều gửi con cái đi học ở cái trường Tây Phương và tìm cơ hội sống ở nước ngoài để làm đầu cầu chuyển tiền. điều này thoạt nghe có vẻ mâu thuẫn nhưng lại là sự thật đối với đại đa số lãnh đạo cao cấp của nhà nước và đảng Cộng Sản Trung Quốc.
Trong một bài báo của Washington Post ngày 18/5/2012, hai ký giả Andrew Higgin và Maureen Fan đã đưa ra một cái nhìn thật sâu sắc về sự thật không còn che giấu được ấy. Con cái của giới quý tộc đỏ được gọi là “Thái tử đảng” (princelings) đã có mặt ở hầu hết các trường đại học tư danh tiếng ở Mỹ. Tập Cận Bình, Phó Chủ tịch Trung Quốc và sắp lên ngôi tổng bí thư đảng, có người con gái Tập Minh Trạch (Xi Mingze) đang theo học trường đại học Harvard từ năm 2010. Hai trong số các tổng bí thư đảng là Giang Trạch Dân và Triệu Tử Dương cũng có cháu nội và cháu ngoại học ở trường này. Bốn quan chức cấp cao khác của Đảng như Hoàng Hoa (Huang Hua), Lý Triệu Tinh (Li Zhaoxing), Bạc Hy Lai (Bo Xilai và Trần Vân (Chen Yun) đều có con và cháu theo học tại Hoa Kỳ. Thái tử đảng đình đám nhất gần đây là Bạc Qua Qua (Bo Guagua), theo học tại Trường Quản lý Hành Chính Kennedy, thuộc Đại học Harvard. Cha của anh ta là cựu Bí thư Thành ủy Trùng Khánh Bạc Hy Lai hiện đang bị thất sủng và mẹ là Cốc Khai Lai bị án tử hình treo về tội giết người.
Phạm N Bình
Tham khảo:

CNXH vs CNTB – Cảm nhận ban đầu của một người Việt

Choáng 1: Từ địa ngục bước lên thiên đường XHCN Liên Xô

Vào một ngày cuối thu năm 1982, chúng tôi lần đầu đặt chân lên đất Nga. Nắng vàng rực rỡ, vườn táo xanh um lúc lỉu những quả là quả. Chúng tôi đi qua thèm lắm, mắt trước mắt sau chỉ muốn nhảy lên với mấy trái về nhai cho đỡ cơn thèm chế ngự não bộ của những người lần đầu tiên nhận ra vẻ đẹp của Thiên đường có thể hiện diện ngay trên mặt đất.

Nhìn cái ly màu trắng bên cạnh bình nước lọc bằng thuỷ tinh cũng màu trắng, ga đệm màu trắng, tất thảy đều màu trắng, chẳng hiểu sao lòng dạ tôi lại bồn chồn.

Lúc đó tôi không hiểu vì sao lại thế. Tôi cũng chẳng hiểu tại sao hình ảnh mấy cậu bạn cùng đoàn chạy ngay ra bến Metro gần nhất chỉ để trèo lên trèo xuống cầu thang điện, lại ám ảnh tôi lâu đến thế, có lẽ hơn hai mươi mấy năm rồi.

Sau này đi chu du thiên hạ, nhàm chán dần với cảm giác rùng mình, tôi chợt hiểu có lẽ đó là trạng thái sốc của những đôi mắt và bộ não ướt sũng đói nghèo và bom đạn.

Việt Nam lúc đó khổ quá, chúng tôi lại là dân nội trú, càng ngấm cái khổ hơn. Bữa cơm chẳng có gì ngoài nồi nước mắm nổi lềnh bềnh vài miếng mỡ, hành xanh vắt vẻo vài cọng, thìa ăn xong không cần rửa vẫn sạch trơn. Nửa cái bánh mỳ phổng phao vì bột nở chỉ bóp nhẹ một cái là lại chui tọt trở lại lòng bàn tay.

Vườn địa đàng lúc lỉu táo xanh, bình nước trong veo, ga trải giường trắng muốt cuối mùa thu năm 1982 là bài học đầu tiên không cần thi cũng đỗ về Thiên đường trên mặt đất của chủ nghĩa xã hội đối với chúng tôi.

Ngày 27 tháng 8 năm 1989, toàn thể sinh viên nước ngoài ở trường tôi được cho đi tham quan đột xuất. Vài ba ngày sau tôi mới biết được rằng những người Tac-ta đang ở gần chúng tôi lắm và sinh viên nước ngoài không nên nhìn thấy những cảnh đó.

Vườn táo xanh trong ký ức tôi biến thành khu chợ ồn ào bán mua với những chiếc cốc lần đầu tiên có dán giá tiền thay vì dòng chữ 5 kopec in sẵn trên đáy cốc như mọi khi.

Bình nước trong veo biến thành những thỏi đường vàng xếp hàng nửa ngày không mua được.

Ga trải giường trắng muốt biến thành những tờ truyền đơn vung vãi trên quảng trường Krasnui Prospect trước mặt tượng Lê-nin.

Thiên đường sụp đổ rồi ư? Thế giới này đi về đâu vậy?

Choáng 2: Từ Cộng sản Nga cào bằng đến Tư bản Pháp sòng phẳng

Những ngày đầu sang Pháp, tôi khốn khổ vì vốn từ vựng giắt lưng chẳng đáng là bao. Một lần, thầy giáo của tôi, vừa đi công tác Việt Nam về, được cả cơ quan tôi nồng nhiệt đón tiếp, trịnh trọng giới thiệu tôi với cả lớp vào đúng thời điểm tôi đang gà gật vì nghe mãi chẳng hiểu gì.

Lê-na, cô gái Nga cao lớn và xinh đẹp, bây giờ là giảng viên trường tôi, có cặp đùi dài nhưng to bằng ba lần vòng eo của Cecile người Pháp, huých tôi và than Trời bằng tiếng Nga:” Boze moi”.

Bản năng Bắc Kỳ chính hiệu cho tôi một nụ cười vừa phải. Cả lớp vỗ tay nồng nhiệt, Lê-na thu dọn sách vở, bảo tôi ký vào danh sách lớp. Tất tật bằng tiếng Nga. Tôi đần mặt đứng dậy, theo chân thầy để bắt tay mà chẳng hiểu vì cái gì. Thế là hết một giờ học.

Tư bản ơi là tư bản, sao không nhìn vào mắt tôi mà nhận ra nụ cười Tonkin trong đó?

Lớp tôi thỉnh thoảng rủ nhau đi ăn trưa. Những năm đó, học bổng của tôi tính bằng francs, chưa phải euros như bây giờ. Mỗi tháng 4.700 francs nhà ở kèm ăn uống. Đứa nào may mắn kiếm được nhà trong ký túc xá thì đỡ chứ chẳng may chậm chân là khốn khổ.

Tôi tiết kiệm lắm, dành dụm để mua vé về thăm nhà rồi lại sang nên không thường xuyên đi ăn cùng cả nhóm.

Maryline, gái Paris chính hiệu, bốc lửa, tóc vàng, mắt xanh, mỏ đỏ hình như không hiểu đầu tôi đang toan tính những gì nên trưa nào cũng kéo áo tôi xềnh xệch, bắt đi ăn cùng cả nhóm. Đĩa nó sạch trơn, mắt nó nhòm vào đĩa của tôi còn ngồn ngộn thứ ngũ cốc bùi bùi màu tím ngắt giống đậu đen rồi hào hứng tuyên bố chỉ có đứa nào thiểu năng mới không ăn hết món ngon thế này.

Đứng dậy, chia tiền, tôi vẫn trả đủ phần tôi. Vài ngày sau, tôi lại ăn món tráng miệng của nó, nó lại trả đủ phần nó. Khi hết tiền, tôi tìm cớ thoái thác để ra về trước cả nhóm.

Nhớ lại những mùa thu trên đất Nga, bạn bè thân thiết đi ăn cùng nhau chưa bao giờ có đứa nào thò thìa dĩa sang đĩa của tôi, dù nó còn ngồn ngộn. Ăn xong, thường chúng tôi tranh nhau trả tiền hoặc luân phiên đứa nọ bao đứa kia theo đúng tinh thần xã hội chủ nghĩa.

Maryline xinh tươi mắt xanh mỏ đỏ tóc vàng quyến rũ của tôi là bài học đầu tiên về sự sòng phẳng mà càng ngày tôi thấy càng hợp lý.

Tôi nhớ đến Liên trong tiểu thuyết “Tuyết rơi”, câu chuyện về Paris ngày nắng nóng 11 tháng 8 năm 2003, cố thử hình dung ra khuôn mắt đầy mụn, đôi mắt gườm gườm chẳng rõ lý do ngay với chính bản thân mình, những cái cấu chí chọc thủng da thịt các cụ già trong nhà dưỡng lão đầy hằn học và ác nghiệt của cô mà rùng mình.

Sao cái lớp học nhân đạo của Liên trên đất Pháp có hình hài kỳ dị đến thế? Nó có nhiều không trên đất Paris, mà tôi, một sinh viên đã từng mò mẫm ở những vùng như 93100 lại không rõ?

Hay tôi không bao giờ có cơ hội nhìn thấy những người Việt Nam như Liên, ngay cả trong những ngóc ngách khốn cùng của Paris như thế?

Bao nhiêu cô gái Việt Nam phải hy sinh để một Liên đau đớn và quái đản ép đến ngạt thở từng trang sách màu hồng trong hơi lạnh của “Tuyết rơi”, nhẹ như lông hồng mà lại làm trĩu nặng con tim người đọc một cách vô lý đến thế?
VH Linh
Theo Hiệu Minh blog/VHLINH DESIGN

Chập chững vào đời đã nghe nói dối

Trong tuần qua, hàng trăm bạn đọc gửi thư tham gia diễn đàn “Nói không với giả dối”. Mỗi bức thư là một tâm tình, một khía cạnh cuộc đời được phản ánh.
Đừng để nói dối thành dịch bệnh

* Ở nước ta, giả dối đúng là một thứ “bệnh di căn” khó chữa. Ngay từ khi chưa kịp lớn, hàng triệu trẻ em đã bị “nhiễm” bệnh này rồi.

Theo kết quả khảo sát của Viện Nghiên cứu và phát triển giáo dục VN năm 2010, tỉ lệ học sinh nói dối và có hành vi dối trá ở nước ta ngày càng tăng. Đây là thực trạng rất đáng báo động, ảnh hưởng rất xấu đến nền tảng đạo đức, đời sống tinh thần và sự phát triển của xã hội.

Sinh thời, Bác Hồ dạy thiếu niên, nhi đồng năm điều, trong đó có “khiêm tốn, thật thà, dũng cảm”. Các trường học đều phát động phong trào “Làm theo năm điều Bác Hồ dạy” và thường xuyên nhắc học sinh thực hiện. Vậy vì sao tỉ lệ học sinh mắc bệnh dối trá tăng và càng lớn tuổi lại càng dối trá nhiều hơn?

Có thể khẳng định trẻ em nói dối thì lỗi chính là tại người lớn. Ai cũng biết trẻ thơ giống như tờ giấy trắng, người lớn vẽ gì nên thế. Nhưng thực tế cho thấy nhiều thầy giáo, cô giáo cứ vô tư nói dối trước học sinh... Đặc biệt, vì bệnh thành tích mà không ít lớp học, nhà trường báo cáo láo, thậm chí bắt học sinh nói dối, tạo điều kiện cho học sinh quay cóp trong các kỳ thi.

Những “virút” dối trá hằng ngày xâm nhập tâm hồn trong trắng của trẻ. Càng lớn, các em càng được chứng kiến nhiều những lời nói, việc làm thiếu trung thực của người lớn. Vậy là bệnh dối trá của các em ngày càng nặng, càng nghiêm trọng. Ngay từ bé đã bị nhiễm bệnh này thì đến lúc trưởng thành việc dối trá đã trở thành “kỹ năng, kỹ xảo”, trở thành “bạo bệnh” rồi.

Trong những năm qua, ngành giáo dục đã có phong trào “Nói không với bệnh thành tích, chống tiêu cực trong thi cử” và chương trình “Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực”, nhưng thực chất “bệnh dối trá” và “bệnh thành tích” trong xã hội và trong chính ngành giáo dục vẫn còn rất nhiều. Cho nên hiệu quả của những phong trào này rất hạn chế. Nếu người lớn (trước hết là mỗi bậc phụ huynh, thầy cô giáo, lớn hơn là nhà trường, ngành giáo dục...) không quan tâm giải quyết bệnh nói dối thì một ngày nào đó, dối trá sẽ trở thành... dịch bệnh.

HUY QUANG

Cần một diễn đàn chống nói dối

Tôi đã từng nói dối, không hẳn là nhiều, đó là lúc nhỏ khi nỗi sợ hãi lớn hơn lòng dũng cảm. Nhưng bây giờ tôi đã đi làm, tham gia giảng dạy, đã lập gia đình và có con. Trong mỗi bài giảng, công việc và những bài học dạy con hằng ngày, tôi cố xây dựng chữ tín cho con mình.

Không phải sự trung thực của tôi luôn nhận được sự ủng hộ, có học viên không trung thực, trách móc tôi quá khắt khe, cứng rắn. Trong đó có khi đồng nghiệp của tôi lại cho phép học viên đạo văn hoặc im lặng trước sự đạo văn ấy. Tôi vẫn thường suy nghĩ làm thế nào chấm dứt sự giả dối ấy và để sự trung thực luôn ngự trị trong môi trường giáo dục. Nhưng thật khó. Căn bệnh giả dối cứ lan đi, người này truyền sang người kia, thế hệ này lan sang thế hệ kia, không ai quan tâm đến hệ lụy của nó, có người còn cười khẩy khi nói đến hai chữ trung thực...

Dù vậy tôi vẫn giữ quan điểm của mình. Tôi cần sự giúp đỡ để củng cố niềm tin. Tôi cần diễn đàn chống nói dối như Tuổi Trẻ đang làm để yên tâm hơn với con đường mà tôi lựa chọn.

PHANHITHUY

* Giả dối không còn là một căn bệnh, nó đang trở thành một vấn nạn của xã hội. Nó ngày càng ăn sâu và di căn vào mọi lĩnh vực trong cuộc sống. Ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta đã được học “luôn trung thực, khiêm tốn, thật thà, dũng cảm”, nhưng những gì chúng ta thấy hiện nay thì không hoàn toàn như thế.

Để chạy theo thành tích, cả một kỳ thi mang tầm cỡ quốc gia cũng bị biến thành trò hề khi mà một bộ phận những người được gọi là thầy, cô lại chính là những người đánh mất đi những gì cao quý mà mình từng truyền đạt cho bao thế hệ học trò. Rồi những hiện tượng thầy, cô sử dụng bằng cấp giả để được thăng tiến trong sự nghiệp, làm ngơ cho học trò quay cóp trong các kỳ thi, nâng điểm, sửa điểm...

Nói vậy không phải tất cả các thầy cô đều như vậy, vẫn có những tấm gương thầy cô giáo tận tình, hết lòng chỉ bảo học trò những điều hay lẽ phải. Nhưng nói vậy để thấy sự giả dối xuất hiện từ lúc con em chúng ta mới chập chững vào đời. Để căn bệnh giả dối không còn tồn tại, chúng ta phải tìm hiểu nguyên nhân và chữa trị tận gốc. Làm được việc này phải có những người có tâm, có tầm, không chạy theo những thành tích trên giấy.

VUONGLE

Khi cha mẹ tiếp tay cho dối trá...

* Khi suy nghĩ để tìm căn nguyên của thói dối trá trong giới trẻ hiện nay, tôi chợt nhớ đến bức thư của một phạm nhân kể về câu chuyện chia táo của bà mẹ mình. Bức thư viết: “Hồi tôi còn nhỏ, một hôm mẹ tôi mang một khay đựng những quả táo xanh chín khác nhau chia cho hai anh em chúng tôi. Tôi nhanh chóng nhìn thấy quả táo ngon nhất, định sẽ chọn ăn quả đó, cùng lúc em trai tôi cũng đòi ăn quả táo đó. Mẹ tôi nghe vậy trừng mắt nhìn em tôi nói: “Con ngoan phải biết nhường phần ngon cho người khác, không nên chỉ nghĩ đến mình”. Thấy mẹ nói vậy, tôi chuyển ý, nói dối: “Mẹ ơi con là anh, mẹ cứ chia quả táo ngon cho em, con ăn quả xanh cũng được”. Mẹ tôi nghe vậy rất vui, khen tôi là đứa con ngoan, người anh tốt, rồi đem quả táo ngon nhất thưởng cho tôi. Sau câu chuyện đó tôi học được cách nói dối, vì tôi thấy nói dối có lợi. Về sau tôi biết đánh nhau, ăn cắp cướp giật. Cho đến khi tôi bị bắt, bị tống vào nhà lao”.

Gia đình là cái nôi đầu tiên để trẻ tiếp nhận những chuẩn mực giá trị đạo đức, cha mẹ cũng là người thầy đầu tiên điều chỉnh, uốn nắn, giáo dục trẻ. Khi cha mẹ suy nghĩ không thấu đáo về cách giáo dục con, nêu gương xấu về thiếu trung thực thì trẻ sẽ bị “lây nhiễm” là điều không thể tránh khỏi.

LÊ PHẠM PHƯƠNG LAN

* Tôi có đứa con gái nhỏ. Nó có tật hay xin mọi người cái này cái kia. Tôi rầy la và cấm. Một hôm tôi mang thang sắt về nhà. Nó hỏi ở đâu bố có vậy, tôi nói của chú cho. Nó vừa nói vừa chế giễu: “Dạy con đừng xin của ai, mà bố lại đi xin”. Tôi giật mình nên phải tìm cách giải thích cho nó hiểu. Lại một hôm dọn nhà, cái bằng “Gia đình văn hóa” bị rơi ra. Tôi bảo con nhặt lên. Con nói: “Vợ chồng cãi nhau hoài mà gia đình văn hóa gì”. Vợ tôi phải giải thích “Vì đang làm nhà nên bố mẹ tranh luận nhau thôi”. Con lại hỏi: “Tranh luận gì mà to tiếng?”. Vợ tôi đáp: “Tại giọng mẹ hơi lớn”. Đến lúc này thì tôi nhắc vợ không được nói dối, con trẻ sẽ dễ học theo.

NGUYENVANMIEN
Theo Tuổi Trẻ

Thứ Sáu, ngày 05 tháng 10 năm 2012

Liệu người còn là vốn quý nhất?


“Người là vốn quý nhất!” – cả đấng minh quân thân dân và chí ít có một tay độc tài khét tiếng, nói thế. Tư tưởng cơ bản nhất của nhiều tôn giáo như đạo Phật, đạo Ki tô, Khổng giáo, v.v.  đều lấy con người làm bản vị. Tinh thần nhân bản tràn trề trong Phật pháp, trong Kinh Thánh cũng như kinh Coran. Thường thấy những gì con người sinh ra, nghĩ ra và tiếp tục hoàn thiện đều nhân danh quyền lợi con người, kể cả bom nguyên tử. Tu thân có mục đích sâu xa là “bình thiên hạ”, “bình thiên hạ” ngày nay là sự nghiệp cái lưỡi bò. Hư thật lẫn lộn hoài khó nhận biết. “Vua nước Tề yêu ngựa, thích cưỡi ngựa nên thấy ngựa là đưa tay ve vuốt, âu yếm. Vua nước Tần thích đánh nhau nên yêu trẻ con” (theo Hàn Phi Tử).
Nếu không có con người, không lấy con người làm vốn quý thì không tôn giáo nào, không quốc gia nào có thể tồn tại được. Cho nên dù có nghĩ như thế hay không, có thực sự vì con người hay ngược lại, vì chính bản thân mình, bất kỳ ai muốn được đi theo, được ủng hộ đều phải nói là mình yêu mình quý con người dù trong đó có không ít kẻ nói dối! Ngọn cờ nào cũng hàm chứa một chữ nhân lờ mờ phía trong, có điều là lời nói có đi đôi với việc làm hay không mà thôi, có khi giơ lên soi lại thấy ba chữ “ăn thịt người” (ý của Lỗ Tấn về lịch sử Trung Quốc).
Yêu được con người thật khó! Vì muốn yêu được người khác thêm một chút, ta phải bớt yêu mình đi một chút. Lev Tolstoi, nhà văn vĩ đại chuyên rao giảng tình thương, đã có lần sám hối rằng ông đã bịt mũi, buồn nôn, không đủ can đảm để đến gần, chưa nói đến chuyện vực dậy, một kẻ say rượu bẩn thỉu hôi hám nằm ngất trên tuyết bên vệ đường. Ông đã không bớt yêu mình dù một chút để yêu người. Sám hối vì đã không thực hiện những lời mình khuyên răn kẻ khác. Những người như thế rất nhiều, không chỉ một Tolstoi.  Nhưng họ vẫn ít hơn những kẻ cố tình nói dối, cố tình chơi ác với con người mà lại không biết sám hối.
Nhiều lúc ta tự hỏi, vì sao một xã hội lấy con người làm vốn quý nhất, lấy dân làm gốc (chứ không phải gốc cây), một xã hội có mênh mông giáo đường các loại răn dạy yêu quý con người, vì con người, con người là vốn quý, con người vang vang hai tiếng tự hào, v.v.  lại để xảy ra những chuyện tưởng một người sống thời Trung cổ nằm mơ cũng khó thấy được.
Tại sao người ta lại có thể nhẫn tâm xua chó cắn đến chết một người phụ nữ nghèo đi mót cà phê như vụ xảy ra trong rẫy ông Thành ở Tây Nguyên? Tại sao, một em bé mồ côi như em Bình ở ngay thủ đô Hà Nội, em Phương ở Hòa Bình, phải đi làm quần quật để kiếm cơm trong quán phở, như bé Hào Anh làm thuê trong đầm tôm ở Cà Mau, bữa cơm nào của các em cũng chan nước mắt. Thế mà các em vẫn bị tra tấn, đánh đập với những đòn roi khủng khiếp như vết cào của mãnh thú chứ không phải của chính những người vừa được các em hầu hạ?
Tại sao một tay dân phòng hay một sĩ quan công an lại có thể đánh đến chết người vô tội khi đã còng tay họ vào ghế, khi họ không còn có thể có được một phản ứng tự vệ nào như vụ viên cựu Trung tá công an Nguyễn Văn Ninh vừa được xử hay vụ 4 tên tội phạm đánh chết dân vừa bị pháp luật khởi tố ở Đông Anh? Liệu đó còn là con người đối xử với con người? Liệu đó có phải là thái độ của những kẻ không chịu nổi người khác thách thức quyền lực của mình dù chỉ là cái oai bé tẹo của một anh dân phòng? Tội ác, án mạng xảy ra gần đây cũng có nhiều nét đáng sửng sốt. Tội phạm không còn mấy khuôn mặt người mà là mặt dã thú. Trước đây phần lớn tên sát nhân giết người vì tiền, vì nghèo đói. Hôm nay có nhiều vụ giết người chẳng vì gì hết, chỉ vì một cái nhìn được coi là “nhìn đểu” hay một câu nói vu vơ có thể bỏ qua giữa người và người với nhau. Nhưng kẻ giết người ấy vẫn thản nhiên lấy đi mạng sống của người khác, thậm chí của đấng sinh thành hay của người mình vừa yêu, vừa ân ái xong. Chúng giết người vì cái máu dã  thú nổi lên mà thôi! Nét mới ấy trong tình trạng tội ác làm đau đầu, nhức nhối mọi người trong xã hội, đòi hỏi câu trả lời nghiêm túc. Có một lối rẽ to tướng, một con đường phi nhân đang hiện ra và đã không ít người có vị trí xã hội từ thấp đến cao, hăm hở bước tới.
Phải chăng thời ta đang sống, mạng người quá rẻ? Liệu con người còn là vốn quý nhất?
Và con đường phi nhân ấy đang tạo ra ngàn lẻ một hoàn cảnh hạ giá con người. Trong chiến tranh, mạng người khó giữ nhưng đắt giá. Người ta chết vì lý tưởng của bản thân, vì đại nghĩa của dân tộc hay nhân loại. Nhưng thời nay chúng ta phải chứng kiến những cái chết lãng nhách, chết không vì cái gì hết. Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể vậy mà thành hư vô chỉ vì một giây lơ đễnh trên đường. Hầu như năm nào cũng vậy, nước ta có trên 13 ngàn người chết trong cuộc vật lộn hàng ngày trên đường phố hay trên đường thiên lý. Và kinh hoàng thay, cùng quãng thời gian một năm ấy, tại xứ sở Đại Việt lắm suối nhiều sông, có tới 6000 trẻ em chết đuối!
Con người cũng bị rẻ rúng khi đồng lương không đủ để tái tạo sức lao động. Hơn một thế hệ học sinh, sinh viên lặn ngụp trong một nền giáo dục “lạc hậu và lạc lối”, chưa tìm được ngõ ra đúng đắn để hòa nhập với tri thức nhân loại cũng như cuộc đại sản xuất thời @. Thay vì sáng chế ra và sử dụng rôbốt để nâng cao vị thế con người, không ít trẻ em đã trở thành rôbốt, bị đẩy vào cái ngăn hẹp cô đơn giữa hai tấm ván của quán NET, mê muội hủy hoại tuổi thơ và cuộc đời tương lai trong games và những trò chát chít vô nghĩa. “Con người làm ra thần thánh nhưng khi thần thánh lên ngôi thì con người thất bại” câu nói ấy của Tagore phải chăng là tiên đoán cho những ngày kỹ thuật số lên ngôi hôm nay?
Khủng hoảng lý tưởng sống làm con người loạng choạng và mất giá về mặt tinh thần. Lạm phát phi mã cũng như những chính sách tận thu sức dân đẩy con người chìm sâu vào vũng bùn tục lụy, khơi nguồn tội ác và hủy hoại thể xác. Con người “vang vang hai tiếng tự hào” nhờ văn hóa. Mà văn hóa chỉ phát triển khi con người không ngừng nâng cao được mức sống vật chất. Năng suất lao động cao mới có thêm thời gian nhàn rỗi và ngày nghỉ xác để làm văn hóa và “mưu cầu hạnh phúc”. Chúng ta có đủ về mặt lý thuyết. Không mấy quốc gia nói nhiều về “chiến lược về con người” như chúng ta, thường so sánh triệu lần, vạn lần hơn thiên hạ như chúng ta.
Đã đến lúc chúng ta cần nghiêm chỉnh nhìn thẳng vào sự thật và thừa nhận một chân lý đơn giản: tất cả vì con người! Không vì con người thì mọi thứ đều vô nghĩa, mọi việc làm đều vô ích. Nếu bằng cách tước đoạt của người khác để mang lợi ích cho một nhóm người thì đó chỉ là lặp lại thói quen đáng ghê tởm của thú dữ tha mồi vào hang, nó chống lại con người và đang là nỗi xấu hổ của nhiều quốc gia. Tăng trưởng cao ư? Tăng trưởng cao sẽ có nghĩa lý gì khi môi trường sống bị hủy hoại, khi hàng loạt nông dân mất đất phải bỏ làng ra sống cầu bơ cầu bất ở thành phố, khi người ta cho xây dựng đập thủy điện để lấy lời mà không hề quan tâm xem phía dưới kia tính mạng người dân sẽ ra sao như trường hợp Sông Tranh 2.
Mong sao mọi chính sách tầm quốc gia bên trên cũng như hành động của một anh dân phòng bên dưới, thực hiện được những gì đã từng ghi trên lá cờ đại nghĩa của dân tộc cách đây hơn nửa thế kỷ: “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Và “dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do” (Tuyên ngôn độc lập VNDCCH 1945).
Không có gì mới lạ. Người ta chỉ cần làm được những gì đã nói ra mà thôi. Con người được đề cao và được tôn trọng trong thực tế sẽ là nhân tố của bất kỳ xã hội và nền chính trị lành mạnh nào.
Tháng Chín 2012
Nguyễn Quang Thân
Bài đã đăng trên Tuần báo Kinh tế Sài Gòn số 41 ngày 04/10/2012
Theo Bauxite VN

Làm dân khó hơn làm bộ trưởng

Trong khi Bộ GTVT đang “bội thực” vốn với ngót 15 ngàn tỷ “phải” giải ngân thì ở Tiền Giang, những “Hai Lúa” tự bỏ tiền túi để làm thay công việc của Bộ trưởng Đinh La Thăng là sửa quốc lộ.
Ngót 15 ngàn tỷ, có nghĩa là mỗi tháng Bộ GTVT sẽ phải “tiêu” 3.743 tỷ đồng, gấp đôi với mức giải ngân cao nhất từ trước đến nay. Nghĩ mà lo thay cho Bộ trưởng Thăng. Thiếu tiền đã là một sự khốn nạn. Nhưng nhiều tiền quá có khi cũng chẳng sung sướng gì bởi bỏ tiền vào đâu thực ra cũng đáng nát óc để nghĩ, kể cả chuyện “phần trăm phần nghìn” như Bộ trưởng đã từng lo, bởi chưng con đường nào giờ cũng nát như tương, cũng “xuống cấp và kêu gọi đầu tư”.
Ngày 28-9, hơn 20 người dân huyện Gò Công Tây (Tiền Giang) dầm mưa giặm vá quốc lộ 50. Trong ảnh: một ổ voi đã được lấp – Ảnh: Trường Giang
Có người đã gọi việc “bới ra và để đấy” đang khiến các huyết mạnh khắp đất nước thành những “quốc (lộ) nạn”, những “huyết mạch tử thần”, nơi mà thời gian đi lại có khi kéo dài đến “không biết bao giờ”, nơi mà “mới đưa nạn nhận đi bệnh viện, về tới nhà lại thấy người khác bị tai nạn đúng ngay cái ổ voi cũ”. QL20 từ ngã ba Dầu Giây kết nối với Lâm Đồng và các tỉnh Tây Nguyên đang xuống cấp trầm trọng với những “trồi sụt”, “xói mòn”, “sạt lở”. QL1A từ TPHCM qua Long An đi miền Tây, vốn được xem như “con đường huyết mạch” nối ĐBSCL thông thương với cả nước- “thành sông” mỗi độ ông giời sổ mũi. QL12B, đoạn Ninh Bình, vào một ngày đẹp giời bỗng xuất hiện “hố tử thần” khiến người dân phải cắm cây cảnh báo. Và thảm nhất là hình ảnh những cây cầu “lên lão” trên QL3, đoạn qua Bắc Kạn được ngành GTVT sáng kiến “chêm gỗ” khi hàng ngày vẫn phải oằn mình rung lắc, bong, vỡ dưới sức nặng của các “binh đoàn” xe siêu trường, siêu trọng. Và tệ nhất là QL 14, tuyến đường huyết mạch nối Tây Nguyên và các tỉnh Đông Nam Bộ bị “băm nát” từ cửa ngõ Pleiku kéo dài sang tận Đắc Lắc. Đoạn Đắc Nông- TP HCM trước đây chỉ mất 3 tiếng chạy xe, giờ đã dài đến 7 tiếng, hoặc “không bao giờ”, và chính vì thế mới xảy ra những câu chuyện “cười ra nước mắt” khi bệnh nhân cấp cứu được khiêng tay để chạy trên… quốc lộ, cho nhanh. Thậm chí, trên đường đi TPHCM, bệnh nhân nặng còn được đưa vào Bệnh viện Bù Đăng, Bình Phước để cấp cứu hồi sức rồi mới đi tiếp.

Nhưng nói đi nói lại, đây chỉ là vài trong vô số những nỗi khốn khố mà người dân phải chịu, trước những con đường dài cổ chờ…Bộ trưởng Thăng.

Tại sao tình trạng “Quốc nạn” xảy ra khắp nơi kéo dài từ năm này qua năm khác? Ngoài chuyện thiếu vốn, một nguyên nhân chủ quan cũng đã được chính Bộ trưởng Thăng thừa nhận: Đó là căn bệnh chậm tiến độ kinh niên mãn tính của ngành GTVT.

Hồi mới nhậm chức, Bộ trưởng đòi phải là “Tư lệnh lĩnh vực”, phải “Cho tôi toàn quyền”. Bộ trưởng tuyên bố: Bộ Giao thông sẽ tập trung giải quyết 3 khâu đột phá chiến lược mà khâu chiến lược của chiến lược là “Đầu tư xây dựng hạ tầng giao thông”. Ở Đà Nẵng, dạo mới ngồi “ghế nóng”, ông thậm chí đã tuyên bố sẽ “trảm” 5 nhà thầu, kiểm điểm 2 nhà thầu khác. Và sau đó không thấy ai bị trảm. Và sau đó là lời than ai về chuyện “thiếu vốn”.

Nhưng nếu chỉ ngồi đó để kêu thiếu thì người dân cần gì đến một “tư lệnh ngành” nói rất to, cười rất lớn!

Đến hôm qua, những nông dân hai lúa ở Tiền Giang dường như đã tự tìm cho mình câu trả lời “Chờ đến bao giờ” khi họ quyết định không chờ tiền nhà nước, cũng không chờ Bộ trưởng hứa hẹn nữa. Họ tự bỏ tiền, tự trở thành lục lộ phu để sửa những con đường có gắn kèm hai chữ “quốc lộ”.

Thưa Bộ trưởng, ở Tiền Giang, có một nữ công dân, chị Nguyễn Thị Xuân Duyên ở xã Bình Nhì, đã tạm thời đóng cửa quán cà phê để làm lục lộ phu. Khi nghe tin ông Chủ tịch tỉnh hứa thưởng cho những người dân làm đường, chị cười nhẹ nhàng: “Thay vì thưởng dân, tôi chỉ mong lãnh đạo xem xét cho sửa những đoạn hư còn lại”.

Giữa việc làm bộ trưởng, chỉ để tuyên bố, để liệt kê lý do chậm tiến độ, để nghĩ ra các khoản phí, để tiêu tiền thuế của dân và việc vừa phải nuôi sống bản thân, gia đình, đóng thuế nhà nước, đóng phí cho bộ trưởng, rồi lại cóp nhặt tiền mồ hôi nước mắt từ hạt gạo củ khoai từ túi mình để sửa công lộ cái nào khó hơn thì có lẽ chính Bộ trưởng Thăng cũng có thể tự trả lời.
Đào Tuấn

Thứ Năm, ngày 04 tháng 10 năm 2012

Qui hoạch

1. Mấy tháng nay cả nước nhìn về thủy điện sông Tranh II. Đầu tiên là các vết nứt thân đập, xử lý mãi mà vẫn rò rỉ nước. Tranh luận loạn xà ngầu giữa nhà đầu tư, quản lý với báo chí, dân tình, các nhà khoa học…Chưa xong thì tiếp tục có những cuộc động đất liên hồi kỳ trận. Khi các nhà quản lý, khoa học tiếp tục tranh luận về các cơn rung lắc thì động đất tiếp diễn như cơn lên đồng. Bà con dưới chân đập nghỉ cả làm ăn để lo nhà cửa, đối phó với nguy cơ, người thì bỏ vào rừng dựng lều trại ở tạm để khỏi sợ hãi…EVN thì nói họ đã khảo sát kỹ trước khi xây dựng nên có thể yên tâm. Cứ liệu khoa học mà EVN dẫn ra vừa qua đã bị tiến sỹ Lê Trần Chấn cho rằng, EVN đã sao chép và bóp méo thông tin của ông nghên cứu về động đất, không liên quan gì đến vùng sông Tranh, nhất là thủy điện sông Tranh. Còn mấy hôm nay thì các nhà khoa học trong một điều tra độc lập cho rằng đã sai lầm khi chọn địa điểm xây dựng đập thủy điện này. Chưa ngã ngũ ai sai ai đúng? Nhưng động đất thì không biết cả nhà quản lý lẫn các nhà khoa học. Hôm qua ở Hải Phòng và Hà Nội còn có cơn động đất nhẹ. Không biết hiện tượng động đất liên tục ở Việt Nam vào thời điểm này có liên quan gì đến nhau?

Có hai việc khiến mình nghĩ rất khác về thủy điện: cách đây mấy năm, một lần mình được tiếp một người đến liên hệ công việc, vốn là một quan chức nhỏ trong nghành ngoại giao đã về hưu. Ông này đi cùng vợ. Bà vợ vui miệng khoe là dù về hưu nhưng chưa được nghỉ vì đang bận dự án thủy điện mà gia đình bà đang đầu tư. Mình ngạc nhiên vì sao tư nhân được xây thủy điện. Bà ta giải thích là giờ đã xã hội hóa việc xây dựng các đập thủy điện rồi. Ra là thế…

Thứ hai, những năm 70, 80, khi vừa mới xây dựng thủy điện Hòa Bình, mình được đọc tài liệu tham khảo của TTXVN mà bố mình thường mang về nhà. Trong đó có ý kiến phản biện rằng, nếu xây dựng đập thủy điện Hòa Bình thì sông Hồng sẽ không còn. Hơn 100 năm nữa sinh thái đồng bằng bắc bộ sẽ thay đổi cơ bản theo hướng bị sa mạc hóa và sẽ biến mất. Mấy năm gần đây khi tiến hành khảo sát chuẩn bị xây dựng thủy điện Sơn La cũng có một tài liệu phản biện nói rằng nguy cơ tiềm ẩn với Hà Nội là nhãn tiền: Sơn La nằm trên vùng đất hay có động đất. Nếu đập Sơn la có sự cố thì chỉ sau 30 phút, một chiếc xe tăng ở Sơn Tây sẽ bị dòng nước thổi bay như một chiếc lá…Hà Nội sẽ ngập dưới 60 mét nước. Sau đó các ý kiến phản biện bị cấm đăng trên các báo. Ý kiến phản biện của các nhà khoa học bị xếp xó. Mình thì luôn nhớ rằng, Hà Nội sẽ nằm dưới một túi nước khổng lồ khi đạp thủy điện Sơn La tích đủ nước để chạy máy.

Tóm lại: hiện cả nước có bao nhiêu đập thủy điện lớn nhỏ? Các thủy điện này được qui hoạch chặt chẽ thế nào, nhất là khi đã xã hội hóa xây dựng thủy điện? Các khảo sát khoa học chính xác ra sao? Những tính toán rủi ro về cả kinh tế lẫn dân sinh đến đâu? Ai có thể đưa ra những câu trả lời xác đáng, có độ tin cậy tương đối? Phát triển bền vững có bao giờ là cơ sở để các nhà hoạch định chính sách kiến tạo nên những kế hoạch phát triển?

2. Hôm qua Thủ tướng quyết định “dọn dẹp” các quả đấm thép bằng việc chính thức ra quyết định kết thúc thí điểm hình thành tập đoàn Công nghiệp xây dựng Việt Nam (VNIC) và tập đoàn Phát triển nhà và đô thị Việt Nam (HUD). Một cái chết yểu vào năm thứ hai. Trước đây để cho ra đời các chabol trực thuộc Thủ tướng, người ta hết lời ca ngợi, hết lòng ủng hộ, hết sức vun vén tiền bạc, con người cho sự phát triển của nó. Giờ thì chưa lớn đã chết yểu…Còn nhiều cái chết lâm sàng của các công tử do được cha mẹ yêu chiều, thương nhớ nên vẫn đang được cắm ống xông, ống thở để tiếp tục đời sống thực vật.

Liệu có chính phủ nào dùng tiền thuế của dân để làm một cuộc thí điểm hoành tráng ở các lĩnh vực như vậy không? Căn cứ nào để thành lập các tập đoàn? Nguyên tắc hoạt động của các tập đoàn là gì mà thất bại nhanh hơn bắn pháo hoa? Bởi lúc nào dân cũng được nghe câu trả lời: bổ nhiệm đúng qui trình. Làm việc đúng qui trình. Thực hiện đúng qui trình…Vậy ai sẽ đứng ra trả lời kết quả thí điểm này? Ai là người chịu trách nhiệm chính trị và hình sự theo đúng qui trình pháp luật?

3. Theo thông tin từ Bộ Tư pháp là sẽ tổ chức thi tuyển ứng viên cho chức vụ trưởng. Nhưng…Ứng viên phải là công chức, viên chức trong quy hoạch lãnh đạo cấp phòng, cấp vụ các đơn vị thuộc Bộ Tư pháp; công chức, viên chức các cơ quan hành chính nhà nước, các tổ chức chính trị, chính trị – xã hội từ TW đến địa phương. Viên chức phải có chứng chỉ quản lý nhà nước ngạch chuyên viên chính đối với đăng ký dự thi chức danh lãnh đạo cấp vụ, hoặc có chứng chỉ quản lý nhà nước ngạch chuyên viên đối với đăng ký dự thi chức danh lãnh đạo cấp phòng. Vậy là dù thế nào thì các ứng viên này phải nằm trong diện “qui hoạch”. Và khi phấn đấu vào diện “qui hoạch” thì kiểu gì các ứng viên đã lo cho mình trước đó những giấy tờ, văn bằng cần thiết để tham gia thi tuyển. Thế nên mới có những bằng cấp ất ơ tận đẩu tận đâu từ trường đại học không ai biết ở bên kia Nam Thái Bình dương cấp cho quan chức nhà ta. Cuối cùng cuộc thi tuyển trước hội đồng gồm 7 vị chỉ còn là hình thức và ai dám chắc tất cả đều vô tư chấm điểm cho các ứng viên? Sau này nếu ai đó chấp chính và có sai phạm thì người ta lại lên báo chí nói rằng: bổ nhiệm đúng qui trình.

4. Hội nghị TW6 đang họp, trong đó có bàn một việc rất quan trọng: qui hoạch cán bộ cấp chiến lược. “Tại hội nghị này, Trung ương chưa thể bàn về nhân sự quy hoạch cụ thể mà chủ yếu tập trung cho ý kiến về mục đích, yêu cầu, quan điểm, nguyên tắc, phương châm, nội dung của việc xây dựng quy hoạch cán bộ cấp chiến lược. Nội dung công tác quy hoạch Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư, bao gồm: yêu cầu, tiêu chuẩn đối với từng chức danh cụ thể; độ tuổi tham gia quy hoạch; số lượng, cơ cấu của quy hoạch; đối tượng và điều kiện lựa chọn cán bộ đưa vào quy hoạch; quy trình phát hiện, giới thiệu, lựa chọn và quyết định nguồn quy hoạch; quản lý và thực hiện quy hoạch”.

Chưa bao giờ cán bộ được đề bạt không thuộc diện được qui hoạch theo tiêu chuẩn “vừa hồng, vừa chuyên”. Người đi trước “qui hoạch” cho người đi sau theo “khẩu vị” và “quyền lợi” của người đó. Mỗi khi có sự chuẩn bị thay thế hàng ngũ lãnh đạo, ít có cơ quan nào giữ được sự đoàn kết, nhất trí và tin tưởng lẫn nhau. Chức vụ càng cao việc qui hoạch, bồi dưỡng càng được những lãnh đạo cấp cao “quan tâm chỉ đạo sát sao”. Đến giờ nhìn lại “thành quả” của lớp lớp cán bộ được qui hoạch xem thế nào: Nghèo đói – Bất công – Nhóm lợi ích – Mất dân chủ, nhân quyền – Lạm phát – Chậm phát triển – Bè phái – Khủng hoảng kinh tế, chính trị, xã hội…

Vậy việc qui hoạch liệu có thực sự cần và quan trọng như từ lâu người ta vẫn tưởng? Sẽ không thể có lãnh đạo giỏi nếu cơ chế “qui hoạch” bí ẩn, bí mật và theo bè phái như hiện nay. Chắc chắn Việt Nam không thiếu người giỏi, chỉ thiếu bản lĩnh, thiếu tấm lòng, thiếu sự minh bạch trong sử dụng người giỏi mà thôi.

Rồi nhìn ra thế giới mà mơ: Hiện nay, Tổng thống Obama bắt đầu buổi tranh luận trực tiếp đầu tiên trên truyền hình với đối thủ của ông là nghị sỹ Mitt Romney trong cuộc đua vào Nhà Trắng. Họ vui đùa với nhau trước khi bước vào cuộc khẩu chiến thực sự. Hai bà vợ của hai đối thủ cũng ân cần trao nhau nụ hôn. Nội dung khẩu chiến của họ là vì nước Mỹ, vì sự phát triển chứ không phải nhằm vào cá nhân của ai. Tất cả diễn ra công khai trước các cử tri, những người có quyền quyết định lựa chọn cho lá phiếu của mình để bầu ra lãnh đạo đất nước.

Bao giờ người dân được tham gia vào “qui hoạch” lãnh đạo đất nước với sự công khai, minh bạch thì khi đó mới hy vọng có người giỏi để lãnh đạo đất nước phát triển.
Thùy Linh
Theo Thùy Linh blog

Chưa bao giờ người dân lại cô đơn đến thế!

1.Thú thực là tôi đã khóc khi nghe và nghĩ đến Sông Tranh. Trong thời buổi nước mắt (không… cá sấu) là thứ xa xỉ, phải nói thật là cảm xúc chia sẻ với nỗi khổ của nghững người dân nghèo Quảng Nam đang ngày đêm “sống trong sợ hãi” cũng chưa làm tôi bật khóc; song tôi đã trào nước mắt vì uất nghẹn trước sự vô cảm, vô trách nhiệm của những người có trách nhiệm khi họ nói về Sông Tranh.

Bia miệng sẽ để đời câu nói không có tính người của bà Ngô Thị Lư, Đoàn nghiên cứu Viện Vật lý Địa cầu: “Người dân quá kém hiểu biết, chỉ mới nghe động là đã dắt trâu bò, gói ghém đồ đạc bỏ chạy. Chính quyền nên giáo dục lại dân.”

Lòng dân thêm một lần “rung chấn” với phát ngôn: “Dân nên chia sẻ và hy sinh cho thủy điện!” của ông Trần Văn Hải, Trưởng ban Quản lý dự án thủy điện 3.

Xã hội nổi giận trước sự ráo hoảnh “đá bóng trách nhiệm” của quan chức Bộ Công thương về việc phê duyệt “cái gọi là báo cáo tác động môi trường” được làm theo phương pháp “copy and paste”: “Ở đây, Bộ TNMT phải chịu trách nhiệm trong việc xây dựng báo cáo”.

Và dư luận nhếch mép cười ruồi trước lời khuyên “Người dân và chính quyền tỉnh Quảng Nam phải tin vào kết luận của các nhà khoa học vì đó là… chân lý” của ông Phó Trưởng ban xây dựng Tập đoàn… “Điên nặng”.

2. Khi nghe những phát ngôn này, trong tôi bật lên những câu hỏi:

Tại sao một nhà khoa học (chẳng biết có thật không?!) được nuôi dậy bằng tiền của nhân dân lại có thể quay lại xỉ vả dân như vậy?

Tại sao ông Trưởng ban Quản lý lại có thể mở mồm đòi hỏi thêm ở nhân dân sự hy sinh? Nhân dân đã hy sinh như thế còn chưa đủ hay sao?

Tại sao vị quan chức bộ kia lại có thể điềm nhiên phủi tay với cái báo cáo “thơm mùi mỡ hành” và là liều thuốc đầu độc nhân dân, mà cấp dưới của mình làm “đầu bếp”?

Và tại sao ông Phó ban nọ không tự vấn, vì sao nhân dân lại không tin vào kết luận của các “nhà khoa học”?

3. Nhìn từ Sông Tranh, người ta thấy rằng, chưa bao giờ sự vô cảm lại… vô cảm đến thế! Chưa bao giờ người dân lại nhiều trách nhiệm đến thế! Và chưa bao giờ người dân lại cô đơn đến thế!

Thuỷ điện Sông Tranh là một vở bi kịch đang được hài kịch hoá.

Khi đến tận cùng nỗi đau, người ta thường trở lên hài hước.

Và khi đến tận cùng nỗi đau, người ta cũng rất dễ vùng lên!
Phạm Nguyễn
Theo Quê Choa

Hài kịch vừa ăn cắp vừa la làng

Nói người dân cần tin vào lương tâm, vào trách nhiệm của cán bộ, thật ra giống với việc bảo người dân tin vào sự dối trá
Chương mới nhất của Vở hài kịch này, nếu đặt đúng tên, sẽ là “vừa ăn cắp vừa la làng”. Bởi dù được ngụy trang dưới lớp vỏ ngôn ngữ là “tham khảo”, “tổng hợp”, “trích dẫn”, hay “xào nấu”, “cóp nhặt”, “cắt dán”, theo cách gọi của báo chí, thì sự thật không đổi là “tài liệu hội thảo” đã được biến thành “nghiên cứu khoa học”. Và đó là nghiên cứu khoa học liên quan đến động đất, có nghĩa là liên quan đến tính mạng và tài sản của hàng chục vạn người dân sống dưới quả bom nước mang tên thủy điện.
Thật đau cho EVN, cho Bộ Công thương, và thật thương cho chúng ta khi bản thân người được trích dẫn trong “nghiên cứu khoa học”, TS Lê Trần Chấn tròn mắt kinh ngạc : “EVN liều thật. Họ đã hợp pháp hóa tài liệu của hội thảo thành nghiên cứu khoa học…. Họ liều đến mức còn ‘bịa” rằng trong báo cáo phân tích của tôi đánh giá về Thủy điện Sông Tranh 2”.

Khoảng cách từ “Tài liệu hội thảo” đến “nghiên cứu khoa học” bảo lớn, thì lớn như nguy cơ từ các đợt rung chấn liên tục từ Bắc Trà My đến những rung chấn trong lòng người, nói nhỏ, chắc cũng không nhỏ trách nhiệm của những nhà khoa học, những nhà quản lý đối với tính mạng và tài sản của người dân.

Hôm kia, những nhà khoa học đã chứng minh trách nhiệm của mình bằng những khẳng định xuông “an toàn”, bằng việc trách dân “thiếu hiểu biết”…Hôm qua, sự la làng lại được cất lên, ráo hoảng, khi quan chức của Bộ Công thương không đổi sắc mặt khẳng định : Ở đây, Bộ Tài nguyên – Môi trường phải chịu trách nhiệm trong việc xây dựng báo cáo. Có thể, ngay sau đây, Bộ Tài nguyên môi trường cũng lại đưa ra một khẳng định. Nhưng tất cả những màn diễn đó có vẻ là quá muộn đối với sự mất mát lòng tin của người dân Bắc Trà My và dư luận cả nước. Bởi, trong khi quả bóng trách nhiệm được đẩy đi đẩy lại, trong khi màn la làng của vở hài kịch mang tên Sông Tranh 2 cất lên, chỉ riêng việc Quảng Nam lên phương án xấu nhất cho các hồ chứa nước trong mùa mưa lũ, với riêng Sông Tranh 2 là kịch bản tình huống vỡ đập, có vẻ là câu trả lời đích đáng về niềm tin với những khẳng định an toàn, những lời dối trá về trách nhiệm.

3 hồ thủy điện trên sông Vu Gia, Thu Bồn treo trên đầu dân quả bom nước 2 tỷ m3, riêng thủy điện Sông Tranh với những cơn rung lắc từ những trận động đất phát rồ, tích một quả bom với kích cỡ 750 triệu m3, gấp chẵn 5 lần dung tích phòng lũ của cả 3 thủy điện. Con số đó, vở hài kịch này chỉ đang chứng tỏ sự mất niềm tin của người dân với các nhà khoa học, các cơ quan quản lý- giờ đã nghiêm trọng còn hơn nguy cơ mang tên Sông Tranh 2.

Hoàn toàn không bất ngờ, ngày hôm qua, người dân Biên Hòa nhận thêm một bài học về chữ “ngờ” trước cái gọi là “lương tâm, trách nhiệm”, khi một đêm thành tay trắng trước những cơn lũ nhân tạo từ việc xả lũ của Thủy điện Trị An. Chỉ riêng tại một xã, Vĩnh Hưng, 300 tấn cá lóc, 40 tấn cá sặt rằn và khoảng 100 tấn cá các loại coi như ra sông ra biển. Đến giờ, cả người dân và chính quyền địa phương vẫn không hiểu tại sao một tờ công văn đỏ chót hai chữ “hỏa tốc” mất đến 6 ngày để đi một quãng đường hơn chục km từ Biên Hòa về Vĩnh Hưng, để đến nỗi khi “hỏa tốc” về đến nơi thì người dân đã kịp trắng tay.

Giữa những tấm biển “cấm” được chủ dự án dựng lên để ngăn không cho giới truyền thông tiếp cận với những họng nước phun phe phè hồi tháng 3 ở thủy điện Sông Tranh 2 đến tờ công văn 6 ngày tại Biên Hòa là to đùng hai chữ “lương tâm”, “trách nhiệm”. Nói đó là chỉ là sự quan liêu, vô cảm, thiếu trách nhiệm dường như vẫn còn là quá nhẹ nhàng. Nói người dân cần tin vào lương tâm, vào trách nhiệm của cán bộ, thật ra giống với việc bảo người dân tin vào sự dối trá.

Chỉ có một điều người dân tin tưởng. Đó là vở bi hài kịch mang tên Sông Tranh có lẽ còn lâu mới chấm dứt
Đào Tuấn

Thứ Tư, ngày 03 tháng 10 năm 2012

Thư gửi lãnh đạo Vườn Quốc gia Cát Tiên


Tôi là Trần Thanh Vân, Kiến trúc sư Cảnh quan, 71 tuổi, 46 năm thâm niên, nguyên là cán bộ Nghiên cứu Khoa học về Sinh thái – Môi trường đô thị thuộc Viện Quy hoạch Đô thị và Nông thôn, Bộ Xây dựng (VIAP-MOC), hiện đã nghỉ hưu, xin phép góp ý với các ông về việc các ông đưa ra yêu cầu, buộc anh Nguyễn Huỳnh Thuật phải viết kiểm điểm (về 3 vấn đề):
Tôi xin có ý kiến chân thành góp với quý ông như sau:
1- Về công tác đối ngoại:
Anh Thuật là cán bộ NCKH của quý cơ quan, du học ở Nhật về,hiện đang làm việc ở ban đối ngoại, thì việc anh Thuật tiếp tục làm việc với các chuyên gia Nhật như kế hoạch đã vạch ra từ trước là KHÔNG CÓ GÌ SAI TRÁI CẢ.
Theo tôi được biết, vì những lý do tế nhị, ông Trần Văn Thành, giám đốc cũ của quý cơ quan đã chuyển công tác khác. Về nguyên tắc, những kế hoạch, những đề tài đã đề ra từthời ông Thành làm giám đốc là đề tài, kế hoạch của ban giám đốc cũ, chứ không phải của cá nhân ông Thành. Trường hợp cá biệt, ông Giám đốc mới muốn bác bỏ hoặc thay kế hoạch cũ kia đi, thì phải được công bố công khai, không nên vì chưa rõ hay vì không biết, hay vì không đồng tình… mà quay ra khiển trách anh Thuật.
2- Về việc anh Thuật kiến nghị vượt cấp:
Xét về nguyên tắc tổ chức, nếu anh Thuật đang đảm nhiệm một chức vụ nào đó trong cơ quan mà anh Thuật lấy cương vị của mình phát biểu lung tung, là anh Thuật vi phạm nguyên tắc tổ chức. Nhưng nếu anh Thuật với tư cách là một công dân, một cán bộ khoa học, anh Thuật có quyền phát biểu chính kiến của mình với bất cứ ai, bất cứ ở đâu.
Thưa quý ông, Tôi là một KTS lâu năm, tôi không có chức quyền gì cả, tôi lại đã về hưu, không còn địa vị nào trong xã hội.
Năm 1998 tôi tự ý viết 4 thư khuyến nghị về sự bất cập của Dự án Thủy cung Thăng Long ở bán đảo Tây Hồ Hà Nội, do Phó TT Ngô Xuân Lộc. Bảy tháng sau, Thủ tướng Phan Văn Khải chấp nhận ý kiến của chúng tôi, ký Quyết định hủy Dư án TCTL và ông PTT Ngô Xuân Lộc phải thôi chức PTT, thôi UVTW Đảng, thôi Đại Biểu Quốc hội, ông Đinh Hạnh Phó Chủ tịch UBND TP Hà Nội cũng mất chức thảm hại như vậy
Thưa quý ông, TCTL không phải là lần duy nhất, năm 2007 tôi là người kiên quyết ngăn cản Disneyland trong Công viên Thống Nhất, năm 2008 ngăn cản được Trung tâm Thương mại 17 tầng ở Chợ 19/12 Hà Nội, năm 2009 lại ngăn được vụ xây Khách sạn trong Công Viên và năm 2010 đã kiến nghị một loạt vấn đề về Đường sắt cao tốc Bắc Nam và Quy hoạch Tổng thể TP. Hà Nội (mới).
Thưa quý ông. Những việc đó tôi không làm một mình mà có rất nhiều người cộng tác hỗ trợ.
Cũng như anh Thuật và bạn bè hiện nay, chúng tôi xuất phát từ sự hiểu biết của mình và quyền công dân của mình. Xin các ông nhớ cho, nếu các ông vi phạm quyền thiêng liêng đó, chính các ông sẽ gặp phiền phức nhiều lắm đó.
3- Về việc trả lời đài RFA:
Xin thưa, anh Thuật không được đại diện cho tổ chức, cho cơquan là tất nhiên. Nhưng anh Thuật có quyền trả lời bất cứ ai, bất cứ câu hỏi nào với tư cách cá nhân. Việc này tôi cũng làm thường xuyên, không chỉ Đài RFA, RFI mà còn TTX Đức DPA, GLOBAL POST của Mỹ… vấn đề là người ta hỏi gì, mình nói gì phải chân thật và phải chịu trách nhiệm về lời nói và việc làm của mình.
Còn các ông? Nếu các ông đang dùng quyền thế để áp đảo một nhà khoa học trẻ, các ông có sợ sẽ có lúc bị trả giá hay không?
Các ông có nghĩ đến lúc các ông xấu hổ không tìm được chỗ để trốn công luận hay không?
Xin các ông suy nghĩ kỹ. Hãy bỏ qua đi những mặc cảm, định kiến, hoặc có sự kết dính quyền!
Kính.
KTS. Trần Thanh Vân
Hà Nội, ngày 02/10/2012
Theo Bùi Văn Bồng blog

Trung Quốc tiếp tục củng cố “tình trạng đã rồi” tại Hoàng Sa

Theo Tân Hoa xã, vào hôm qua, 01/10/2012, nhân Quốc khánh Trung Quốc, một buổi lễ thượng cờ và trỗi quốc ca đã được Bắc Kinh tổ chức trên đảo Phú Lâm (mà Trung Quốc gọi là Vĩnh Hưng), thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam đã bị Trung Quốc đánh chiếm từ năm 1974. Hành động này nằm trong một loạt động thái gần đây nhằm hợp thức hóa hành vi cưỡng chiếm trước đây, khẳng định một tình trạng đã rồi.

Gần như đồng thời với việc cho cử hành lễ quốc khánh tại nơi đặt trụ sở của đơn vị hành chánh «Tam Sa» [Hoàng Sa], quản lý toàn bộ vùng Biển Đông, mà họ vừa nâng lên cấp «thành phố» ngày 24/07/2012, Trung Quốc đã tiết lộ kế hoạch đẩy mạnh việc xây dựng hạ tầng cơ sở trên đảo Phú Lâm.

Báo chí Philippines trích dẫn một cổng điện tử chính thức của Trung Quốc hôm 30-9 cho biết, chính quyền Tam Sa [Hoàng Sa] đang triển khai một chương trình xây dựng nhà ở và nhiều đề án cơ sở hạ tầng, trong đó có việc làm đường, hệ thống cấp và thoát nước ngay trên đảo Phú Lâm.

Như vậy là, Trung Quốc vẫn tiếp tục xúc tiến công việc hợp thức hóa hành động cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa từ tay Việt Nam. Hai sự kiện nêu trên đã tiếp nối theo một loạt quyết định bị Việt Nam tố cáo là «phi pháp» khác, từ việc thành lập ‘’thành phố Tam Sa’’, rồi cho bầu ‘’đại biểu Hội đồng nhân dân và Chủ tịch Tam Sa’’, triển khai lực lượng quân đội đồn trú trong vùng…

Các hành động của Trung Quốc thường xuyên bị Việt Nam phản đối là vi phạm trắng trợn chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa – cũng như Trường Sa. Theo Bộ Ngoại giao Việt Nam, mọi hoạt động ở khu vực hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà không được sự đồng ý của Việt Nam đều bị coi là phi pháp.
Trọng Nghĩa
Nguồn: RFI

Cấm cỗ

Một quy định rành rành hai chữ văn minh, nhưng hình như hai chữ “không được” đối với một sinh hoạt văn hóa ngàn đời, và đời người thông thường cũng chỉ một lần- thì lại không được văn minh cho lắm.
Một cách hoàn toàn nghiêm túc, Bí thư huyện ủy Mỹ Đức- HN, ông Nguyễn Ngọc Thạch kể một câu chuyện thật như đùa: “Tại nhiều đám cưới, các cựu chiến binh thường đến giám sát xem mỗi mâm cỗ có bao nhiêu người, khiến gia chủ bối dối”. Những cuộc giám sát dở khóc dở cười này diễn ra hồi quận Hà Đông đưa ra quy định “Không tổ chức mời khách trên 40 mâm cỗ”.

So với “quy định 40 mâm” ở Hà Đông, “quy định 50 mâm. 300 khách” mà Hà Nội vừa đưa ra trong Dự thảo Chỉ thị thực hiện nếp sống văn minh trong việc cưới trên địa bàn thành phố, rõ ràng chỉ “nhiều” hơn, nhưng không hợp lý hơn, không “thoát” hơn, khi con số 40 hay 50 vẫn chỉ là xoay quanh câu chuyện miếng ăn, và lớn hơn, trong một thứ tư duy cấm đoán. Phái sinh của nó nhãn tiền sẽ là câu chuyện quần chúng nhân dân giám sát đám cưới cán bộ đảng viên theo kiểu dở khóc dở cười như ở Hà Đông bởi, cũng may, Hà Nội đã tuyên bố không cần thiết phải thành lập một ban chuyên đi đếm người dự cưới.

Thực ra, chữ cần bàn nhất trong quy định này nằm ở chữ “không được”. Không được, có nghĩa là về hình thức, Hà Nội đang áp dụng một quy phạm cấm cho một sinh hoạt văn hóa mang tính chất riêng tư của “con người công dân” trong mỗi cán bộ công chức, tương tự như việc cấm vòng hoa tang ở Bình Dương, điều đáng lẽ chỉ nên mang tính chất vận động, thuyết phục với đối tượng không chỉ cán bộ, đảng viên mà là nhân dân nói chung. Nhưng chỉ là vận động mà thôi.

Việc “cấm cỗ” càng không nên gắn với nghị quyết TƯ 4, bởi việc chấn chỉnh Đảng không thể và không nên là việc “cấm cỗ”, đang được dư luận cho là một sáng kiến “khôi hài”. Sự khôi hài trong một quy phạm cấm, hầu như sẽ không thực hiện nổi trên thực tế, vô hình chung, làm mất đi sự nghiêm túc của một cuộc sinh hoạt chính trị gắn với sự tồn vong của Đảng, của chế độ.

Suy cho cùng, điều quan trọng mà người làm ra chính sách, người lãnh đạo cần làm, phải làm là khiến cho cuộc sống của cán bộ, công chức, của người dân khấm khá, đến mức cưới ở Khách sạn 5 sao, ở khu du lịch, với quy mô 50-60 mâm cỗ đãi họ hàng, bạn bè là chuyện bình thường, chứ không phải bó hẹp trong câu chuyện mang tiếng là miếng ăn, dù dưới danh nghĩa tiết kiệm, văn minh. Bởi khi cuộc sống không quá chật vật bởi miếng ăn, đám cưới đối với khổ chủ sẽ không còn là chuyện ăn cỗ, cũng không phải là chuyện “cơm bụi giá cao” với tân khách. Bởi khi cuộc sống khá giả hơn con người ta có quyền tự cân đối nhu cầu và ý thức của riêng họ. Bởi văn minh không có nghĩa là thích gì cấm đó, cấm không buồn quan tâm xem thực sự có cấm được hay không.

Một quy định rành rành hai chữ văn minh, nhưng hình như hai chữ “không được” đối với một sinh hoạt văn hóa ngàn đời, và đời người thông thường cũng chỉ một lần- thì lại không được văn minh cho lắm.
Đào Tuấn

Thứ Ba, ngày 02 tháng 10 năm 2012

4.000 tỉ đồng hay 40.000 mạng người?

Mất 4.000 tỉ đồng cũng là tiền của dân, nhưng dân thà mất tiền hơn mất mạng. Tất nhiên, để công bằng và đúng phép nước, cần phải xử lý những người đưa ra quyết định xây dựng công trình này. Theo ý kiến các bạn, nên chọn 4.000 tỉ đồng hay 40.000 mạng người?
Tại cuộc tiếp xúc cử tri của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cùng Đoàn Quốc hội tỉnh Quảng Nam tại huyện Bắc Trà My, vấn đề được bàn luận căng thẳng nhất chính là thảm họa ẩn chứa từ công trình thủy điện Sông Tranh 2. Đã có kiến nghị rất mạnh dạn cần phải hủy công trình này để đảm bảo an toàn tính mạng cho dân.
Ông Hồ Văn Tiến, Chủ tịch UBND xã Trà Bui nêu ý kiến: “Từ khi Thủy điện Sông Tranh 2 tích nước đến nay đã xảy ra rất nhiều trận động đất. Không ai đọc được chữ “ngờ” do thiên tai hết. Thứ nhất là không cho Thủy điện Sông Tranh 2 tích nước và  thứ hai là phải hủy bỏ Thủy điện Sông Tranh 2”.
Nguyên phó thư huyện ủy Bắc Trà My – ông Huỳnh Tấn Sâm phát biểu: “Đập Thủy điện Sông Tranh 2 được thiết kế không có cửa xả đáy nên đây là vấn đề hết sức lo lắng cho nhân dân. Vì tính mạng hàng ngàn người dân Quảng Nam, chúng tôi kiến nghị Trung ương phải thuê các chuyên gia giỏi của nước ngoài để vào cuộc, cần có đánh giá chính xác về động đất lâu dài, có đảm bảo an toàn cho Thủy điện Sông Tranh 2 không. Không nên để thảm họa xảy ra rồi ngồi đó mới tính, rồi ân hận”.
Cho đến nay, dù ai có nói cách gì dân cũng không còn tin về sự bảo đảm an toàn từ phía Tập đoàn điện lực VN (EVN). Học sinh học tốt sao được khi luôn trong tình trạng sơ tán vì động đất? Người dân làm ăn sao được khi bị ám ảnh tính mạng và tài sản có thể bị hủy hoại bất cứ lúc nào? An cưmới lạc nghiệp, cư bất an thì không thể xây dựng cơ nghiệp.
Mới đây, trả lời báo chí, TS. Sinh học Lê Trần Chấn phải thốt lên trong kinh ngạc : “EVN liều thật. Họ đã hợp pháp hóa tài liệu của hội thảo thành nghiên cứu khoa học về động đất kích thích tại thủy điện Sông Tranh 2. Thậm chí họ liều đến mức còn ‘bịa” rằng trong báo cáo phân tích của tôi đánh giá về Thủy điện Sông Tranh 2”. Các tài liệu khác còn chứng minh, EVN đã không lập báo cáo đánh giá tác động môi trường đối với công trình này, mà dùng các xảo thuật để hợp thức hóa nó. Đối với một công trình lớn và hệ trọng liên quan đến tài sản, sinh mạng của nhân dân, họ dám phù phép như vậy thì quả thật là quá liều.
Công trình Thủy điện Sông tranh 2 được đầu tư với tổng vốn hơn 4.000 tỉ đồng. Nếu hủy là coi như mất trắng, nhưng đổi lại là đảm bảo an toàn tuyệt đối cho hơn 40.000 dân vùng hạ lưu. Đó là bài toán cần phải có lời giải, quyết định lúc này để không tới lúc quá muộn. Nếu ai nói an toàn, thì phải ký cam kết chịu trách nhiệm? Người chịu trách nhiệm không phải chỉ là lãnh đạo của EVN mà những vị lãnh đạo thuộc các cấp cao hơn.
Mất 4.000 tỉ đồng cũng là tiền của dân, nhưng dân thà mất tiền hơn mất mạng. Tất nhiên, để công bằng và đúng phép nước, phải  đưa những người có trách nhiệm quyết định xây dựng công trình này ra để xử lý.
Theo ý kiến của các bạn, nên chọn 4.000 tỉ đồng hay 40.000 mạng người?
Lê Chân Nhân
Theo Dân Trí

Ở truồng thắt giây nịt!


Hoàn toàn nghiêm túc, không một chút gì hài hước mặc dù bản chất câu chuyện đậm tính khôi hài…
Vài ngày trước, báo VnExpress loan tải: “Sáng 27/9, Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Thế Thảo cho rằng, việc người dân đi khiếu kiện là bày tỏ nguyện vọng cá nhân, nhưng mặc áo màu Quốc kỳ, cầm khẩu hiệu đòi đất đã “làm xấu hình ảnh thủ đô, ảnh hưởng đến ngoại giao”.
Trưng ra thêm những con số cụ thể cho người nào chưa biết, tờ báo mang tới những thông tin rất chi tiết:
Theo báo cáo của UBND TP Hà Nội, 9 tháng qua đã có 178 đoàn đông người đi khiếu kiện, chủ yếu là khiếu nại về đất đai, giải phóng mặt bằng. Nổi cộm như vụ việc của 100 công dân phường Dương Nội, 70 người phường Kiến Hưng, 40 người phường Yên Nghĩa (Hà Đông), 150 tiểu thương chợ Nghĩa Tân (Cầu Giấy), đoàn 200 người dân xã Tiên Dương (Đông Anh), bệnh binh 5 xã ở huyện Quốc Oai, 160 người dân phố Tân Mai (thị xã Xuân Mai)…
Hoàn toàn không có một câu chữ nào cho thấy người tập trung khiếu kiện có hành vi làm mất trật tự hay bạo loạn hay những gì tương tự như thế.
Vậy tại sao người dân lại mặc áo quốc kỳ, cầm biểu ngữ khi đi đòi đất lại làm cho ông chủ tịch Nguyễn Thế Thảo phải trăn trở cho hình ảnh của Hà Nội bị xấu đi như thế?
Thưa ông Thế Thảo, họ sợ ông đấy ạ.
Chắc ông còn nhớ hơn hai tháng trước đây, chính ông là người chụp cho những người nông dân khốn khổ này những cái mũ nguy hiểm, đó là bị bọn phản động, bọn xấu lợi dụng khi tập trung khiếu nại. Nếu ông quên, tôi xin nhắc cho ông nhớ cũng trên VNExpress loan tải:
Trong phiên bế mạc cuộc họp HĐND thành phố Hà Nội ngày 13/7/2012, khi đề cập đến các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc có những hành động xâm phạm chủ quyền biển đảo, ông Nguyễn Thế Thảo, chủ tịch Hà Nội đã “yêu cầu các cấp, các ngành cần làm tốt hơn nữa công tác tuyên truyền, vận động để người dân hiểu rõ, không bị các phần tử xấu, cơ hội lợi dụng xúi giục xuống đường, tụ tập biểu tình gây mất trật tự an ninh ở thủ đô.
Ông còn khẳng định rằng người dân bị thế lực thù địch lợi dụng và kích động như sau:
Ông Thảo nói: “Lợi dụng tình hình trên, các thế lực thù địch và số cơ hội chính trị đã kích động người dân, nhất là số người đi khiếu kiện ở các địa phương biểu tình để gây áp lực với chính quyền phải giải quyết những khiếu nại, yêu sách
Rõ rồi nhé, báo chí đăng đàng hoàng đấy nhé!
Người dân vốn nhút nhát và trí óc rất đơn giản. Họ không lý luận cao siêu như ông, một kiến trúc sư với hai bằng TS kinh tế và lý luận chính trị cao cấp. Lời kêu gào của họ đơn giản nhưng luôn trong sáng. Phản ứng tự nhiên trước sự chà đạp quá đáng của nhà cầm quyền (tôi rất ghét dùng từ này nhưng đối với các ông không thề dùng từ chính quyền hay chính phủ được) bằng sự kiên trì khiếu nại vì họ biết các ông sẵn sàng sử dụng vũ lực nếu họ phản ứng mạnh bạo. Họ còn biết các ông cũng sẵn sàng bắn vào họ không thương tiếc bất kể họ là ai, dân thường, bộ đội phục viên hay đảng viên kỳ cựu…
Không phải yêu thương tổ quốc mà họ mặc áo cờ đỏ sao vàng. Họ tự bảo vệ mình trước những “cú đạp lịch sử”, những lần xé áo người biểu tình trước đây của công an. Họ vẫn tin rằng công an không dám đạp vào cờ tổ quốc, không dám xé lá cờ tổ quốc trên người họ. Ông hiểu chưa?
Lý do thứ hai khiến họ cầm biểu ngữ là minh thị cho các ông thấy mục tiêu của họ: khiếu kiện đất đai. Họ không biểu tình chống Trung Quốc để các ông có cớ mà tâng công. Họ rạch ròi nói với mọi người trên phố rằng: “Nhân dân ơi, đồng bào ơi, chúng tôi là nạn nhân của tập đoàn tư bản đỏ. Chúng cướp đất của chúng tôi và hôm nay chúng tôi tới Ba Đình để đòi lại. Nhân dân có hiểu điều chúng tôi đang làm hay không?”
Họ mặc áo cờ tổ quốc, mang biểu ngữ như thế còn một lý do khác nữa: Họ nuốn mọi người nhớ rằng nếu không làm như vậy thì ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội sẽ ký quyết định tạm giam tất cả từng người trong bọn họ như ông đã làm với bà Bùi Thị Minh Hằng, mặc dù đơn kiện của bà Hằng đối với công dân Nguyễn Thế Thảo vẫn còn nằm đâu đó trong ngăn kéo của Tòa án Nhân dân tp Hà Nội.
Bây giờ xin được hỏi ông, tại sao ông lại cảm thấy xấu hổ đối với ngoại giao quốc tế khi họ mặc áo cờ tổ quốc và mang biểu ngữ đòi đất?
Phải chăng tâm lý phạm tội trực tiếp đã làm ông phản ứng như vậy khi ông biết rõ chính ông là tác nhân khiến mỗi ngày đơn khiếu kiện mỗi dày thêm. Ông bao che thuộc hạ, hay ông tuân lời chủ nhân thì đều giống nhau ở mức độ sai trái. Chính ông biết động cơ của những người khiếu kiện là trong sáng nhưng ông bẻ cong sự trong sáng ấy bằng những suy diễn hàm hồ. Theo lý lịch tự khai ông có bằng TS lý luận chính trị cao cấp vì vậy ông không thể không biết nguyên nhân chính dẫn đến thành công của cách mạng là đấu tranh cho những người thấp cổ bé miệng. “Ở đâu có bất công ở đó có tranh đấu”.
Lẽ ra ông phải xấu hổ vì những việc khác chứ không phải vì hình ảnh tập trung khiếu kiện của người dân. Công an dưới quyền của ông thay vì bảo đảm sự an toàn trên đường phố cho khách du lịch ngoại quốc lại bị điều một số lượng an ninh rất lớn theo dõi ngày đêm người biểu tình. Nếu lực lượng này dùng vào việc theo dõi tội phạm hình sự thì hình ảnh Việt Nam không tồi tệ dưới mắt khách du lịch như bây giờ ông ạ.
Thí dụ cho ông thấy nhé:
Trước đây gần 6 tháng, Báo Tuổi Trẻ loan tin: “Tại lễ hội đường phố Đông Á – Mỹ Latin, trong khuôn khổ Festival Huế 2012, chiều 9-4, ông Nguyễn Văn Ốc đã móc túi trộm một điện thoại di động của ngài Alberto Jaime Kaminker – đại sứ Argentina tại Việt Nam. Ngay lúc đó, đại sứ Cộng hòa Venezuela đã chụp được bức ảnh khoảnh khắc này. Bức ảnh được cung cấp cho ban tổ chức Festival Huế 2012, ngay sau đó lực lượng công an tỉnh Thừa Thiên – Huế đã bắt giữ Nguyễn Văn Ốc cùng tang vật.
Và mới cách đây vài ngày, trước khi ông kịp xấu hổ thì cả nước đã phải bưng mặt không dám đọc tin này:
“Một tay quần vợt người Anh vừa cho biết anh bị mất cắp và sau đó bị xô đẩy khi tham gia giải đấu Futures châu Á trong chặng ở Việt Nam.
Andrew Fitzpatrick, từ Solihull, một thị trấn phía tây miền trung nước Anh, cho biết trong tuần đầu vòng thi đấu giải Futures tại Việt Nam, anh đã bị mất cắp 1.000 bảng Anh – toàn bộ số tiền anh chắt chiu để đi lại.”
Vụ việc xảy ra tại tỉnh Bình Dương, và bản tin này do BBC phát đi.
Hay ông sẽ nói cả hai vụ đều không phải xảy ra tại Hà Nội nên không việc gì ông phải xấu hổ? Thưa ông, khoan nói ở đâu, nếu có ít thời gian xin ông nói mấy cậu văn thư lên Google đánh dòng chữ như thế này: “móc túi khách du lịch tại TPHCM”. Ngay lập tức sẽ hiện lên 838.000 kết quả. Bây giờ xin đánh tiếp “móc túi khách du lịch ngoại quốc tại Hà Nội”: 730.000 kết quả!
Cũng theo lý lịch thì ông là một TS kinh tế, chắc ông biết tỷ lệ của hai kết quả này nếu tính theo dân số của hai thành phố. Vậy thì có đáng xấu hổ hay không, thưa ông?
Bây giờ xin được trao đổi với ông, tại sao một người có quá nhiều bằng cấp như ông lại liên tục phát ngôn gây ác cảm cho công chúng đến như vậy. Ông không có khả năng nhận thức tối thiểu của một người nông dân để hiểu thế nào là sự quan trọng của miếng đất nuôi sống gia đình họ. Ông quen với thói nịnh nọt tâng bốc từ khi còn là một cán bộ kỹ thuật Công ty Xây dựng số 5, chỉ trong vòng 10 năm lại leo cao trèo nhanh lên đến địa vị ngày hôm nay phải chăng nhờ những phát ngôn “trái ý dân nhưng gần lòng đảng” này?
Ông ạ, đảng sống tới 70 năm là đại thọ, dân thì sống hoài với dòng chảy lịch sử cho dù lịch sử ấy có đen tối và bất hạnh bao nhiêu chăng nữa. Là một người chức cao học rộng tại sao ông lại không biết những điều mà tất cả mọi người đều biết này?
Tôi cảm thấy nghi ngờ cho hai mảnh bằng TS của ông. Tôi cũng cân đo luôn cái bằng kiến trúc sư mà ông kiếm được.
Tôi không có lý do gì để lo ngại cho con đường hoạn lộ của ông vì với thành tích “chửi dân là chính” ông xứng đáng được nằm trong danh sách bốn người trong lần bầu bán sắp tới. Ông không đậu là một tổn thất lớn cho nền chính trị Việt Nam, nơi tập trung những nhân tài tuy kiến thức rất “ở truồng” nhưng rất thích thắt những chiếc giây nịt lóng lánh đắt tiền mang tên “phát biểu”.