Thứ Bảy, ngày 20 tháng 10 năm 2012

Nhân dịp chị em đòi quà…


Má tôi cả đời sống ở nông thôn. Bà chưa từng nhận hoa hay lời chúc tụng nào vào 8/3 hay 20/10. Nhưng má không buồn. Đám ruộng má tôi coi năm nào cũng trúng mùa hơn những đám ruộng trong xóm, vốn được chăm sóc bởi những ông nông dân thứ thiệt. Bà nhạy cảm với cây cỏ, nắng mưa, không chống chỏi thiên nhiên mà nương theo nó. Má tôi nổi tiếng coi trời giỏi, làm ruộng mà đoán định được thời tiết coi như chắc ăn một nửa mùa rồi. Bác Tám, dượng Hai, chú Sáu… ai cũng nể trọng má tôi, cũng ngóng coi má tôi rục rịch làm gì với đám lúa để học theo, chuyện gì có tay má là ngon lành cả. Má xa lạ với cái câu mà những người phụ nữ quê khác hay thở dài ở đầu môi, “cái phận đàn bà mình…”
Chị tôi thì lấy chồng về chợ đã hai mươi tám năm. Chị chưa từng nhận hoa hay những lời chúc tụng vào 8/3 hay 20/10. Chị cũng không buồn. Chồng chị tử tế nhưng cù lần, nghĩ cứ thương nhau là được, cần gì phải bày nhiều trò. Chị giúp anh coi xưởng đồ gỗ, quản hơn hai chục nhân công, lúc rảnh còn thiết kế ra nhiều hoa văn, chi tiết khá đẹp. Đồ gỗ của xưởng anh chị, vì vậy được ưa chuộng bởi tính độc đáo. Chị nói ít, không hay lườm nguýt nhưng làm gì chắc đó nói gì chắc đó, vậy mà chuyện lớn nhỏ gì chồng cũng tham khảo, và nếu có tranh cãi cũng trên tinh thần tương kính. Chưa có việc gì mà chị phải trông chờ chồng, với cái lý do người ta hay viện đến “bởi mình là đàn bà mà…”
Hai người phụ nữ này, tôi nghĩ, không cần ai giải phóng, bởi họ đã giải phóng mình rồi. Tôi hay thấy trên mạng những câu được cho là đầy nữ quyền, kiểu như “bạn có thể biến đàn ông thành nô lệ chỉ với chiếc xương quai xanh gợi tình”, mắc cười vì rốt cuộc chị em vẫn cứ đánh giá cao đàn ông, vẫn cứ lao tâm khổ trí làm sao để đánh gục được họ, đè đầu cưỡi cổ họ. Rốt cuộc phụ nữ luôn nói rằng mình giỏi nhưng khi ra bãi gửi xe vẫn chờ người đàn ông nào đó dắt xe ra giùm. Chờ đợi, kiểu gì thì cũng dở, dù là chờ đợi một cử chỉ ga lăng của người khác.
..lăn xả với nghề phụ hồ
Tôi nghĩ rằng phụ nữ chỉ thực sự mạnh mẽ khi họ không còn ý thức cái sự – phụ -nữ của mình nữa. Mở báo ra thấy viết về những người phụ nữ làm phu hồ, làm cửu vạn, đạp xích lô… chúng ta hay kêu lên không thể như thế được họ là phụ nữ mà, nhưng biết đâu người trong cuộc ấy vặn lại “sao lại không ?”. Cái tâm lý nháo nhác chờ quà tặng, đợi tiệc tùng vào những dịp 8/3, chị em dần đánh đồng ý nghĩa của “giải phóng” chính là “nổi loạn”, “đòi quyền lợi”. Cảm giác như một màn diễn đông người sau tiếng hô “action”, cứ 8/3 đàn ông bắt đầu nịnh nọt chiều chuộng quà cáp, phụ nữ tụ tập rủ nhau ngồi quán bia, tự huyễn hoặc mình là đang được coi trọng đã được giải phóng. Nhưng năm ba ngày thì thấm tháp vào đâu so với 365 ngày ? Chính vì không thật lòng tôn trọng nên giờ đám đàn ông bắt đầu so đo, ủa sao không có ngày nào cho tụi tui ? Dĩ nhiên đàn ông so đo thì cũng chẳng ra gì.
Tôi thích những người phụ nữ tự tại và tự trọng đến mức coi như đàn ông biến mất rồi. Họ làm đẹp vì chính họ chứ không vì ánh nhìn của đàn ông, để quyến rũ đàn ông; họ làm việc vì họ muốn chớ không phải chứng tỏ mình cũng mạnh mẽ. Họ trèo thang tre xóc nóc lại mái nhà, bưng bê vô đất mấy chậu cây, đóng đinh lên tường treo mấy cái ảnh… Thích gã nào thì cứ chạy đến bảo em thích anh rồi đó, anh nghĩ sao ? Trong đầu họ không có khái niệm trâu và cột.
Sống được như thế thì không phải ngồi chờ được tặng quà.
Nguyễn Ngọc Tư

Trường hợp nhạc sĩ Việt Khang- đôi lời thưa Chủ tịch nước


NS Trịnh Công Sơn ngay còn sinh thời thì “ Gia tài của mẹ “ cũng mặc nhiên bị cấm hát bởi những ca từ “ một ngàn năm nô lệ giặc Tàu …một trăm năm nô lệ Tây …hai mươi năm nội chiến từng ngày…gia tài của mẹ một bọn lai căng…gia tài của mẹ một lũ bội tình“. Bây giờ người ta ngày càng ý thức sâu hơn vì sao ca khúc ấy bị cấm. Nó bị cấm không phải vì tác giả sống và sáng tác ở miền Nam Việt Nam. Nó bị cấm vì nó đúng thực trạng của chế độ mới, những người giải phóng miền Nam : Thân Tàu, nguyên do sâu xa là thế. Chế độ hôm nay hoặc  cấm hoặc không thích bản nhạc này và nhiều bài khác của TCS là tất yếu.
Nhưng TCS không bị bắt, ca khúc da vàng chỉ bị cấm. Trịnh Công Sơn may mắn cho đến cuối đời. Cả hai chế độ suy cho cùng vẫn nhẹ tay với ông bởi tài năng của chính ông và bằng  sự mến mộ trong lòng khán giả của cả hai chế độ
Nhạc sĩ Miên Đức Thắng tham gia phong trào sinh viên đô thị chỉ với dăm ca khúc phản chiến mà cũng chưa nhiều người kịp biết đến “ giết người đi con, giết người mà lên lon …[ Mẹ nuôi con lớn con đi làm tù binh ]’ hay “ một mai qua cơn giông tố nắng lên soi rõ mặt nhau…đời không cho ta im tiếng nói dẫu cho con đường còn xa…”. Miên Đức Thắng bị tòa án quân sự chế độ cũ  xử 5 năm tù khổ sai miễn biệt xứ .Nhưng hôm nay, ở chế độ mới ,những ca khúc này nếu muốn hát lên chắc chắn cũng không được cho phép vì ca từ quá nhạy cảm : Giết người đi con…giết người mà lên lon …”
Trường hợp Tôn Thất Lập.
Ông đang là chức sắc trong Ban chấp hành hội âm nhạc Việt Nam & Thành phố HCM .Những ca khúc “Dậy mà đi ‘ “Hát cho dân tôi nghe “ hùng tráng một thời trong khói đạn cay nếu hôm nay, những bài hát ấy được sử dụng cho những cuộc xuống đường chắc chắn nó cũng bị cấm dù với cá nhân Tôn Thất Lập, ông an toàn, sẽ không ai bắt ông cả. Ông là quan chức âm nhạc đương nhiệm của chế độ,ông là đảng viên và là chức sắc và ông cũng chả xuống đường chống Trung Quốc. Nhưng những bài hát ấy nếu hát trên mặt đường thì đừng. Cũng cấm không thành văn đấy.
Để bắt hay cấm một nhạc sĩ vì một vài ca khúc ắt phải được gán cho lý do chính trị: Trịnh Công Sơn, Tôn Thất Lập, Miên Đức Thắng thân cộng. Nếu chế độ cũ xử cũng là phải đạo theo cách ” muốn” của họ
Trường hợp Việt Khang.
Tôi chưa từng gặp anh, chỉ biết ca khúc và mặt mũi anh trên mạng. Anh bị tù vì ca khúc của mình mà xét về bề dày số lượng so với những người vừa kể chắc chắn còn kém xa.
Vậy sao anh ở tù và phải ra tòa ? Anh chống cộng ư ? Tôi không rõ, chỉ biết ca khúc của anh ” Việt Nam tôi đâu ” được [ hay bị ] hãng Asian của Việt Dũng nghe đồn cũng một tay chống cộng ghê lắm dựng trong một chương trình gì đó của Asian. Nghe  thế mà tôi hú hồn, toát cả mồ hôi hột. Nếu Asian dựng bài “Quê hương” của tôi ắt tôi cũng tù mọt gông ở Việt Nam ?
Việt Khang có dính dáng tới đảng phái nào không tôi thú thật không biết.
Nhưng thưa chủ tịch nước Trương Tấn Sang người đang kêu gọi toàn dân, toàn đảng đừng sợ tố cáo tham nhũng. Người đang kêu gọi toàn dân bảo vệ chủ quyền biển đảo. Bài hát ấy chủ tịch đã nghe lần nào chưa ? nếu đã nghe, tôi tin chắc ca từ của nó cũng chính là nỗi lo, nỗi đau của mọi người Việt Nam trong đó có cả Chủ tịch, nó khác gì ” Hát cho dân tôi nghe tiếng hát tung cờ ngày nào …hát cho anh nông dân xiềng xích như mây tan hoang…”  của Tôn Thất Lập
Xét xử một nghệ sĩ / nhạc sĩ chỉ thông qua tác phẩm  thì nó kỳ lắm chúng ta đâu còn lui về thời kỳ của Nhân văn giai phẩm nữa. Cùng lắm, nếu nó chướng tai với chính quyền cứ cấm nó là xong.
Còn đưa vào tù và ra tòa chỉ vì nó chống Tàu hay yêu nước, nó nói lên thực trạng mà từ Chủ tịch nước đến thường dân cũng biết, cũng hiểu. Thú thật nếu thế. Tôi người viết những dòng này có lẽ đã bị ở tù và ra tòa trước cả nhạc sĩ Việt Khang
Vì những bài thơ chống Tàu
Chống bọn cướp, bắt, đánh đập đồng bào tôi ngay trên biển đảo của mình
Đúng thế không thưa Chủ tịch ?
Đỗ Trung Quân
Theo FB Đỗ Trung Quân

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 10 năm 2012

Chống luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch


Mấy năm gần lại đây, lợi dụng vấn đề biển Đông đang có tranh chấp giữa hai nước Trung – Việt. Một số thế lực thù địch đã ra sức tuyên truyền xuyên tạc về quan hệ 4 tốt, 16 chữ vàng mà Đảng ta đã dày công vun đắp với nhà nước Trung Hoa anh em. Phải nói rằng thành tựu ngoại giao nổi bật và thành công nhất trong thời kỳ đổi mới mà Đảng ta đạt được là thiết lập quan hệ ngoại giao với nhà nước Trung Hoa, phân định đường biên giới giữa hai nước, phân định lại vịnh Bắc Bộ. Ký kết nhiều hợp đồng kinh tế đầu tư lớn như Bô Xít Tây Nguyên và trao đổi văn hoá, trao đổi kinh nghiệm lãnh đạo…..
Bất chấp những thành công đạt được trong mối quan hệ chiến lược với Trung Hoa là vô cùng to lớn. Các thế lực thù địch ngày đêm vẫn chống phá mối quan hệ này bằng những luận điệu thâm độc, chúng muốn chia rẽ khối đại đoàn kết anh em giữa hai nhà nước cùng thể chế chính trị, cùng CNXH, hai nhà nước anh em được chủ tịch Mao vĩ đại và chủ tịch Hồ cũng vĩ đại đã dày công xây đắp.
Một trong những luận điệu xuyên tạc đó là , chúng nói rằng nhà nước Việt Nam bị chi phối bởi nhà nước Trung Hoa. Rằng mọi đường lối, chính sách, cơ cấu, tổ chức nhân sự của Việt Nam đều phải rập khuôn y chang nhà nước Trung Hoa.
Nhưng bằng chứng thực tế diễn ra đã cho thấy nhiều ví dụ chứng minh rằng không phải Trung Hoa diễn ra thế nào là Việt Nam phải diễn ra như vậy. Vì là chung định hướng CNXH nên hai nước có nhiều điểm tương đồng. Nhưng tính chất của mỗi nước khác nhau, Việt Nam có những xử sự không giống Trung Quốc trong nhiều vấn đề xảy ra ở nước mình, cho dù tính chất của sự việc xảy ra về nội dung, tính chất, nguyên nhân là y hệt nhau.
Ví dụ 1
A – Người Trung Quốc biểu tình chống cái mà họ cho là Nhật chiếm đóng chủ quyền quần đảo của Trung Quốc. Khi biểu tình, những người Trung Quốc la hét, chửi bới, đập phá tài sản của người Nhật, đánh trọng thương người dùng hàng Nhật . Báo chí Việt Nam đưa tin rầm rộ về chuyện này một cách thoải mái, không bị ngăn cấm. Chưa thấy nhà nước Trung Hoa có biện pháp gì về việc này, hình ảnh trên báo Trung Hoa thấy những người biểu tình này như những người dân yêu nước nồng nàn.
B – Người Việt Nam bị cấm biểu tình phản đối nhà nước Trung Hoa chiếm đóng hai quần đảo Hoàng Sa- Trường Sa của Việt Nam, bị bắt vì tội cho là gây rối trật tự công cộng (mặc dù người Việt Nam biểu tình không đập phá, đánh đập, mạt sát cá nhân cũng như tổ chức nào). Người biểu tình Việt Nam bị tổ dân phố cưỡng chế giáo dục, bị giám sát, tra hỏi từ nơi ở đến chỗ làm việc….Báo chí Việt Nam gọi những người Việt Nam biểu tình là gây rối, phản động…
Ví dụ 2
A – Những tác phẩm về chiến tranh biên giới Việt- Trung thời kỳ năm 79 tại Trung Hoa được xuất bản. Ca ngợi người lính Trung Hoa là anh hùng, chính nghĩa trong cuộc chiến mà họ gọi là bảo vệ biên giới Phía Nam. Trong muôn vàn cuốn sách ca ngợi cuộc chiến năm 79 của Trung Hoa, có cuốn sách còn được dịch ra tiếng Việt và được nhà xuất bản lớn nhất Việt Nam cho xuất bản.
B – Tác phẩm về chiến năm 79 của Việt Nam như Rồng Đá không được xuất bản, báo chí, sách báo, truyền hình Việt Nam không còn đề cập đến vấn đề này. Thậm chí có những nơi bia ghi tội ác của quân Trung Quốc xâm lược bị đục bỏ. Những ngôi mộ của liệt sĩ Việt Nam hy sinh trong cuộc chiến này đều chỉ được ghi chung chung là hy sinh bảo vệ tổ quốc…Truyền thông Việt Nam không hề nhắc tới ngày mà Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam, tàn sát đồng bào Việt Nam và bao nhiêu nghìn chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh chống lại sự xâm lược ấy.
Ví dụ 3
A – Những ngư dân Trung Quốc xâm phạm vùng biển Việt Nam được nhà nước Trung Quốc khuyến khích động viên. Hàng chục nghìn tàu đánh cá Quảng Đông trước khi tiến vào biển Đông khai thác đánh cá được tổ chức tiễn đưa như lễ hội, quan chức cao cấp đến dự. Cá biệt có vài tàu bị hải quân Việt Nam bắt giữ chỉ bị cảnh cáo cho về. Thậm chí có ngư dân Trung Quốc ở nuôi hải sản tại khu vực quân sự Việt Nam hàng năm trời không bị sao.
B – Ngư dân Việt Nam bị Trung Quốc bắt sẽ bị tịch thu tài sản, bắt gọi điện về nhà bảo người thân mang tiền nộp phạt, số tiền phạt nên đến hàng trăm triệu đồng Việt Nam. Thậm chí ngư dân Việt Nam còn bị đánh đập, xỉ nhục. Bị tàu thép đâm vào tàu đánh cá chìm nghỉm giữa biển khơi mênh mông, tính mạng bị đe doạ.
Ví dụ 4
A- báo chí Trung Quốc nhiều lần lớn tiếng đòi quân đội Trung Quốc phải dùng vũ lực để đánh Việt Nam vì cả gan tranh chấp biển Đông với Trung Quốc, họ mạt sát Việt Nam là đồ vô ơn, tham lam, xâm lược.
B- Báo chí Việt Nam luôn đề cao tình hữu nghị, nhắc nhớ luôn công ơn giúp đỡ của CHND Trung Hoa đã giúp đỡ trong cuộc kháng chiến chống đế quốc, thực dân của nhân dân Việt Nam. Luôn dĩ hoà , vi quý với lời lẽ mềm mỏng cầu mong xử lý vấn đề biển đảo trong đối thoại hoà bình.
..và còn nhiều ví dụ trái ngược khác trong ứng xử của nhà nước Việt Nam và nhà nước Trung Quốc trong một vấn đề có cùng nội dung, tính chất điển hình là vụ Bạc Hy Lai gần đây xảy ra ở Trung Quốc. Nhưng ở Việt Nam chúng ta không bắt chước làm theo, mà xử lý theo tinh thần nhân ái, phê để giúp nhau tiến bộ. Chứ không phải phê để đấu đá, dìm nhau xuống.
Từ những ví dụ trên, đã chứng minh thấy rõ: Mặc dù ở cạnh một nước lớn, có cùng chung thể chế chính trị, nhưng quyền độc lập, tự chủ của Việt Nam là rõ ràng không hề bị chi phối, rập khuôn, phải làm bắt chước, sao chép từ Trung Quốc. Những thế lực thù địch dù có xuyên tạc thế nào, nhưng sự thật vẫn là sự thật. Tinh thần độc lập, tự chủ của chính quyền Việt Nam là rõ ràng, không một quốc gia nào dù mạnh đến đâu có quyền can thiệp, áp đặt vào nội bộ nước ta.
Sớm muộn gì nhân dân ta cũng phát hiện ra bộ mặt dối trá, tuyên truyền láo của những thế lực thù địch âm mưu ngày đêm phá hoại đất nước ta. Bọn chúng sẽ phải trả giá vì động cơ này.
Theo FB Người Buôn Gió

Bản án trong lòng dân


Tại buổi tiếp xúc cử tri quận 1 và quận 3, TPHCM ngày 17.10 của Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang, một nội dung được cử tri đặt ra đầy bức xúc, đó là tham nhũng.
Có ý kiến cho rằng, tham nhũng còn đe dọa và nguy hiểm đối với đất nước hơn cả giặc ngoại xâm. Bởi vì từ xưa đến nay, giặc nào ta cũng thắng nhưng hiện nay giặc tham nhũng vẫn cứ ngang nhiên tồn tại trên đất nước này.
Chủ tịch Trương Tấn Sang chia sẻ với sự bức xúc của các cử tri. Ông cho rằng, dù rất đau lòng nhưng cũng phải thừa nhận tham nhũng rất nghiêm trọng. Ông dẫn chứng: “Việt Nam xây 1 km cầu đường phải đầu tư gấp đôi các nước khác. Trong đó, chắc chắn có yếu tố tham nhũng”.
Một cử tri phát biểu: “Chủ tịch Nước từng nói đừng để có lỗi với tiền nhân, nhưng không phải là có lỗi, mà là có tội với tiền nhân”. Có rất nhiều ý kiến phê phán mạnh mẽ tệ nạn tham nhũng và mong muốn Đảng, Nhà nước phải dẹp cho bằng được thì mới yên lòng dân, giữ được nước. Người dân lên án tham nhũng như vậy chứng tỏ lòng dân chưa thật sự tin vào hiệu quả của công tác phòng chống tham nhũng trong thời gian qua.
Ai cũng biết tham nhũng không chỉ là tiền bạc, của cải quốc gia bị rơi vào túi quan tham, mà còn có những thiệt hại khác đổ xuống đầu người dân. Ngân sách quốc gia bị cạn kiệt thì lấy tiền đâu để xây trường học, bệnh viện, lấy tiền đâu để xây dựng đường xá, công trình phục vụ phát triển kinh tế và nhu cầu dân sinh.
Mới đây, Bộ Tài chính thông báo có khả năng sẽ không tăng lương theo lộ trình năm 2013 vì không đủ nguồn vốn bố trí. Vậy là người lao động nghèo làm công ăn lương lại khó khăn hơn. Đó không phải là hậu quả của tham nhũng hay sao?
Tham nhũng còn đáng sợ hơn nữa, bởi vì nó phá hoại giềng mối đạo đức xã hội, làm mất niềm tin của dân chúng vào chính quyền.
Chủ tịch Trương Tấn Sang kêu gọi dân mạnh dạn tố cáo tham nhũng: “Chúng tôi có 14 đồng chí trong Bộ Chính trị là có 28 con mắt, nhưng toàn dân có gần 90 triệu người, tức là có gần 180 triệu con mắt thì người dân thông minh hơn nhiều và có thể nhìn thấy mọi điều, mọi nơi, mọi chỗ”.
Đúng vậy, nhân dân thông minh và công minh. Cho dù chưa có nhiều quan tham bị lôi ra ánh sáng nhưng dân biết rõ ai liêm chính, ai thoái hóa. Làm sao qua được trí tuệ của nhân dân, làm sao đánh lừa được niềm tin của nhân dân.
Từ xưa, dân nước mình đã có tập quán lập đền thờ để thờ cúng những văn quan, võ tướng tài đức, biết yêu dân, thương nước. Ngược lại, những quan tham lam vô đức vô năng thì không có chỗ trong lòng dân.
Bản án của tòa án còn có hạn định nhưng bản án trong lòng dân thì muôn đời lưu truyền, phải không các bạn?
Lê Chân Nhân
Theo Dân Trí

Cái lý cuối cùng


Chung quanh đề tài đồng chí X. không bị kỉ luật có rất nhiều người bình luận, theo mình bác Nguyễn Lễ bình luận hay nhất.  Trong bài Nếu tôi là ủy viên trung ương, với một cái nhìn điềm đạm, rộng rãi và thái độ tôn trọng TW và BCT, bác Lễ đã đưa ra những nhận xét rất sắc sảo, khó  có thể bắt bẻ được.
Loa loa loa ..Thế lực thù địch!
Thích nhất vẫn là phần bác bàn về thế lực thù địch: “Lý do duy nhất mà Trung ương Đảng đưa ra là không tạo cơ hội ‘cho các thế lực thù địch xuyên tạc, chống phá’.Nếu đúng thế thì đáng lý ‘ủy viên Bộ Chính trị’ nào đấy phải cảm ơn các ‘thế lực thù địch’. Bản thân ‘các thế lực thù địch’ cũng nên lấy làm mừng vì giờ đây họ lớn mạnh đến mức có thể tác động được vào quyết định của Trung ương Đảng.”…”Đối với quảng đại dân chúng Việt Nam, đơn giản là họ chỉ muốn kẻ có tội phải bị trừng trị. Họ không thấy ‘các thế lực thù địch’ như các ủy viên trung ương đã nhìn thấy mà họ chỉ thấy các quan chức sai phạm đang làm họ bất bình.”…”Rõ ràng, khi đi đến quyết định không phạt, các vị ủy viên Trung ương đã bị ‘các thế lực thù địch’ ám ảnh đến mức họ không nhìn thấy nhân dân.”
Bác Lễ nói rất có lý, nhiều người tin tưởng ngây thơ và mọi sự tuyền truyền của lề phải, họ ám ảnh về thế lực thù địch cũng là điều dễ hiểu. Kể cả những nhà lý luận của Đảng khi viết bài chống diễn biến hòa bình đa số trong họ cũng hồn nhiên cho rằng lực lượng thù địch là có thật và vô cùng nguy hiểm. Dựa vào tâm lý đáng thương này mà một bộ phận không nhỏ luôn luôn đưa cái lý “không để lực lượng thù địch lợi dụng xuyên tạc chống phá” về bất kì chuyện sai trái nào khi họ không có cái lý nào để chống chế.
Đưa ra cái lý “Thế lực thù địch” có ba cái lợi:
Một là, với những người yêu Đảng yêu chế độ đến mụ mị như  cụ Tổng đều tin tưởng chắc chắn rằng Đảng ta rất vĩ đại, chế độ ta rất tốt đẹp. Nếu Đảng mất chế độ sụp là vì  thế lực thù địch chứ không vì một lý do nào khác. Cho nên nghe đến cái lý ” thế lực thù địch” nhất định các đồng chí bôn sệt sẽ chùn tay. Cụ Tổng nói rồi mà, làm gì thì làm không để mất chế độ.
Hai là, với những ai phê bình, phê phán, phản biện… vân vân…. thì cái lý ” Thế lực thù địch” là con ngoáo ộp khổng lồ để đe nẹt họ, khi cần có thể bỏ tù họ bất cứ lúc nào. Với sự tù mù của khái niệm “lực lượng thù địch” sẽ tù mù luôn cả cái gọi là ” xuyên tạc” và ” chống phá” thì người ta có thể trấn áp bất cứ ai, bất cứ điều gì không có lợi cho họ. Con bài này đã có từ lâu, kể từ  2007 người ta đồng loạt dùng nó rất triệt để ở bất kì lĩnh vực nào, từ việc biểu tình yêu nước đến việc người dân đứng lên đòi đất.
Ba là, với bộ phận không nhỏ thì cái lý này giúp họ triệt phá tất cả những ai không ủng hộ,  đừng nói chuyện chống họ. Núp dưới chiêu bài bảo vệ chế độ, đàn sâu khổng lồ của chế độ sẽ tha hồ đục rỗng đất nước mà người dân không dám ho he.
Lợi thì có lợi thật, cái lý này có thể nhất thời dẹp yên được mọi chuyện, giúp cho  mấy ông lãnh đạo khỏi phải nghỉ ngợi gì nhiều mà chế độ và đảng vẫn an toàn.  Nhưng đó là cái lý rất nguy hiểm, bởi vì một khi dùng đến lý súng đạn, lý nhà tù là đã hết lý. Chính cái lý này, nói như bác Phong Lê, tạo ra  chiến lũy  giữa đảng và dân. Khi đó dân chẳng ai dại chống lưng cho Đảng nữa. Và đúng như  bác Nguyễn Lễ đã nói: “nếu được người dân chống lưng thì dẫu cho trăm ngàn ‘thế lực thù địch’ cũng không làm gì nổi Đảng. Bằng ngược lại, một khi lòng dân không còn tựa cộng với sự suy yếu từ bên trong không khắc phục thì thế lực thù địch chỉ cần ngồi vỗ tay thì Đảng cũng sụp.”
  Liệu các đồng chí của chúng ta có biết vậy không? Xin thưa, trừ một số u mê đa phần đều biết cả. Nhưng họ không quan tâm, với tư duy nhiệm kì họ chỉ cần cái nhất thời, chẳng ai ngu ngồi nghĩ kế bền lâu. Đếch gì, xong nhiệm kì của tao rồi kệ mẹ chúng mày, không sụp cũng tốt mà sụp được lại càng tốt hơn.
Rứa đo rứa đo.
Nguyễn Quang Lập
Theo Quê Choa

Nói thẳng nói thật à, chả dại!

Cách đây không lâu, cũng cái bài đi sát dân, tôn trọng dân chủ, gặp cử tri thành phố HCM, ông Chủ tịch… “nước Trương Tấn Sang” tỏ ra rất chân thành, kêu gọi bà con hãy mạnh dạn, thẳng thắn phát huy dân chủ. Rằng: “Bà con làm ơn làm phước nói lên sự thật, tố cáo những cán bộ đảng viên tham nhũng…”.

             Lần này, sau Hội nghị T.Ư 6, hai vị Sang Trọng đã đi tiếp xúc cử tri ngay lập tức, có lẽ trách nhiệm cao nên có sự dự cảm rằng làm chưa được như ý dân,  nếu chậm, dân họ sẽ nhiều phản ứng. Nghề Chính trị lâu năm nhiều khóa đã cho các cụ đủ mọi kinh nghiệm rồi. Hơn nữa, các cụ nhà ta cũng làm cuộc “vi hành” xem dân nói có gì mới không, có cấn cái gì không? Cụ Tổng Trọng tiếp xúc với cử tri Hà Nội, nói chắc như bao lần đã chắc, không mới: “Vấn đề tham nhũng hiện nay đã quá rõ. Vì vậy, việc phòng chống tham nhũng, lãng phí đang được làm rất quyết liệt”. Bàn dân thiên hạ biết rồi, thưa cụ Tổng, thấy quá rõ rồi, cũng rất quyết liệt nên phải kéo cả nửa tháng mà rồi cũng chưa đến đầu đến đũa theo ý định ban đầu, nhiều “cú sốc” bị bật lò xo ngược lại, kéo dài ngày thêm thì thấy kỳ, phải “kết thúc, kết luận non” chung chung, u u minh minh vậy thôi! “Quyết liệt” đến mức không dám nêu thẳng họ tên “một đồng chí”, và càng quyết liệt khi kết luận là chỉ “cảnh báo, cảnh tỉnh, giáo dục, răn đe”, mặc dù Cụ Tổng nói là “rất thấm thía, day dứt”, lòng đau đến mức sắp bật khóc. “Dưng mà”, những người mà ông muốn giáo dục đã có sạn trong đầu hết rồi, thời trẻ, khi sung sức không lo giáo dục, nay đầu hai thứ tóc cả còn “vừa học vừa làm” hay sao? Còn nếu làm gương nhân “sự kiện” này để giáo dục thế hệ sau, thì họ sẽ học ngay được câu: “Mình học theo các tiền bối mà hóa hay. Cứ tham nhũng mạnh vào, cả đống luật cũng chẳng làm gì được, có sao đâu, chẳng phải hề hấn lo nghĩ gì!”. Vậy, “giáo dục, răn đe” ai?

 
Còn ở Tp HCM, Trương Chủ tịch cũng lại về nơi “ngày xưa vinh hiển, quyền biến một phương” và lại cũng vội tổ chức gặp cử tri. Ông cũng tỏ ra thẳng thắn và rất chi là chân tình: Thừa nhận vấn nạn tham nhũng là ‘sự thật không thể né tránh’; Đảng và chính quyền làm còn chưa tốt và đã nhận lỗi trước nhân dân. Tuy nhiên, ông Sang cũng đề nghị toàn dân cùng tham gia đấu tranh chống tham nhũng. 

            Ông nói: “Chúng tôi có lỗi lớn, nhưng cô bác anh chị cũng phải nghĩ về trách nhiệm của mình, cùng hệ thống chính trị đấu tranh chống tham nhũng”.
          “Chúng tôi hiểu tình hình trù úm người tố cáo là rất ghê gớm. Nhưng vì sợ bị trù úm mà chúng ta không tố cáo thì đất nước này sẽ thế nào?”.

Ông Sang khẳng định: “Người ta có thể trú úm một người, một nhóm người nhưng không thể trù úm cả dân tộc này”.

           Ông cũng nói: “Nếu chúng ta sợ hãi, cứ để những kẻ xấu len lỏi trong Đảng, trong Nhà nước làm những điều sai trái, làm phương hại đến lợi ích quốc gia, phương hại đến toàn dân chế độ thì thử hỏi toàn dân tộc này, toàn Đảng này, toàn quân này chấp nhận được không? Chắc chắn không chấp nhận được”.
“Yên tâm! Trên “Tình dồng chí thương yêu lẫn nhau, giúp nhau cùng tiến bộ”, có gì đâu, vỗ vai nhau thôi mà, cậu yên chí, tớ sẽ không để cậu bị kỷ luật, bị mất ghế đâu…hề hề…” – Thanks!
Ô hay, sao Trương Chủ tịch lại nói vậy? Làm gì có kẻ nào len lỏi được vào Đảng và Nhà nước? Kết quả Hội nghị 6 vừa rồi chứng minh rõ, công khai cả thế giới biết rồi. Chẳng qua chỉ “cảnh báo, cảnh tỉnh, răn đe” thôi mà, vẫn “đoàn kết tốt, thương nhau trên tình đồng chí, giúp nhau cùng tiến bộ”, kể cả tiến bộ trong việc phải khôn khéo hơn, tiến bộ hơn trong “nghệ thuật, chiến thuật” ẵm hàng trăm nghìn tỉ của Nhà nước…Chưa gì đừng nghe bọn xấu xúi giục mà làm lộ phi vụ, lộ ra cả nhóm.

               Ở phố tôi có một “kẻ xấu” khi còn đương chức mà dám phê bình cấp trên trực tiếp tham ô, móc ngoặc, bị liệt vào đảng viên kém, cán bộ xấu, cho hưu non rồi. Kẻ len lỏi chui vào ấy đã bị dẹp từ lâu rồi. Chắc nay ông ta thấy sự “khoan hồng” của “tổ chức” khỏi bị nâng quan điểm, cũng là khỏi bị tra hỏi lên bờ xuống ruộng. Giờ ông ta có “nói xấu lãnh đạo” nào đó thì cũng coi như cái đồ thứ dân, ai thèm nghe? Nếu như nền dân chủ của ta được nói thẳng nói thật như lý thuyết, như đường lối, như các vị phát biểu thì có lẽ đâu phải ra đời cái NQT.Ư 4?

Chính ông, ở tầm cương vị như ông mà cũng không dám nói thẳng nói thật, không dám chỉ đích danh họ tên ai, mà cái tên đó cả thiên hạ đã thừa biết tỏng tòng tong, vậy mà ông chỉ dám nói “đồng chí X”, sao lại đi xúi dại người dân nói thẳng nói thật.?

            Nói về thống tham nhũng, khi nghe các cử tri hỏi rằng tại sao “tắm từ trên” ma làm sơ sơ, quấy qua như vậy, dưới sao tắm sạch? Tại sao càn chống thì tham nhũng càng thach sthức vơi spháp luật, thủ đoạn tinh vi hơn, câu kết chặt hơn? Vậy hiệu quả ở đâu?… Trương Chủ tịch nhấn mạnh: “Đó chỉ là quyết tâm chính trị, điều dân và đảng đang đòi hỏi chính là hành động”.  Thì vưỡn! Ai chả biết như vậy! Nhưng xem ra hành động của Bộ Chính trị và Ban Chấp hành T.Ư như vừa rồi thì đúng là sự khỏa lấp, lẩn tránh của cả “một bộ phận không nhỏ”. Đã là bộ phận không nhỏ thì tất nhiên tỉ lệ phiếu ủng hộ cho cái sai sẽ rất cao, trên 70% kia mà! Vậy Trương Chủ tịch nói mạnh đấy, còn hành động sẽ ra sao?
“Hãy phát huy cao độ dân chủ, nói thẳng nhé, đây đang cần nghe nói thẳng nói thật!”
Nhưng, thưa ông Chủ tịch nước! Chưa gì mà trong phát biểu của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhấn mạnh về những biện pháp phải “ra tay” phải trấn áp “các thế lực thù địch”. Dân mà nói thẳng nói thật sẽ bị công an mời lên ngay, nói là “ăn phải bã” những luận điệu tuyên truyền, xuyên tạc, nói xấu Đảng, Nhà nước.

             Dân cũng ngán ngại lắm. Tốt nhất 36 chước vẫn là im mồm cho yên thân. Thêm nữa, túi tiền người dân chẳng đủ mua rau, mua tương mà nói này nọ không khéo bị “quy chụp” chỉ có hại mà thôi. Lo kiếm tiền mà sống qua ngày. Mất công “chính chị chính em” để mang lại gì? Chẳng ai dại mà vạ miệng. Hà Nội bị người ta dựng cảnh quay hình “người dân nhận tiền của thế lực thù địch” ngay giữa cuộc biểu tình vì chủ quyền biển đảo. Lại vu cho là nói xấu lãnh đạo là chống đảng, chống chế độ, bị “thế lực thù địch xui khiến, kích động…”. Ai mà dám. Có người “nói có tổ chức” hẳn hoi, làm đơn nêu những hiện tượng thế này thế kia để gọi là hăng hái “nghe, tin  lời Chủ tịch góp phần xây dựng đảng” ngờ đâu gửi đơn hôm trước, hôm sau bị công an phương mời lên “sạc” cho một trận, còn nói là cảnh báo, răn đe cho phải cảnh tỉnh, dân mà dám nói xấu chính quyền là dân hỏng! Mấy ông trí thức cũng hăng hái đi đầu, gửi đơn kiến nghị, nhưng với tầm một giáo sư cũng  bị thằng nhóc cảnh sát khu vực gọi lên phường hoạnh họe, đén tận nhà cảnh báo. Góp ý nhiều, nói thẳng biết bao nhiêu, nay lại thấy mất công gần 200 ông “Thượng đỉnh xã hội” đóng kín cửa lại, to nhỏ bảo nhau suốt 15 ngày đêm mà ra được cái sản phẩm “hòa cả làng” vậy, liệu rằng dân nói thì mang lại cái gì? Thậm chí ít nhất là cảnh cáo, khiển trách trong Đảng cũng không có nữa, tốt hết, một Ban chấp hành Trung ương rất “trong sạch, vững mạnh”! Một lời xin lỗi là coi như phủi sạch. Thôi, chả dại!

           Nhưng mà, Chủ tịch nói hay, hứa ngon, nhất là lần này sau “thành công tốt đẹp” của Hội nghị T.Ư 6, rồi sẽ thêm cái Hội nghị 7, 8 rồi 9 chăng nữa mà vẫn kiểu như Hội nghi 6 mới rồi, chắc lần sau Chủ tịch có tổ chức gặp cử tri sẽ bị thưa thớt người dự, vì “biết rồi, chỉ có vậy thôi, không hơn được”! Nhưng dân không ngu như ông tưởng đâu, mà cũng đâu dễ lừa mị, trấn an? Chẳng qua, người ta không muốn nói. Cũng không hy vọng gì, nhưng có người tò mò vẫn đến xem ông nói gì. Cuối cùng họ vẫn mặc kệ, các ổng thích nói thé cứ nói, làm thế cứ việc mà làm, ý kiến ý cọ làm gì, chả dại!
Bùi Văn Bồng

Thứ Năm, ngày 18 tháng 10 năm 2012

Cơ hội ư? Không có cơ hội nào cả


Tôi không định nhắc về điều này bởi nó có vẻ hơi hướng chính chị chính em, không hợp với thứ nguyên tắc mà chính tôi đặt ra “không bàn chuyện chính trị” (có ai đó nói chữ, gọi là câu slogan), dễ bị các thế lực thù địch lợi dụng để đánh, làm khó mình. Khổ nỗi tính xã hội của vấn đề cũng quá lớn quá rõ, thôi thì biên ra vài dòng coi như góp thêm một ý vào cái được gọi là dư luận.
Thật lòng, tôi chả mấy quan tâm đến hội nghị Trung ương 6 (trong khi rất nhiều người, cả những người dân bình thường ít để mắt đến những event tương tự xưa nay đặc biệt quan tâm) vì nhiều lẽ: đó là chuyện của đảng, không phải chuyện của dân đen mình; người ta kín đáo, dấm dúi, bí mật, cài then đóng cửa chặt thế, mình tò mò làm gì; lâu nay lòng tin suy giảm nhiều nên cũng không háo hức như trước nữa… Nó khai mạc, nó kết thúc, nó ra tuyên bố này nọ, cũng cứ coi như nhiều thứ khác diễn ra hằng ngày. Khi ông tổng bí thư đọc lời bế mạc trên tivi, tôi vẫn đang rửa bát, chả chịu gác việc chạy ra coi. Vậy nhưng hai ngày qua thấy thiên hạ ì xèo quá đành lật giở dăm ba tờ báo xem lại. Gớm, kín đặc những chữ. Sao mà họ uyên bác lắm chữ thế không biết. Lần mần mãi cũng tạm hiểu được đôi điều.
Chính vì có đọc báo cáo bế mạc của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và bản nghị quyết của hội nghị Trung ương 6 nên thành thật mà nói tôi không đồng tình với nhận xét của một số quý vị, tuyền những người mà tôi rất, rất khâm phục về tài năng, đạo đức, tư duy sắc sảo, tấm lòng với dân với nước. Trong số đó có giáo sư Tương Lai, tiến sĩ Lê Đăng Doanh, nhà báo Osin Huy Đức, hai nhà văn Nguyễn Quang Lập, Thùy Linh. Xin nói ngay, không đồng tình với 1 dạng ý kiến của quý vị chứ không phải tất cả các ý kiến. Có thể các vị ấy đúng, tôi sai, nhưng cứ bày tỏ ra cho dân chủ, công khai. Đó là các vị ấy nhận xét về cái cơ hội (khoảnh khắc đẹp, hiếm có cần phải tận dụng, chớp lấy để hành động), có người còn cho rằng là cơ hội vàng nghìn năm có một, vừa bị đảng bỏ qua. Chẳng hạn các anh chị Huy Đức, Thùy Linh, Nguyễn Quang Lập đã nhận định như vầy:
“Ngồi lướt qua FB và các trang mạng nói về Trung ương Sáu mới thấy Đảng cộng sản Việt Nam đã đánh mất một cơ hội rất lớn. Sự thất vọng tràn ngập chứng tỏ người dân đã từng vô cùng kỳ vọng. Thủ tướng đã được Trung ương tiếp tục trao cho quyền lực. Nhưng đó là thứ quyền lực có được bằng cách quay lưng lại với nhân dân. Không có nhà cầm quyền nào không thèm khát tính chính danh, nhưng Trung ương Sáu đã hy sinh nó chỉ vì Thủ tướng”. (trích từ FB Osin của nhà báo Huy Đức)
“Hội nghị TW6 vừa qua đã bỏ lỡ mất một vận hội thu phục nhân tâm của đông đảo người dân khi họ nhất loạt ngưỡng vọng về sự thay đổi tốt đẹp. Không một thế lực thù địch nào có thể xúi người dân thả thuốc độc xuống dòng sông mà họ đang dùng. Chính quyền mong muốn ổn định chính trị bao nhiêu thì người dân cũng mong muốn ổn định đời sống bấy nhiêu, nhưng không thể là cách ‘ổn định’ bằng bạo lực và áp chế”. (trích từ blog Hãy cùng tôi ghé thăm trái đất này của nhà văn nữ Thùy Linh)
“Cơ hội ngàn vàng để lấy lại niềm tin của dân đã tuột khỏi tay cụ Tổng. Ngọn cờ chỉnh đốn cụ Tổng phất cao để bảo vệ chế độ xem chừng mất hết ý nghĩa lớn lao của nó”. (trích từ blog Quechoa cùa nhà văn Nguyễn Quang Lập)
Thế đấy, các anh chị ấy đều giống nhau ở chỗ cho rằng Bộ Chính trị, Ban Chấp hành trung ương, hay nói rộng ra là đảng, đã bỏ lỡ “cơ hội rất lớn”, “vận hội thu phục nhân tâm”, “cơ hội ngàn vàng”. Tôi nghĩ rằng có thể nhiều người đồng tình với quan điểm đó, ý kiến đó. Và tiếc, tiếc đứt ruột là đằng khác, chả khác vàng tưởng đã cầm nắm chắc trong tay nhưng để lọt. Kể ra nếu có thứ cơ hội như vậy mà không biết tận dụng thì uổng biết bao. Lịch sử từng xuất hiện những thời cơ, cơ hội như thế, tháng 8.1945 là ví dụ tiêu biểu.
Riêng tôi, tôi cho rằng chả có cơ hội nào cả. Cả đời từ bé cho đến giờ, tôi sống trong chế độ này, luôn với những người cầm quyền như hiện nay, tôi hiểu dù họ tự nhận là lực lượng lãnh đạo đất nước nhưng rất nhiều vấn đề liên quan đến vận mệnh đất nước, vận mệnh dân tộc, đời sống nhân dân, họ vẫn xem là việc riêng của họ. Bằng chứng là họ họp suốt hơn 2 tuần nhưng dân băn khoăn ngơ ngác có biết tí ti gì đâu. Ngay cả họp xong rồi họ cũng chỉ ỡm ờ, nửa nạc nửa mỡ, thông tin rất chung chung, kiểu “Bộ Chính trị đã thống nhất 100% đề nghị Ban Chấp hành Trung ương được cho nhận một hình thức kỷ luật và xem xét kỷ luật đối với một đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị… Ban Chấp hành Trung ương đã thảo luận rất kỹ… quyết định không thi hành kỷ luật đối với Bộ Chính trị và một đồng chí trong Bộ Chính trị”, ai quan tâm muốn hiểu thế nào thì hiểu. Điều ấy chứng minh đó không phải chuyện của dân, chỉ là chuyện riêng của đảng. Và tôi hiểu họ nhất ở chỗ họ không bao giờ cần đến cơ hội, cơ hội khách quan hay chủ quan cũng vậy. Họ luôn cho rằng mình đúng, chủ động trong mọi điều, sáng suốt trong mọi hoàn cảnh, sâu sắc trong mọi hành động. Không bao giờ sai, như lối tuyên truyền xưa nay “là người tổ chức và lãnh đạo mọi thắng lợi của cách mạng”, luôn biết chuyển bại thành thắng (mà chả mấy khi bại), xấu thành tốt, dở thành hay. Biết tính toán, chủ động tất cả, thì làm gì có chuyện bỏ qua cơ hội. Chừng ấy bộ óc tự nhận rất thông minh, siêu việt, làm gì có chuyện bỏ qua cơ hội. Chính xác là họ chỉ muốn sự việc như thế, kết quả như thế, đã tính toán thật kỹ lưỡng, như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói rõ “cân nhắc toàn diện các mặt ở thời điểm hiện nay”, dù phải chọn phương án xấu nhất trong những phương án xấu họ cũng vẫn chọn vẫn làm để đảm bảo không đổ vỡ, không mất uy tín. Sự tồn tại của đảng là trên hết.
Phải thừa nhận rằng đảng là một tổ chức chính trị rất chặt chẽ, có nguyên tắc. Một trong những nguyên tắc của đảng là khi xây dựng, phát triển đội ngũ có thể bỏ sót người tài nhưng bất kỳ ai đứng trong tổ chức đều phải là người trung thành, tuyệt đối trung thành. Với đội ngũ đảng viên như thế, nhất nhất theo ý kiến cấp trên, sao dám khác biệt mà cơ hội với chả cơ hội.
Các vị Huy Đức, Nguyễn Quang Lập, Thùy Linh thương đảng mà tỏ bày tiếc cho đảng, có nhẽ khi ấy cái tình của các vị cao hơn cái lý. Tôi đồ rằng ông Trọng và đảng của ông sẽ cười mỉm và bảo “xin cám ơn, nhưng các anh chị không hiểu chúng tôi, cơ hội ư, với chúng tôi chả có cơ hội nào sất”.
Tôi tự cho mình đã hiểu khá rõ những người của đảng nên tôi không thất vọng về đảng. Điều tôi rút ra được, nhất là sau cái gọi là hội nghị 6 vừa rồi, rằng đừng nên đặt quá nhiều hy vọng vào họ để rồi nhận lại thất vọng quá lớn.
17.10.2012
Nguyễn Thông

Thời gian – liều thuốc cho Tình yêu

Đã lâu lắm rồi, 90 triệu người Việt mới hướng về Ba Đình, nơi có Hội nghị TƯ 6 nhằm chỉnh đốn Đảng và vạch đường lối cho những năm sắp tới.
Nếu đợi một vụ kỷ luật động trời thì đã nhầm và thất vọng. Sau Hội nghị TƯ 6, không ai bị mất chức hay thuyên chuyển công tác. Sau những đêm thu giá lạnh, những chiếc ghế vẫn nguyên chỗ cũ.
Hôm nay Hà Nội lại đông nghịt, phố phường như mắc cửi. Dường như mọi việc lại như xưa, như chưa hề có…TƯ 6.
Người hiểu đến chân tơ kẽ tóc hệ thống chính trị ở xứ này đều rất thận trọng, dù có những tin đồn, ông này xuống, ông kia lên, bà nọ đi ngang.
Nếu chỉ cần Đảng nhận lỗi trước nhân dân một cách công khai thì đây là điều trên cả sự mong đợi. Một tiền lệ chưa từng có.
Nhiều người không nghĩ TBT Nguyễn Phú Trọng giả vờ nghẹn ngào nhận khuyết điểm. Mà họ tin ông nói từ đáy lòng với mong mỏi sự thay đổi, vì liên quan đến sự tồn vong của Đảng CS.
Là lãnh đạo tối cao của Đảng mà phải thừa nhận trước tivi “Bộ Chính trị đã thống nhất 100% đề nghị Ban Chấp hành Trung ương cho được nhận một hình thức kỷ luật và xem xét kỷ luật đối với một đồng chí Uỷ viên Bộ Chính trị”, thì đó là thách thức lớn nhất mọi TBT đã từng kinh qua cương vị này.
13 UVBCT + 1 UVBCT = 14 UVBCT xin nhận kỷ luật. Cả Ban Chấp hành TƯ 176 vị nhận khuyết điểm và xin lỗi. Có lẽ đừng mong gì hơn trong bối cảnh đất nước hiện nay.
Cuối cùng thì Đảng cũng sai và biết mình sai. Blogger nào mà nói Đảng sai sẽ bị kết tội “chống phá cách mạng”.
Bế mạc Hội nghị TƯ 6, TBT có nói “Kinh nghiệm lịch sử Đảng ta cho thấy, một khi Đảng tự nhận ra sai lầm, khuyết điểm và tự nghiêm khắc, quyết tâm khắc phục, sửa chữa thì sức mạnh của Đảng càng được nâng lên; nhân dân càng tin yêu và ủng hộ Đảng.”
Ở thế kỷ trước dân yêu Đảng như thế nào, chắc TBT và cả nước còn nhớ. Hàng triệu người từng hát “Đảng đã cho ta một mùa xuân” với tất cả trái tim.
Nhưng thời gian là liều thuốc thử thách tình yêu ấy. Trải qua hơn 8 thập kỷ, dân có còn yêu và ủng hộ Đảng hay không lại không phụ thuộc vào những “người chủ” nữa. Hiện nay, câu trả lời thuộc về TBT, BCT, 176 UVTW và hơn 3 triệu đảng viên, những người từng tự coi là “đầy tớ” của nhân dân.
Tình yêu phải có từ hai phía, sự thủy chung, hiểu biết lẫn nhau và cùng một mục đích sống. Người ta không thể yêu mãi một chiều và sống mãi vì người khác.
Kết thúc entry, xin copy một truyện Tình Yêu và Thời Gian trên internet để bạn đọc đỡ mệt đầu về để tài chính trị khô khan.
Thời gian – Liều thuốc cho Tình yêu
Đừng đi, xin Tép đừng đi.
Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cảm xúc khác, bao gồm cả Tình Yêu. Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu.
Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.
Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình Yêu nói: “Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?” Sự Giàu Có trả lời: “Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu.”
Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: “Phù Hoa, hãy giúp tôi!”. “Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ướt thêm thuyền của tôi,” Phù Hoa trả lời.
Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: ” Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu”, “Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình …”
Bỗng nhiên có một tiếng gọi: “Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi”, đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình.
Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác:
- Ai đã vừa giúp cháu vậy ?
- Đó là Thời Gian – Tri Thức trả lời
- Thời Gian ư ? – Tình Yêu hỏi – Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu?
Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: “Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu và cũng là liều thuốc đắng thử thách.”
Chỉ có điều, Tri Thức không biết đó thôi, Steve Jobs từng nói “Your time is limited, so don’t waste it living someone else’s life - Thời gian của ta chỉ có hạn. Đừng phí phạm sống cuộc đời người khác.“.
Hiệu Minh. 17-10-2012.
PS. Ảnh minh họa chim cánh cụt: Đố bạn đọc biết chim đang “nói” là ai?

Thưa Chủ tịch: đừng nói nữa, hãy hành động!


Trách nhiệm tập thể là thứ vô trách nhiệm. Chẳng lẽ để tình hình đất nước, kinh tế như thế, tình hình nội tại đảng như thế mà không có một ai phải chịu trách nhiệm? Đừng nói nữa, hãy hành động đi!
“Tham nhũng đang là một vấn nạn nghiêm trọng. Ban đầu là một bộ phận, sau đó là một bộ phận không nhỏ, và giờ thì có đồng chí còn nói là cả một tập đoàn… Chúng tôi hiểu tình hình trù úm người tố cáo là rất ghê gớm. Nhưng vì sợ bị trù úm mà chúng ta không tố cáo thì đất nước này sẽ thế nào? Người ta có thể trú úm một người, một nhóm người nhưng không thể trù úm cả dân tộc này!”. (nguồn: Dân Trí)
          Lại thêm những câu nói nức lòng từ Chủ tịch Trương Tấn Sang. Dường như cứ mỗi lần tiếp xúc cử tri, ông đều để lại những phát ngôn ấn tượng để đời.
          Nhưng điều mong chờ ở người dân lúc này không phải là những lời nói hay. Dân giờ cũng chẳng còn ai chỉ tin vào lời nói của các vị. Tuyên truyền sáo rỗng giờ vứt sọt rác, đừng mong có cơ hội chui lọt tai dân. Chính Chủ tịch cũng… căn dặn dân điều đó: “điều dân và đảng đang đòi hỏi chính là hành động”.
           Thế nhưng ông và đảng đã hành động gì?
          Ông khẳng định là trong đảng, trong bộ máy công quyền không chỉ có một con sâu mà đang có “cả một bầy sâu ăn hết phần của dân”, nhưng kết quả hội nghị 6 vừa xong đảng đã tìm diệt được con sâu nào? Tại sao cả “một bộ phận không nhỏ thoái hóa hư hỏng, đe dọa đến sự tồn vong của đảng và chế độ”, nhưng sau đợt kiểm điểm rồi vẫn không loại bỏ được ai khỏi đội ngũ? Tại sao cái tên của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng- người bị BCT yêu cầu kỷ luật cũng không dám công khai, phải nói trại ra là “một đồng chí ủy viên BCT” như kiểu không dám gọi đích danh mấy loại tàu cướp của Trung Quốc mà phải gọi là “tàu lạ” vậy? Đến mức khi giải trình với cử tri, Chủ tịch nước vẫn không dám nêu tên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mà phải gọi là “đồng chí X”.
          Đây là sự tế nhị, là nguyên tắc bảo vệ “tình đồng chí” trong đảng, hay là sự thỏa hiệp, là thái độ hèn hạ, bất lực?
           Thế thì làm sao còn dám kêu gọi người dân đừng sợ hãi, đừng sợ trù úm để cùng đảng chống tham nhũng?
          Muốn trị quốc phải trị đảng (Giang Trạch Dân). Trị đảng không xong thì mong sao trị quốc? Hay nói như tiến sĩ Phạm Ngọc Cương: “không lau nổi cả mặt nói gì tới tắm rửa kỳ cọ, phục thuốc chữa bệnh, đảng sẽ trả giá đắt cho sinh mệnh chính trị của mình”.
          Một năm trước, khi nghe Chủ tịch nước hùng hồn chỉ trích “một bầy sâu”, tôi hồ hởi chờ đợi, tin tưởng. Chắc nhiều người cùng tâm trạng đó. Nhưng đến giờ, qua hàng loạt những phát biểu nức lòng từ ông, còn được mấy ai tin tưởng kỳ vọng?
          Chủ tịch nước, Tổng Bí thư, Thủ tướng và nhiều vị khác nên đọc thêm các thông tin trên mạng (ngoài các ý kiến đại diện được gạn lọc có ý đồ của thông tin chính thống) để biết thêm dân chúng nhìn xét mình như thế nào, tâm trạng dân chúng sau những dư hậu của hội nghị 6 ra sao? Cho dù vượt qua cuộc bỏ phiếu nhưng uy tín và thanh danh Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ở mức nào trong mắt dân? Cho dù có những câu để đời như “một bầy sâu” của Chủ tịch nước, hay những phát ngôn thẳng thắn của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đến mức trước đó vài năm chỉ những “thằng phản động” mới dám mở mồm như “đảng viên nhan nhản cộng sản mấy người?”, hoặc “một bộ phận không nhỏ đe dọa sự tồn vong của đảng và chế độ”… nhưng uy tín, sự tin cậy trong hành động của Tổng Bí thư, của Chủ tịch nước, của tập thể BCT và trung ương đảng để lại trong dân ở mức nào?
          Không tìm ra sâu nào, không tìm thấy nhóm lợi ích nào, không phát hiện ra “bộ phận không nhỏ” nào- thế hóa ra cả Tổng Bí thư và Chủ tịch nước can “tội” vu khống, xuyên tạc, nói xấu đảng sao? Cái “tội” mà công an luôn chụp lên đầu tôi trong các cuộc làm việc tra vấn vừa rồi. Tôi viết vậy đã ăn nhằm gì. Nếu kết tội thế là xuyên tạc, nói xấu, là phản động, thì há chẳng phải Tổng Bí thư và Chủ tịch nước đang xuyên tạc, nói xấu đảng và phản động hơn tôi sao?
          Việc của đảng lúc này không phải là kêu gọi người dân đừng sợ trù úm, mà là hành động của đảng thế nào để bảo vệ người dân không bị trù úm, không bị truy bức.
          Hãy hành động, đừng kêu gọi nữa. Lời nói hay chẳng để làm gì- Hãy làm đi!
          Tôi không nghi ngờ sự thành tâm, gan ruột trong những phát biểu của ông Trọng ông Sang. Tôi tin các ông thật lòng. Nhưng cái tâm và sự thật thà qua những lối rao giảng về “lòng tốt” không đủ để trị quốc. Ông Trọng ông Sang không phải là mẫu người có tầm khuynh loát, vai trò cá nhân đủ sức bẻ xoay vận cuộc.
          Nhưng không phải là không có ai. Lịch sử Việt nhiều vương triều đã phải (dám) nhường ngôi để cứu nước. Đại hội 9 đã dám loại bỏ cấp cố vấn, một cấp hệ chức danh không được ghi trong điều lệ đảng nhưng ngự trị suốt nhiều khóa như một nấc bậc Thái thượng hoàng trên cả bộ tứ nguyên thủ để cởi trói, nhường quyền cho một thế hệ lãnh đạo mới.
          Hội nghị 6 vừa qua đáng phải có ai đó ra đi. Thủ tướng đã vượt qua cuộc bỏ phiếu đòi kỷ luật từ BCT. Thế còn Tổng Bí thư, Chủ tịch nước và 175 trung ương ủy viên, chẳng lẽ lại không có một ai phải chịu trách nhiệm, phải từ chức, phải ra đi sau cuộc lau chùi tắm rửa vĩ đại? Ngòi nổ dư luận sẽ được tháo, lòng dân sẽ lại về gần đảng hơn, đảng sẽ lại… sạch hơn khi Thủ tướng, hoặc một ai đó (Tổng Bí thư hoặc Chủ tịch nước chẳng hạn, cho dù hai ông không hề bị yêu cầu kỷ luật như Thủ tướng) dám chấp nhận hi sinh rút lui, không chỉ vì sai phạm mà còn bởi nhìn ra sự bất lực. Bất kể ai, chỉ cần một người dám hi sinh, tôi tin tình thế sẽ rẽ sang một hướng rất khác. Trách nhiệm tập thể là thứ vô trách nhiệm. Chẳng lẽ để tình hình đất nước, kinh tế như thế, tình hình nội tại đảng như thế mà không có một ai phải chịu trách nhiệm?
          Ta luôn quen thói kêu gọi quá nhiều ở ý thức công dân, nhưng đã khi nào giật mình hỏi ngược ở ý thức lãnh tụ? Tại sao không thấy một ai dám hi sinh chút lợi ích quyền lực của mình, của gia đình vợ con… để mở đường cho những cú hích chuyển thay?
          Ai đó sợ hãi, thỏa hiệp hoặc bất lực thì hãy lánh sang một bên nhường cho người khác, đội ngũ khác.
          Thưa Chủ tịch, thưa Tổng Bí thư, thưa BCT, thưa 175 trung ương ủy viên: đừng nói nữa, hãy hành động đi!
Trương Duy Nhất

Thứ Tư, ngày 17 tháng 10 năm 2012

Vụ án hành chính của ông Vươn: Sai nhưng không có lỗi?

TAND huyện Tiên Lãng tạm đình chỉ giải quyết vụ án hành chính của ông Đoàn Văn Vươn để ‘xác minh, thu thập chứng cứ’ rồi lại quyết định tiếp tục giải quyết trong khi Viện KSND Tp.Hải Phòng cũng có kháng nghị đề nghị giải quyết. Và không bên nào có lỗi vì luật chưa có qui định?
Như Infonet đã đưa tin, sau khi TAND huyện Tiên Lãng ra quyết định tạm đình chỉ giải quyết vụ án hành chính của ông Đoàn Văn Vươn, Viện KSND TP.Hải Phòng đã kháng nghị vì “Việc đương sự đề nghị tạm đình chỉ việc giải quyết vụ án để có thời gian xác minh, thu thập chứng cứ không phải là căn cứ để tạm đình chỉ giải quyết vụ án theo quy định tại Điều 118 Luật Tố tụng Hành chính năm 2010”. Vậy kháng nghị này của Viện KSND TP.Hải Phòng được giải quyết như thế nào?
Giải quyết kháng nghị của Viện KSND TP.Hải Phòng, Hội đồng phúc thẩm TAND TP.Hải Phòng đã ban hành Quyết định số 04/2012/QĐ-PT giải quyết việc kháng nghị đối với quyết định tạm đình chỉ vụ án hành chính “Khiếu kiện quyết định hành chính trong lĩnh vực đất đai” của ông Đoàn Văn Vươn.
Mặc dù thừa nhận căn cứ tạm đình chỉ giải quyết vụ án của TAND huyện Tiên Lãng là “không đúng theo quy định của pháp luật”, nhưng Hội đồng phúc thẩm TAND TP.Hải Phòng vẫn khẳng định: “Sau khi Viện KSND TP.Hải Phòng kháng nghị, TAND huyện Tiên Lãng thấy việc tạm đình chỉ việc giải quyết vụ án là không đúng pháp luật, nên ngày 10/9/2012 TAND huyện Tiên Lãng đã ra Quyết định số 01/QĐST-HC về việc tiếp tục giải quyết vụ án hành chính vì lý do tạm đình chỉ không còn. Việc TAND huyện Tiên Lãng ra quyết định tiếp tục giải quyết vụ án hành chính vì lý do tạm đình chỉ không còn là đúng và phù hợp theo quy định tại khoản 2 Điều 118 Luật Tố tụng Hành chính.”
Vì: “Vào thời điểm TAND huyện Tiên lãng ban hành Quyết định số 01/QDDST-HC ngày 10/9/2012 về việc tiếp tục giải quyết vụ án thì Quyết định tạm đình chỉ vụ án hành chính số 01/2012/QĐST-HC ngày 23/8/2012 của TAND huyện Tiên Lãng đương nhiên không còn hiệu lực thi hành. Do đó, yêu cầu kháng nghị của Viện KSND TP.Hải Phòng về việc hủy Quyết định tạm đình chỉ giải quyết vụ án hành chính số 01/2012/QĐST-HC của TAND huyện Tiên Lãng, Hải Phòng và chuyển hồ sơ cho TAND huyện Tiên Lãng, Hải Phòng để tiếp tục giải quyết vụ án đã được TAND huyện Tiên Lãng khắc phục, thực hiện trước khi hội đồng xét xử phúc thẩm xét kháng nghị”.
Ngoài ra, Hội đồng phúc thẩm TAND TP.Hải Phòng cũng khẳng định: Việc Thẩm phán ra thông báo hoặc ra quyết định tiếp tục giải quyết vụ án cũng là phù hợp quy định của pháp luật. Hơn nữa, sau khi Luật Tố tụng Hành chính có hiệu lực thi hành, không có quy định cụ thể nào khác về thẩm quyền ra quyết định tiếp tục giải quyết vụ án là của Thẩm phán hay của Chánh án Tòa án và cũng chưa có văn bản nào đề cập hướng dẫn nội dung này. TAND Thành phố ghi nhận ý kiến trao đổi của Viện KSND Thành phố sẽ tổng hợp, báo cáo, đề nghị TAND Tối cao hướng dẫn.
Chính vì những lý do trên, tại phiên họp xét xử phúc thẩm, đại diện Viện KSND TP.Hải Phòng đã “rút Kháng nghị số 134/KN-VKS-HC ngày 07/9/2012 đối với quyết định tạm đình chỉ giải quyết vụ án hành chính số 01/2012/QĐST-HC ngày 23/8/2012 của TAND huyện Tiên Lãng”.
Như vậy, trong việc tạm đình chỉ giải quyết vụ án, rồi tiếp tục giải quyết vụ án hành chính “Khởi kiện quyết định hành chính trong lĩnh vực quản lý đất đai” giữa ông Đoàn Văn Vươn và UBND huyện Tiên Lãng của TAND huyện Tiên Lãng không ai có lỗi. Có chăng là do pháp luật chưa có quy định?
Kiên Trung
Theo Infonet

Ước mơ nhỏ gửi tới Ba Đình

Từ năm 1987 khi luật Đất đai đầu tiên ra đời, người dân, không có tiếng nói trong luật, chẳng có quyền gì ngoài việc vác đơn đi kiện mỗi độ bị hất ra đường

Giữa những trùng điệp những quan chức, các chuyên gia, các tiến sĩ, các ông Tây trong một hội thảo về luật Đất đai tổ chức trong một khán phòng lớn ở Thủ đô Hà Nội, hôm qua, lạc lõng một người phụ nữ nông dân đến từ Lộc Hà, Hà Tĩnh. Đến, để nói về ước vọng của người dân, đối với luật Đất đai, với những ước vọng rất đỗi giản dị, được nói ra với sự rụt rè, rụt rè thậm chí đến cả một nụ cười.

“Người dân chỉ mong được Nhà nước giao đất lâu dài. Và chẳng may có bị thu hồi thì cũng được đền bù theo giá thỏa thuận ngoài thị trường”. Rất giản dị. Và cũng chẳng có gì sai luật khi việc “giao đất lâu dài” thực ra đã được ghi trong Hiến pháp 1992. Và đó thực chất là lẽ công bằng, là mong ước từ cả ngàn đời nay của những người dân.

Phó Chủ nhiệm UBKT của QH Nguyễn Văn Phúc, người tự giới thiệu đã tham gia vào Luật Đất đai đầu tiên năm 1987 tỏ ra bất ngờ với sự kiện, theo ông, là “lần đầu tiên” khi người dân được mời đến dự một cuộc hội thảo bàn về một bộ luật quyết định đến sinh kế của 70% dân số là nông dân. Dường như dù đã 3 lần được ban hành mới, 4 lần sửa đổi, mà lần ban hành nào cũng được tự coi là cách mạng, sửa đổi nào cũng là “cơ bản”, Luật Đất đai vẫn chưa chứa đựng tiếng nói của người dân trong đó. Và cơ quan soạn thảo, hóa ra vẫn chỉ chú mục đến việc làm sao có lợi cho việc quản lý, hoặc một nhóm lợi ích nào đó, như lời nguyên cố vấn của Thủ tướng Chính phủ, ông Vũ Quốc Tuấn, chứ chưa thực sự vì lợi ích của người dân. Và thế là từ năm 1987 đến nay, người dân, không có tiếng nói trong luật, chẳng có quyền gì ngoài việc vác đơn đi kiện mỗi độ bị hất ra đường, đang là quá bóng trong chân “ông chủ quản lý đất”. Một “ông chủ” vừa là chủ sở hữu, vừa là người quản lý, vừa có thể ra quyết định thu hồi, với một mức giá do chính “ông chủ” đó định ra, và khi người dân khiếu kiện, ông chủ đó cũng là người giải quyết. Không cần nói cũng biết ông chủ đó là Nhà nước, dù mang danh nghĩa là “vì dân”.

Hôm qua, những mơ ước giản dị đã được nói ra: Đó là ước mơ được “giao đất lâu dài” để có sự yên tâm rằng sẽ không bao giờ chịu cảnh “bãi bể nương dâu” Đó là ước mơ “Xóa hạn điền”, để chiếc máy cày có thể thay thế con trâu. Đó là mong muốn được “Trưng mua” để có quyền bán, để không còn những kỷ lục bất công về sự chênh lệch giá. Đó là mong ước về một lẽ công bằng “Cân đối lợi ích 3 bên”, để người dân thoát cảnh là nạn nhân của nhóm lợi ích. Và, một cách nghiêm túc, là yêu cầu, cũng là nguyện vọng: Nhà nước xử lý cán bộ vi phạm để người dân tin tưởng vào hai chữ “vì dân” được ghi trong hiến pháp về bản chất nhà nước. Tất thảy những mong ước đó là hoàn toàn chính đáng và không thể phủ nhận với bất cứ lý do gì, xin gửi tới Ba Đình, nơi các vị Đại biểu QH sẽ họp sau đây vài ngày. Bởi những mong ước đó, cũng là chính những khúc mắc lớn nhất mà Luật đất đai cần thay đổi. Để chí ít, người dân không phải sống trong nỗi thấp thỏm bao giờ thì nhà nước thu hồi đất, thu hồi rồi thì sống ở đâu và sống bằng gì. Ước mơ lớn nhất, vì thế, là việc người dân không bị ám ảnh bởi những câu hỏi, không thể tìm thấy câu trả lời trong 3 bộ luật đất đai và 500-600 văn bản quy phạm dưới luật đã được ban hành.
Đào Tuấn

Thứ Ba, ngày 16 tháng 10 năm 2012

"Còn y Núi Ngự bên bờ Sông Hương!"

Nghị quyết 4 vang lừng “phê và tự phê” đã làm sốt vó cả 3 triệu đảng viên đảng CSVN, ai nấy đều lo dọn mình để chuẩn bị lên bàn mổ. Nhưng chuyện nầy lại không lạ lẫm gì lắm đối người dân, nên họ quan tâm theo thể cách nghi ngờ. Sau đó không bao lâu, có tín hiệu cho biết cái “động lực phát triển: phê và tự phê” lần nầy sẽ “nhẹ ở dưới mà nặng ở trên”(ngược với phép tập dịch cân kinh), thế là đảng viên cấp dưới thở phào nhẹ nhỏm, tiếp tục an tâm với mối mang làm ăn quơ quào lâu nay trong băng nhóm thuộc lãnh địa của mình.

“Nặng ở trên”, là tập trung vào Bộ Chính Trị, tâm điểm then chốt trong đó là “một đồng chí”. BCT đã làm việc nhiều tháng ngày với “quyết tâm cao”, “thẳng thắn”, “không nể nang”, “một lòng vì nước vì dân”, cho dù cuộc tự phẩu thuật “có đau đớn đến đâu cũng phải chấp nhận”. Song hành với cuộc đấu tranh rất “phê” nầy, tại cái rốn ngàn ngàn văn vật của Thủ đô lịch sử, là các vụ bắt bớ thập thò kín hở, lúc thô lỗ, lúc tinh vi, diễn ra liên tiếp ở các tỉnh thành đối với các băng đảng giang hồ cở lớn, núp bóng ở ngay vị trí yết hầu, trên ót, và sau lưng của đảng. Có tay giang hồ cấp cao thoát chạy nhanh như một tên du đảng, có thứ lại luồn lách lanh không kém con trạch, con lươn… Bầu không khí căng thẳng bao trùm cả nước, tiền vàng biến động, chạm đến cả thân phận các con cua, còng, tôm, tép. Có những người dân nông nổi, cắn răng chịu đựng, với hy vọng một tia sáng sẽ lóe lên ở cuối đường hầm, hoặc “sau cơn mưa trời sẽ sáng” với truyền thống của “niềm tin yêu và hy vọng”. Lại có những kẻ thiếu lập trường giai cấp về đức tin đến mức trầm trọng, cứ chấc lưỡi như con thằn lằn, tỏ ra hoài nghi mọi nổ lực rất quyết tâm và chân thành của Đảng.… “Event”(Sự kiện) nào thì cũng phải đến hồi kết thúc. Nước rút cuối cùng của chặng đua 15 ngày hồi họp, mà cả đến con bướm đậu trong vườn Thượng Uyển ở Bắc Kinh cũng rung cánh. Đến cuối ngày 15 tháng 10 lịch sử, thông tin sốt dẻo loan đi khắp nước và thế giới : Toàn thể Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam, với tinh thần đoàn kết rộng lượng, với lý tưởng cao cả, với ý chí đấu tranh quyết liệt, đã tha bổng cho cả chủ ngục lẫn tù nhân, và nhất trí bầu đồng chí Vũ Như Cẩn lên làm Tổng Bí Thư.

Vẫn là Thị Dậu, anh Chí Phèo, và ông Lý trưởng ! Đêm đại hòa tấu đã kết thúc, đèn tắt và tấm màn nhung khép lại, khán giả chưng hửng ra về, mà lòng bâng khuâng...

Đất nước Việt Nam vẫn “êm đềm mà buồn bả”, vẫn “mộng mơ và hy vọng”, vẫn “dùng dằng” như con Sông Hương không chịu chảy. Vì thế, có người xa quê đã lâu sốt ruột, hỏi thăm về xứ Huế, và nhận được câu trả lời rất khẳng định, quả quyết :

“Còn y Núi Ngự bên bờ Sông Hương!”. Chẳng hiểu người viễn xứ ấy thấy buồn hay vui.

Cuối ngày15-10 lịch sử, có người hỏi tôi, có gì mới không anh, tôi trả lời cũng rất quả quyết :

“ Vẫn là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, vẫn Đảng Cộng Sản Việt Nam lãnh đạo toàn diện và triệt để” !

Đầu dây bên kia tỏ ra không lịch sự : cúp máy ! Tôi thẩn thờ nhớ lại một mối tình dang dở thoáng qua, có Sông Hương, có Núi Ngự của một thời thanh niên nhiệt tình vồ vập, tâm thức của thời tiền chiến lãng mạn tái hiện, nhìn ra con phố nước chảy như con suối, tôi khe khẻ hát : “Sơn nữ ơi…đời ta như cánh chim ch.i..ề…u…” ./.
Hạ Đình Nguyên
16-10-2012