Thứ Bảy, ngày 01 tháng 12 năm 2012

Người Việt có còn gà Việt mà ăn?

Buổi đương thời, tiền kém gạo cao, gà ta bị thứ gà loại thải nhập tiểu ngạch từ bắc phương lấn át. Chẳng biết phận gà ta rồi đi về đâu để người Việt có hàng Việt mà dùng. Bước vào quán, ngồi vào bàn, định ăn món gà, bạn đương nhiên hỏi quán: “Có gà ta không?” Nghe câu trả lời khẳng định, bạn yên tâm. Sự chọn lựa “hàng Việt” này có từ trước khi có cuộc vận động chính trị “Người Việt dùng hàng Việt” rất lâu.
Gà thả vườn: Gà thân cò lặn lội bờ rào ngon nhưng cũng là hiểm họa cho tình làng nghĩa xóm bị sứt mẻ. Trong cái rủi có cái may: nhờ vậy mà đẻ ra nền văn học chửi mất gà.
Cái sự lâu này phải là trước năm 1975, khi gà ngoại tràn vào biên giới phía nam, muốn dùng “giá bèo” để uy hiếp gà ta. Nhưng “ngon bổ rẻ” chỉ là khẩu hiệu quảng cáo của bọn tiếp thị chuyên nói dóc, có nguồn gốc từ những tay sơn đông mãi võ. Vì ông bà đã dạy: tiền nào của nấy.
Gà ta và gà tây
Gà công nghiệp ăn dở ẹc, thịt nhão. Vì được nuôi trong “nhà trẻ” sang và bình yên như nhà trẻ trung ương một thời, rồi lớn lên trong lồng chuồng khang trang, nhiệt độ cố định, chân không phải vất vả thân cò lặn lội bờ rào kiếm cái ăn như gà ta. Chân ngắn, thân bệ vệ, rất quý phái của thứ gà sang như tây ấy thì làm sao sánh bằng chân dài, mình thon thả, thịt săn chắc của gà ta?
Bạn ăn một tô phở gà mà nhá phải miếng gà tây thì “Thôi rồi, phở ơi!” Coi như tô phở phá sản. Gà ta nó mềm – vì cấu trúc những sợi protein đạt thông số để được dùng cho định tính mềm. Gà tây cũng mềm, nhưng cái mềm ấy trong ẩm thực người ta gọi là nhão.
Cái gì nhão chỉ có thể ngon hoàn cảnh với những hàm răng đã bất khả kháng với thời gian – dân trong Nam gọi là hoàn cảnh “hăng rết”. Nhão còn dễ làm hỏng hóc hạnh phúc gia đình, nhất là cơm nhão, thì sẽ gây phản ứng cho cái mặt nhão theo. Và cái lệ bỏ cơm đi ăn phở bắt đầu tiến trình từ đấy. Có phải?
Trận cuồng phong gà ta – gà tây ấy bẵng đi một thời. Bây giờ quay lại với mức gió của bão Sơn Tinh: gà làm sẵn nhập khẩu chính ngạch. Nó càn quét gà ta. Đấy là giặc “tây”. Dân tình ta thán, ông nông đổi thừa ông công hại dân chăn nuôi. Ông công biện hộ bằng pháp cung cầu đặc hữu của thị trường. Nhưng vàng thì lại không thấy dụng pháp này. Khó hiểu!
Buổi đương thời, tiền kém gạo cao, gà ta, gặp cảnh bìm leo khi sắp đổ mà dậu lại không biết pháp trá nguỵ, bị thứ gà loại thải nhập tiểu ngạch từ bắc phương lấn át. Lấn mạnh đến độ phó thủ tướng phải xung trận, định ra hàng loạt kế liên hoàn trước Quốc hội…
Chẳng biết phận gà ta rồi đi về đâu để người Việt có hàng Việt mà dùng.
Món gà trong ẩm thực Việt
Sắp tới Noel, mới qua Thanksgiving, người ta thường sống cái phong vị mỹ ơi là mỹ và tây ơi là tây: món gà mái tây – dinde – cho bữa réveillon (bữa ăn nửa đêm) độn. Món ăn này na ná như món vịt tiềm ở Việt Nam. Có điều được ướp công phu hơn, và được xử lý bớt mỡ. Nhưng đi hỏi thăm những người đã sống tây ơi là tây ấy, họ thường lắc đầu bảo thịt gà dinde không ngon. Dân tây lại sắc phong cho dinde chức vua mái trong các món ăn hội hè đình đám.
Tây chỉ độc mỗi thứ dinde nữ hoàng ấy. Chứ ta thì rất đa nữ hoàng. Phải nói, một cách không chút hơi hám lên gân chính trị, là xê ri gà ta xứ Việt là oách nhất:
Từ giống gà tàu vàng phổ biến ở phía Nam, thường được nuôi khắc khổ như các chính phủ châu Âu đang nuôi dân của họ, tự bươn chãi trong mảnh vườn là chính.
Sài Gòn bây giờ muốn ăn loại gà này phải cất công chạy tuốt sang huyện Nhà Bè, vào bến đò Phước Khánh – gần bến phà Bình Khánh – đi sang Nhơn Trạch, Đồng Nai, mới có mà mua.
Rồi đến xu hướng đen lên ngôi: gà H’mon, thịt chắc hơn gà tàu vàng. Chắc là nhờ có gen vận động viên leo núi.
Thịt gà h’mon đen như nữ hoàng Sheba: đen nhưng có duyên. Ảnh: Ngữ Yên
 Gà này đang thịnh hành trong các nhà hàng và bắt đầu dở đi khi nhập và định cư lâu dài ở phương Nam, trừ phi chúng tiến hoá chuyển sang bơi lặn ở miền đồng bằng sông nước này, để giữ được phong cách vận động viên!
Những thứ gà nhỏ xíu được những người có máu Trần Tiến thương (mà không phạm pháp vì chúng đã không còn teen) như gà ri, gà ác, một thời cũng đại danh đỉnh đỉnh trong các tiệm ăn tàu với món tiềm thuốc Bắc.
Thịt chúng cũng đen nữ hoàng xứ Sheba, mà Kinh Thánh kể lại là “đen nhưng duyên dáng” (noire mais grâcieuse), từng mê vua Solomon xứ Israel như điếu đổ (chỉ là cách nói quen miệng chớ chắc là bà ta không hút thuốc lào để trải nghiệm cảm giác điếu đổ).
Rồi phải kể đến gà Đông Tảo với đôi chân voi trông phát ớn. Xưa Sài Gòn cũng có ca sĩ có biệt danh là Mai chân voi, nhưng chân cũng chẳng đến nỗi mất cân xứng như gà Đông Tảo.
Gà Đông Tảo gốc xứ nhãn ngoài Bắc. Lúc mới vào Nam, mắc đến ù tai khi nghe tính tiền. Nhưng thịt gà chỉ ngon nhất ở đôi chân voi. Để tăng phần “cao quý”, các bác ngoài ấy lại cũng nói là món tiến vua. Tiến vua tỉ lệ thuận với giá cả.
Giờ đây, khi đã định cư và trở thành gà Đông Hoà xứ Trảng Bom, nó đã xuống thang, rẻ gần một nửa.
Những địa phương có giống gà nổi tiếng còn lại có gà hồ gốc Bắc Ninh, gà mía gốc Sơn Tây, gà Tre nhỏ con thịt thơm ngon phổ biến ở các làng quê. Và gần đây hơn, gà nòi đã trở thành gà thịt và thịnh hành ở Bến Tre – nơi có nguồn cung cấp dồi dào nhất.
Gà đá hầm sả ở thành phố Bến Tre. Ảnh: Như Thuần
 Gà sao mới đầu nhen nhúm ở Tiền Giang nhưng chưa thành sao trên các bàn ăn.
Bây giờ nói đến món gà. Gà đi vào thuần dưỡng từ rất lâu đời đối với con người, nhất là ở xứ nông nghiệp, nên việc sáng tác món ăn về gà cũng giống như sáng tác văn học. Nếu có những nền văn học, thì cũng có những nền văn thực về gà.
Trừ phở gà và miến gà trong những bữa điểm tâm, còn có gà nướng xé nhỏ để cộng hưởng với bánh mì thành món bánh mì gà, nâng tầm phong phú cho bánh mì Sài Gòn.
Sài Gòn còn một thời còn thịnh lên món gà quay. Gà quay lu. Gà quay ông tây. Có một ông tây tìm cách nuôi gà vườn, rồi tự mình quay gà, bày bán ở gần bên này cầu Thanh Đa. Vì có mác ông tây, tôn chỉ ngon, vệ sinh, nên tiệm gà này nổi tiếng.
Rồi còn phải nói đến những món về gà du nhập từ ngoài vào hoặc được chế biến bằng gia vị ngoại nhập. Ragout là món gà nấu theo kiểu tây, giờ đây còn tương đối giữ nguyên bản khi mới du nhập. Cà ri gà là một loại ragout biến tấu, món không thể thiếu trong các đám giỗ miền Trung.
Gà mà không phải gà
Gà ở trong đời sống người Việt lâu đời nên cũng trở nên đa nghĩa trong ngôn ngữ học. Trong thế giới tâm linh của người Việt, chỉ có người quá cố và gà là được “leo” lên bàn thờ. Nên mới có thành ngữ: “gà khỏa thân leo lên bàn thờ”.
Gà còn leo lên ngai vàng: “Nhân Tông mới lên hai tuổi đã sớm nối ngôi vua, Thái Hậu Nguyễn thị là gà mái gáy sớm… Vua đàn bà mắt quáng buông rèm ngồi chốn thâm khuê, bọn họ ngoại lòng tham, khoác lác hoành hành khắp cõi… như Văn Lão, Xương Lê lòng như quỷ quái…” (Trung Hưng Ký, đời Quang Thuận).
Sử gia Tạ Chí Đại Trường căn cứ trên ghi chép của sử gia “gà mái gáy sớm” bình luận: con mới hai tuổi thì gà mái cỡ tuổi teen. Người Việt gọi là gà mái giò.
Gà mái gáy là cách ám chỉ vua bà. Chứ gà mái chỉ biết tục tác. Con gà tục tác lá chanh. Mà gà mái khó mà tục tác sớm, phải qua một đời chồng và tục tác ngay khi rời cái “ổ phụ sản” của mình.
Gà ướp trà tạo nên một hương vị độc đáo. Ảnh: Ngữ Yên

Phải chăng ông bà ta muốn nói gà mái một con mới hạp với lá chanh và ngon? Vì gà cồ không thể cục tác, gà cồ lại cái có cục tác không thì chắc phải hỏi các nhà sinh vật học, chứ gà cồ “tịnh thân” vẫn không thấy cục tác.
Gà mà đi với tính từ móng đỏ thì lại không phải là gà nữa mà là những nàng kiều. Nhiều kiều cách đây mấy tháng vừa được trở về với cộng đồng theo nghị quyết 24 của Quốc hội.
Gà còn đi vào lãnh vực giáo dục: gà bài. Động từ “gà” ở đây nghĩa là làm bài dùm một cách gián tiếp. “Luyện gà đi thi” lại để chỉ một số học sinh được dạy đặc biệt để đi thi lấy thành tích – một thứ bệnh của giáo dục.
Giò gà không chỉ là món ăn với món “chân gà quái thú” – món giò gà chiên nước mắm được đập xương trước khi nấu, khiến tạo thành những hình thù kỳ dị, không còn hình dạng chân gà. Nó còn đi vào khoa bói toán tương truyền phát triển từ thời bà Cửu thiên huyền nữ Phạm Thị Chân.
Gà còn là giềng mối mích lòng giữa láng giềng với nhau. Túng mồi nhậu, thấy gà hàng xóm lạc sang, dễ gì tha. Thế là dẫn đến việc ra đời của bài chửi mất gà. Hình thành trào “văn học chửi mất gà”. Nhà văn Bùi Ngọc Tấn còn kể có bà chửi nhiều ngày, chửi đúng luật lao động, ngày chủ nhật nghỉ (bây giờ thì nghỉ cả ngày thứ bảy), ngày thứ hai chửi tiếp…
Ngữ Yên
Theo Tuần Việt Nam

Thứ Sáu, ngày 30 tháng 11 năm 2012

Che sao được nhân dân, giấu sao được lịch sử!


Tại cuộc tiếp xúc cử tri TPHCM của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vừa qua, nhiều cử tri đặt vấn đề nhóm lợi ích là ai, ở đâu? Nhân dân cứ nghe nói một bộ phận không nhỏ nhưng chẳng biết đó là bộ phận nào, mặt mũi ra làm sao?
Tham nhũng nhiều nhưng chưa thấy có vụ nào chống cho ra trò, như lời của cử tri Nguyễn Văn Nhơn, việc xử lý các vụ tham nhũng hiện nay đang theo xu hướng hành chính hóa. Nghiêm trọng biến thành không nghiêm trọng, to biến thành nhỏ…
Vị cử tri này nói đúng phóc. Những vụ tham nhũng được xử lý chỉ là loại con con như kiến, không chút “tên tuổi”. Còn các vụ to như con voi, nghe đến tiền muốn vỡ cả ngực, nhưng xử lý nhẹ tựa lông hồng. Dân không thể tin được tham nhũng, lãng phí, thất thoát đến hàng trăm nghìn tỉ đồng mà chỉ vài người bị xử lý.
Chủ tịch Trương Tấn Sang nói rằng: “Ông nào dù chức to đến mấy cũng về nghỉ tại nhà của mình, không có việc gì qua mắt được nhân dân”. Tất nhiên, nhân dân thông minh, có thể thấy hết những chuyện mà người ta tưởng rằng là bí mật, là toan tính riêng tư sau bức rèm…
Không chỉ biết tỏng ông nào tham nhũng, ông nào liêm khiết, dân còn biết có những ông nào đang hưởng thụ giàu sang nhưng vẫn im lặng ngồi nhìn hàng trăm ngàn doanh nghiệp phá sản với vài triệu người mất việc làm; ung dung trước hàng vạn công nhân bán sức lao động trong các nhà máy; thản nhiên trước hàng ngàn phụ nữ vì miếng cơm phải bỏ xứ đi lấy chồng ngoại quốc và vô tâm trước biết bao trẻ em nghèo thiếu ăn, thất học. Những người làm quan như vậy dù không tham nhũng cũng không xứng làm quan, nói chi đến tham nhũng.
Dân thấy rõ, biết rõ, hiểu rõ mọi chuyện nên cho dù giỏi che giấu như thế nào, thì rồi đây, không phải chỉ trên bia miệng mà sách vở sẽ công khai tên tuổi nhóm lợi ích là ai, bộ phận không nhỏ là ai?
Che sao được nhân dân, giấu sao được lịch sử!
Lê Chân Nhân
Theo Dân Trí

Tit for Tat – Chính chủ và Tham nhũng

Ngày 20-11-2012, WB, Bộ Phát triển Quốc tế Anh, UNDP và Chính phủ Việt Nam vừa công bố kết quả cuộc khảo sát mang chủ đề “Tham nhũng từ góc nhìn của người dân, doanh nghiệp và cán bộ – công chức – viên chức” .
Phỏng vấn trực tiếp 2.600 người dân, 1.000 doanh nghiệp và 1.800 cán bộ công chức (CBCC) tại 10 tỉnh/thành phố lớn cho thấy hơn ba phần tư người được hỏi cho rằng tham nhũng là vấn đề nghiêm trọng nhất tại Việt Nam.
Bốn lĩnh vực tham nhũng phổ biến nhất là cảnh sát giao thông, quản lý đất đai, hải quan và xây dựng. Nhưng cũng không loại trừ những ngành khác cũng có chỉ số tham nhũng cao. Y tế, giáo dục là hai ngành cứu người và trồng người cũng khó mà thoát khỏi vấn nạn này.
Kết quả cho thấy tham nhũng tầm quốc gia, ở mức nghiêm trọng, đứng cuối bảng toàn cầu, đâu phải là lời đồn thổi, hay các thế lực thù địch dựng lên.
Trong lễ công bố kết quả khảo sát, chị Victoria Kwakwa, Giám đốc Quốc gia WB tại Việt Nam, đã đặt vài câu hỏi
- Tại sao tham nhũng lại phổ biến như vậy?
- Tại sao lại khó loại trừ tham nhũng đến như vậy?
- Tham nhũng vận hành thế nào?
- Trong số rất nhiều các biện pháp đã được đưa ra, những biện pháp nào thành công và những biện pháp nào thất bại?
- Trong những năm tới cần ưu tiên điều gì?
16 năm trước đây, cựu Chủ tịch WB, James Wolfensohn, từng gọi tham nhũng là “căn bệnh ung thư”. Sau vài chục năm phát triển, đất nước giảm nghèo nhưng nảy sinh căn bệnh thế kỷ, lây lan ra toàn bộ xã hội Việt Nam từ thấp đến cao, gây hiểm họa cho chế độ.
Để trả lời những câu hỏi trên không đơn giản. Hội nghị TW 6 cũng muốn bắt vài con sâu chúa nhưng chưa thể được vì ung thư đã di căn vào lục phủ ngũ tạng, dường như vô phương cứu chữa.
Không phải bỗng nhiên mà TBT Nguyễn Phú Trọng đã phải nghẹn ngào nhận lỗi, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thở dài ngao ngán.
Nói một cách sòng phẳng như báo cáo WB đã nêu, tham nhũng có hệ thống được nuôi dưỡng bằng cả cung và cầu. Người nhận hối lộ nói, đó là người ta cứ nhét vào tay em. Người hối lộ cãi, đó là cán bộ gợi ý. Một cái vòng luẩn quẩn của chế độ tham nhũng.
Tuy vậy, khảo sát cũng cho thấy các công ty tìm kiếm những lựa chọn thay thế cho việc hối lộ thực sự hoạt động tốt hơn.
Chị Kwakwa cho rằng, khi các vấn đề tham nhũng bắt nguồn từ phía cung, phải thay đổi thái độ của xã hội. Doanh nghiệp và người dân cần biết, họ có những lựa chọn khác ngoài việc hối lộ. Nếu không có lựa chọn khác, lãnh đạo Việt Nam cần tạo ra các lựa chọn thay thế đó.
Giải quyết cầu như thế nào. Ngoài chuyện luật pháp công bằng và nghiêm minh thì cần có tiếng nói của xã hội. Tham nhũng và minh bạch không thể đi với nhau. Chừng nào báo chí bị tuýt còi vì những bài báo liên quan đến hối lộ từ cấp tỉnh trở lên thì cuộc chiến chống tham nhũng sẽ còn “kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm hay lâu hơn nữa”.
Tit for Tat – Ăn miếng trả miếng
Mới đây, nghị định 71 qui định dân phải đi xe chính chủ. Theo một nghĩa nào đó, đấy là nghị định đúng vì bắt buộc người có xe phải chứng minh được quyền hợp pháp trong khi dùng phương tiện giao thông.
Bên các nước tiên tiến cũng vậy. Không qui định đi xe chính chủ nhưng hệ thống luật về đăng ký xe, đóng thuế, bắt người dân phải tuân thủ.
Bên bảo hiểm luôn chặt chẽ để sao cho xe gây tai nạn phải do chủ chịu, không phải người mượn xe. Người mượn xe phải chịu phí tổn về thương tật của người khác nếu cố tình gây tai nạn. Phí tổn về phương tiện do phía bảo hiểm của chủ xe đền. Như vậy, sẽ ít đi chuyện mượn xe bừa bãi, bán xe không sang tên đổi chủ
Nghị định 71 có thể ảnh hưởng đến hàng chục triệu người. Nếu thay đổi cách đăng ký xe, đóng thuế hợp lý, và cách làm nhanh gọn, văn minh, thì sau vài năm, hầu hết người dân sẽ dùng xe chính chủ.
Không hiểu sao tôi vẫn tin là làm được. Giống như bắt đội mũ bảo hiểm dù gây tranh cãi nhưng cuối cùng đã thành công.
Quay lại chuyện tham nhũng. Nếu các vị quan trên cho rằng, Nghị định 71 có thể thực thi thì tại sao không áp dụng “chính chủ” cho những của cải do các quan to kiếm được.
Số lượng quan chức tầm trung ương không nhiều, khoảng vài trăm đến vài ngàn. Xử lý “chính chủ” cho các tài sản dễ hơn nhiều so với phạt không chính chủ hàng chục triệu xe máy của dân nghèo.
Thủ tướng Ôn Gia Bảo đang phải đối mặt với cáo buộc gia đình sở hữu 2,7 tỷ đô la. Nếu chuyện có thực thì việc về vườn của ông có thể kết thúc trong trại giam. Phe cánh đánh nhau và họ sẽ lôi ra kẻ thù cũ khi không còn tại vị. Một vị thủ tướng hết quyền phải chứng minh chính chủ cho gia tài hàng tỷ đô la quả là khó.
Để chống tham nhũng cần cả hai phía. Dạy dân không đưa phong bì thì chính các ngài cũng không được gợi ý lót tay. Đòi hỏi dân đi phương tiện chính chủ thì các quan cũng phải chứng minh tài sản của mình cũng là chính chủ.
Xã hội văn minh phải chứng minh tài sản hợp pháp từ chiếc xe máy, nhà lầu, khu nghỉ mát, building sang trọng cho đến tài khoản hàng trăm triệu đô la ở ngân hàng nước ngoài.
Muốn làm được điều đó, minh bạch do báo chí truyền thông dẫn đầu, là liều thuốc chống tham nhũng tốt và hiệu quả. Nó sẽ giúp cho cả phía cung và cầu phải chùn tay.
Để giảm thiểu tham nhũng, chị Kwakwa kết luận “Điều này tùy thuộc vào các nhà lãnh đạo của Việt Nam – những nhà lãnh đạo chính trị, những đại biểu dân cử, những lãnh đạo của cộng đồng doanh nghiệp, xã hội dân sự và các nhóm công dân – những người sẽ giúp chiếu ánh sáng vào bóng tối, chuyển từ tham nhũng sang liêm chính và tiến hành sự thay đổi. Khi Việt Nam bước vào hàng ngũ các quốc gia có thu nhập trung bình, thời điểm để hiện đại hóa các thể chế phòng chống tham nhũng chính là thời điểm này.”
Có lẽ đây là điều TBT Trọng và Chủ tịch Sang đang cần.
Hiệu Minh. 28-11-2012
PS. Khi comment về cách chống tham nhũng và hối lộ, các bạn nói về nguyên nhân thì cũng đưa ra giải pháp cụ thể, tốt nhất là dựa vào chính kinh nghiệm đã trải qua. Cảm ơn các bạn.

Thứ Năm, ngày 29 tháng 11 năm 2012

Thương lái Tàu lại xúi dân chặt trộm đuôi trâu?


Từ việc mua đuôi trâu, móng trâu, rễ hồi, ốc bươu vàng tới việc sẵn sàng thu mua phế liệu, đỉa, cá cơm với giá cực cao – những hành động tưởng như vô thưởng vô phạt nhưng lại ẩn chứa những dụng ý sâu xa của lái thương Trung Quốc.
Con trâu gia đình ông Đốn bị chặt đứt đuôi.
Chặt trộm đuôi trâu để ban cho thương lái TQ
Gần đây, tại một số địa phương xuất hiện tình trạng kẻ gian chặt trộm đuôi trâu, bò để bán với giá cao cho các thương lái Trung Quốc với mức giá cao đã thúc đẩy nhiều trâu tặc chặt trộm đuôi trâu.
Ngày 28/11, tin từ UBND xã Hải Ba, huyện Hải Lăng, Quảng Trị cho biết, con trâu cái khoảng 4 năm tuổi của vợ chồng ông Võ Viết Đốn, 58 tuổi và bà Nguyễn Thị Yến, 55 tuổi ở đội 5, thôn Phương Lang, xã Hải đã bị kẻ trộm chặt đứt đuôi khi đang được chăn thả trên đồng làng.
Ông Đốn cho biết, gia đình ông không hề có thù hằn với người khác cộng với mùa này không hề có lúa hay hoa màu giữa đồng khiến trâu ăn bậy, nên có thể loại bỏ khả năng trâu bị chặt đuôi do thù hằn, tức tối. Con trâu bị chặt đuôi đã sinh 2 con, đang rất béo tốt nhưng sau khi bị chặt đã ốm đi trông thấy rõ. Hiện gia đình ông Đốn đang ra sức chăm sóc, phục hồi sức khoẻ con trâu của gia đình.
“Con trâu là tài sản lớn đối với những gia đình nông dân như chúng tôi, bình thường hiện nay mỗi con trâu như vậy có giá cũng trên 20 triệu đồng nhưng nếu đã bị chặt đứt đuôi thì chắc chắn giá bán giảm đi rất nhiều, đặc biệt sức khoẻ của nó khó có thể hồi phục. Chúng tôi mong cơ quan chức năng sớm vào cuộc điều tra làm rõ vụ việc, để người dân bớt hoang mang”, ông Đốn lo lắng cho biết.
Cách đây hơn 10 năm, thương lái Trung Quốc dồn dập về các chợ nông thôn Việt Nam thu mua móng trâu với giá rất cao, thậm chí những cái móng từ 4 chân của một con trâu được bọn Tàu mua với giá hơn hẳn một con trâu. Và thế là nông dân Việt Nam và bọn “trâu tặc” ra sức chặt móng trâu đem bán,… vẫn còn lãi một con trâu thịt mang bán ở chợ.
Chỉ một thời gian rất ngắn, bọn chúng đã triệt phá tan hoang sức kéo của nông dân nghèo Việt Nam. Tiếp đó, dân loan tin cho nhau, nườm nượp lái trâu từ bên Tàu tràn qua biên giới để “tiếp thị” bán trâu. Trong đó còn có cả kẻ tiếp thị bán trâu sắt (máy kéo). Đến lúc ấy dân tình vỡ lẽ mục đích mua móng trâu của thương lái TQ!
Kiểu mua bán quái đản của thương lái TQ
Nhiều năm trở lại đây, người dân Việt Nam (VN) đã nằm lòng những câu chuyện xoay quanh việc tận thu hàng hóa một cách rất “khó hiểu” của người Trung Quốc (TQ). Việc thương lái Tàu đi các chợ thu mua rễ hồi, tạo điều kiện cho những “hồi tặc” mở chiến dịch triệt phá rừng hồi, một dược liệu quý hiếm của Việt Nam đã để lại một bài học lớn. Chúng mua râu ngô non, xúi giục nông dân triệt phá nương ngô mang bán và thiếu đói ở một bộ phận dân chúng xảy ra.
Hàng tốp thương lái TQ xuất hiện từ Hà Giang cho đến Lâm Đồng để thu mua chè vàng, là thứ chè chặt thô phơi tái, không cần chế biến. Thương lái TQ mua chè vàng với giá rất cao, kích thích nông dân chặt trụi đồi chè mang bán.
Thế là các thương lái đã góp phần triệt hạ vùng nguyên liệu cho các nhà máy chè Việt Nam. Không còn con đường nào khác, các doanh nghiệp chè Việt Nam phải sang mua chè nguyên liệu từ TQ. Đến khi nông dân Việt Nam cần trồng lại đồi chè, thì cácthương lái tận tình từ bên kia biên giới mang giống chè từ Trung Quốc giới thiệu cho nông dân Việt Nam.
Thâm độc hơn, chúng mở chiến dịch thu mua dây đồng vụn với giá cao “trên trời”, đẩy từng đoàn “đồng tặc” lùng sục chặt trộm dây đồng từ các đường điện cao thế, băm nát mạng lưới điện quốc gia. Sau đó là thu mua cáp quang phế liệu với mức giá trên trời.
Đến khi dân nghèo lặn xuống biển chặt phá mạng cáp quang viễn thông, thì dân chúng mới “ngã ngửa” ra mục đích sâu xa của chúng là phá hoại con đường huyết mạch thông tin của Việt Nam…
Tháng 8/2012, thương lái TQ thu mua đỉa với giá rất cao 180-200 nghìn đồng mỗi kg, thời gian qua, nhiều người dân một số tỉnh đã đổ xô xuống đồng săn đỉa bán lấy tiền, thậm chí có một số người đã tính đến việc nuôi đỉa để bán.
Trong khi đó, đỉa là loài rất dễ sinh sôi nảy nở trong mọi điều kiện. Đặc biệt, ở những vùng đồng ruộng chiêm trũng. Trong khi đó, để tiêu diệt con đỉa rất khó, ngay cả việc đốt cháy, nếu không cháy hết còn sót lại một vài tế bào, gặp điều kiện thuận lợi cũng có thể phát triển thành một con đỉa bình thường”.
Đặc biệt, khi người dân đua nhau nuôi đỉa thì không thể kiểm soát được đỉa tràn ra môi trường, trở thành tai họa, giống như hiện tượng nuôi ốc bươu vàng, chuột hải ly, rùa tai đỏ… trước đây.
Mới đây nhất vào tháng 10/2012 thương lái Trung Quốc lại đang tìm cách mua cá cơm một cách bất thường tại một số địa phương ven biển Việt Nam. Cá cơm là nguyên liệu chính để sản xuất ra nước mắm.
Bởi vậy, việc Trung Quốc thu gom loại cá này một cách bất thường sẽ ảnh hưởng xấu tới sản xuất nước mắm tại nhiều nơi như Phú Quốc, Phan Thiết, Khánh Hòa. Đặc biệt trong bối cảnh nước mắm Phú Quốc-sản xuất từ cá cơm đang hứa hẹn sẽ được tăng cường xuất khẩu sang EU sau khi vừa được Ủy ban châu Âu (EC) cấp quy chế bảo hộ tại Liên minh châu Âu.
Và sự việc thu mua đuôi trâu này, 1 lần nữa là bài học với người nông dân, để họ nâng cao ý thức cảnh giác bảo vệ chính tài sản của mình. Các cơ quan chức năng cũng cần vào cuộc tuyên truyền, cảnh báo đối với người dân về những âm mưu phá hoại sản xuất, để tránh khỏi việc người dân vì cái lợi trước mắt mà gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống và sản xuất.
An Khanh

UNESCO đề nghị dừng thủy điện Đồng Nai 6 và 6A


Ngày 28-11, ông Nguyễn Thành Trí, phó chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai, cho biết tỉnh vừa nhận được văn bản của UB QG chương trình và con người sinh quyển VN (MAB), thuộc UNESCO, đề nghị dừng triển khai hai dự án này.
Theo đó, MAB yêu cầu UBND tỉnh Đồng Nai và Ban quản lý khu dự trữ sinh quyển (DTSQ) Đồng Nai cần có những khuyến cáo mạnh mẽ hơn nữa đối với các cấp có thẩm quyền cho dừng triển khai hai nhà máy thủy điện Đồng Nai 6 và 6A nằm trong vùng lõi khu DTSQ Đồng Nai. Bởi theo MAB, nếu triển khai hai nhà máy thủy điện trên thì VN sẽ đi ngược với cam kết quốc tế.
Coi chừng vi phạm cam kết quốc tế!
“Trong quá trình hội nhập quốc tế, hình ảnh của VN nếu chưa được là tấm gương tốt thì không nên là ví dụ không tốt trong các trích dẫn của những báo cáo khoa học, đánh giá của các tổ chức trong nước và quốc tế”
Theo văn bản của Ủy ban quốc gia chương trình và con người sinh quyển VN (MAB – UNESCO)
MAB nêu rõ khu DTSQ Đồng Nai được UNESCO công nhận ngày 28-6-2011, được cộng đồng khoa học trong nước và quốc tế đánh giá cao về đa dạng sinh học, truyền thống lịch sử và không gian văn hóa.
Trước đây, việc đổi tên và nâng cấp khu DTSQ này thành khu DTSQ thế giới là dựa trên sự cam kết và uy tín của tỉnh Đồng Nai với 80% diện tích bảo tồn nằm trên địa bàn và thuộc quyền quản lý của UBND tỉnh Đồng Nai.
Cũng theo MAB, định hướng phát triển khu DTSQ của UNESCO là sự hài hòa giữa bảo tồn và phát triển, nhưng việc xây dựng hai thủy điện này sẽ gây tác động tiêu cực tới bảo tồn đa dạng sinh học, giá trị lịch sử – văn hóa và sinh kế của người dân.
Cũng theo MAB, trong lúc Quốc hội và Chính phủ đang thẩm định đánh giá tác động môi trường đối với hai dự án thủy điện trên, Đồng Nai cần nhắc lại những cam kết quốc tế mà VN đã và đang tham gia.
Cụ thể, khu DTSQ Đồng Nai phải đóng góp vào việc xây dựng một nền “kinh tế xanh, xã hội xanh” quy mô toàn cầu trong khuyến cáo của UNESCO tại hội nghị thượng đỉnh Rio+20 vừa qua tại Brazil. Mặt khác, VN cũng đang chuẩn bị hội nhập xây dựng khung chiến lược của chương trình MAB 2011-2021.
Khi đó, VN không thể báo cáo thập kỷ đa dạng sinh học 2011-2020 với mạng lưới các khu DTSQ quốc tế về trường hợp của Đồng Nai khi môi trường sống của các loài sinh vật bị chia cắt, cảnh quan bị phân mảnh, tính kết nối sinh thái bị phá vỡ, hệ thống sinh thái bị đảo lộn bởi các đập thủy điện nằm trong vùng lõi khu DTSQ.
Lợi nhỏ, hại lớn!
Trao đổi với Tuổi Trẻ về đề nghị của UNESCO, ông Nguyễn Thành Trí cho biết: “Chúng tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của họ. Ngay sau khi nhận được văn bản, chúng tôi đã trả lời cho UNESCO là chúng tôi cực lực phản đối việc xây hai dự án thủy điện Đồng Nai 6 và 6A. Chúng tôi có gửi kèm cho họ các văn bản kiến nghị của Tỉnh ủy, UBND tỉnh đã gửi cho Bộ Chính trị, Thủ tướng Chính phủ đề nghị dừng hai dự án thủy điện Đồng Nai 6 và 6A”.
Theo ông Trí, tỉnh Đồng Nai nhận thấy nếu xây dựng hai dự án thủy điện Đồng Nai 6 và 6A sẽ góp phần tăng nguồn điện cho quốc gia. Tuy nhiên, tác động tiêu cực của dự án này đối với môi trường vùng hạ lưu là rất lớn, khả năng sẽ phải đánh đổi nhiều thiệt hại chưa thể lường trước được về môi trường cũng như ảnh hưởng đến đời sống người dân. “Cái lợi trước mắt có thể thấy được là nhỏ nhưng cái hại về lâu dài sẽ rất lớn”-ông Trí nói.
Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Lê Hồng Phương – phó bí thư Tỉnh ủy Đồng Nai – nói: “Khi nói về việc xây dựng thủy điện Đồng Nai 6 và 6A, người dân rất bức xúc. Đây không chỉ là tâm tư, nguyện vọng của riêng cử tri tỉnh Đồng Nai mà còn của cả hàng triệu người dân ở vùng hạ lưu sông Đồng Nai. Tỉnh ủy Đồng Nai cũng đã có ý kiến kiến nghị đến Bộ Chính trị dừng triển khai dự án này”.
Yêu cầu hoàn thiện lại báo cáo ĐTM
Tối 28-11, thông tin từ Tổng cục Môi trường (Bộ Tài nguyên – môi trường) cho biết bộ chưa chính thức thẩm định báo cáo đánh giá tác động môi trường (ĐTM) của thủy điện Đồng Nai 6 và 6A. Theo thông báo của Tổng cục Môi trường, phiên họp kỹ thuật của Hội đồng thẩm định báo cáo ĐTM của các dự án thủy điện Đồng Nai 6 và 6A mới là phiên họp đầu tiên của hội đồng thẩm định. Những phiên họp kỹ thuật như phiên họp ngày 28-11 thường được tổ chức trong quá trình thẩm định báo cáo ĐTM đối với các dự án phức tạp hoặc dự án được dư luận xã hội quan tâm.
Tổng cục Môi trường cũng cho biết trong phiên họp kỹ thuật sáng 28-11, sau khi nghe chủ dự án trình bày tóm tắt nội dung báo cáo ĐTM, các thành viên hội đồng đã đặt câu hỏi về các vấn đề môi trường của hai dự án, đồng thời cũng đã có nhận xét ban đầu về những tồn tại cơ bản của nội dung báo cáo ĐTM. Sau cuộc họp, cơ quan thường trực thẩm định sẽ tổng hợp ý kiến của các thành viên hội đồng thẩm định, báo cáo bộ để có văn bản chính thức đề nghị chủ dự án tiếp tục hoàn thiện báo cáo ĐTM của các dự án thủy điện Đồng Nai 6 và 6A, sau khi hoàn thiện sẽ chính thức xem xét, thẩm định.
Hà Mi – Vân Lam
Theo TTO

Cái giá phải trả khi giỡn mặt với kinh tế thị trường


Đến khi người dân cùng kiệt vì thiếu đói thì nhà nước mới hiểu ra rằng cần phải quay về với kinh tế thị trường và sự thay đổi nầy đã giúp cho người dân được cởi trói, hồ hởi bung ra làm ăn. Bộ mặt đất nước từ đó thay đổi.
Nhẽ ra phải nương theo đà đi lên ấy mà tiếp tục thay đổi và hoàn thiện để phù hợp với cơ chế mới thì nhà nước lại muốn quay lại cỡi lên để “định hướng” thị trường.
Nhưng kinh tế thị trường có quy luật vận hành riêng của nó. Để kiểm soát được nó cần phải có sự am hiểu và kinh nghiệm dày dạn qua hàng trăm năm sống chết trong nó, qua bao lần điêu đứng vì nó bởi khủng hoảng như Mỹ và các nước tiến tiến đã trải qua.
 Nhà nước ta mới chân ướt chân ráo làm quen với cơ chế đã hình thành nên từ bao đời nay của nhân loại đã vội vã đòi khống chế hoàn toàn nó bằng cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” đầy hoang tưởng và mơ hồ. Giống như một anh chàng ẻo lã mới lần đầu tiên sờ vào ngựa đã đòi cỡi lên khống chế ngựa bất kham.
Vì cái đuôi “định hướng” đó mà phải cho rằng kinh tế quốc doanh là chủ đạo: các Vina quả đấm thép ra đời.
Vì cái đuôi “định hướng” đó mà toàn bộ tài nguyên, khoáng sản và đặc biệt là đất đai đều thuộc sở hữu nhà nước (che đậy dưới danh nghĩa sở hữu toàn dân) nghĩa là thuộc toàn quyền, và có thể nói là độc quyền, khai thác và kinh doanh của các Vina nói trên, sau nầy chia thêm cho các nhóm lợi ích phát sinh ra.
Vì cái đuôi “định hướng” đó mà toàn bộ nguồn vốn kể cả vốn huy động của xã hội đều được nhà nước nắm giữ trong tay rồi muốn phân cho ai thì phân.
Từ đây, những hệ lụy phát sinh:
-Do được ưu đãi hoặc độc quyền làm ăn nên các Vina dễ làm bậy để đưa đến thua lỗ triền miên và phát sinh ra nhũng lậu.
- Để chống thất thoát và nhũng lậu lại xây dựng ra bộ máy chống tham nhũng quá sức to lớn, tốn kém,(nhưng không bao giờ hiệu quả), thu hút tiền vốn và sức lực đáng kể vào đó thay vì dành toàn bộ cho sản xuất làm ăn.
-Vì đất đai thuộc sở hữu nhà nước nên giá đất được định đoạt theo chủ quan không theo cơ chế thị trường, rồi muốn thu thì thu, muốn giao cho ai thì giao, từ đó phát sinh ra việc kinh doanh đất đai là món béo bở, thu hút sự đầu tư của các vina, kể cả các vina không liên quan gì đến lĩnh vực nhà đất, thu hút đầu tư các doanh nghiệp tư nhân có quan hệ mật thiết với quan chức nhà nước gọi là nhóm lợi ích.
-Các vina được ưu tiên vốn vay của ngân hàng, các nhóm lợi ích cũng được ưu tiên vốn vay của ngân hàng. Hầu như toàn bộ nguồn vốn của ngân hàng đều tập trung vào 2 bộ phận nầy nên các doanh nghiệp làm ăn sản xuất khác không còn cơ hội tiếp cận nguồn vốn, hoặc nếu có tiếp cận được thì cũng rất ít mà chi phí quá cao do lãi suất cộng với phí bôi trơn cao. Sản xuất toàn xã hội đình trệ.
- Nguồn vốn to lớn của xã hội tập trung vào hai kênh chính là các vina và nhóm lợi ích để hai kênh này dẫn toàn bộ chảy vào hai vùng trũng tưởng dễ kiếm ăn là chứng khoán và nhà đất. Hai thị trường ấy được bơm lên căng phồng, các vina và nhóm lợi ích đặc quyền ấy kiếm ăn vào khoảnh khắc ngắn ngủi nầy, chính là ăn vào vốn vay từ ngân hàng cho đến khi nguồn tiền ấy cạn kiệt, cả hai thị trường đều xệp xuống và xì hơi mạnh đến bẹp dí như hiện nay.
Vốn bốc hơi theo chứng khoán, vốn chôn vùi vào đất, vốn chảy vào túi tham ô, vốn thất thoát do làm ăn hoang tưởng… Nhà nước nợ nần, ngân hàng cạn tiền, các Vina và các nhóm lợi ích ngập trong biển nợ.
Nhà nước nợ đến 129 tỉ USD (trong khi GDP chỉ đạt 122 tỉ), các vina sụp đổ, các nhóm lợi ích đang khốn đốn, ngân hàng đứng bên bờ vực, sản xuất đình trệ, nhiều doanh nghiệp phá sản, lạm phát tăng cao, người lao động thất nghiệp hàng loạt…
Cơ chế thị trường đã quật ngược lại một đòn hiểm ác vào kẻ đòi cỡi lên lưng nó để bỡn cợt với định hướng nầy, định hướng nọ.
Vĩ thanh
Làm sao để cứu vãn tình hình bi đát nầy?
Nhận tiền cứu giúp của quốc tế? Dễ thôi, nhưng phải minh bạch chi tiêu từ trước đến nay và trong tương lai, phải tôn trọng các quy luật thị trường và chưa nói là phải kèm theo điều kiện về nhân quyền. Những yêu cầu ấy dễ cho các nước khác nhưng e rằng không dễ đối với nhà nước đang đòi cỡi lên cơ chế thị trường bằng “định hướng XHCN”.
Có lẽ tốt nhất là nhận tiền cứu giúp từ quốc gia không yêu cầu về các điều kiện đó. Trung cộng.
Lịch sử cho thấy “người bạn lớn” nầy chưa bao giờ cho không VN một cái gì.
Hay là vì vậy mà người bạn ấy càng ngày càng trở nên ngang nhiên trong việc chiếm đoạt biển Đông?
Nhiều người cho rằng, người bạn lớn xác ấy rất ngu khi ngang nhiên vẽ đường lưỡi bò vào hộ chiếu. Không. Họ không hề ngu, họ luôn thận trọng trong việc xâm lấn nầy. Họ biết chắc nắm được biển Đông trong tay rồi nên họ mới cho vẽ đường lưỡi bò ấy cũng như chính thức công bố bản đồ thành phố Tam Sa bao gồm cả Hoàng Sa, Trường Sa của VN và hầu như gần hết biển Đông.
Mất biển Đông là mất nước. Cái giá quá đắt.
Huỳnh Ngọc Chênh

Thứ Tư, ngày 28 tháng 11 năm 2012

Giảm giá chủ quyền

Bên cạnh những hành động “quân sự hoá” mang tính chất cứng rắn, và sau “học thuật hoá” ở dạng mềm mỏng nước này đi tiếp một bước tiếp theo trong chiến thuật “dân sự hoá” ở các vùng tranh chấp Biển Đông, thông qua các hoạt động dân sự tuyên truyền và lý giải các khu vực tranh chấp thành tài sản riêng của nhà mình, bất chấp dư luận quốc tế và phản ứng các nước khác. Nguyễn Chính Tâm (SGTT)
Tấm hộ chiếu in hình lưỡi bò mà Trung Quốc mới sử dụng ồn ào một hồi, rồi chắc lại vào quên lãng. Giờ người ta đọc tin Trung Quốc có động thái trên biển Đông cũng như tin tai nạn xe, bóng đá thua, sao sân khấu gây vụ….
Chỉ có lề dân thì xôn xao, còn lề Đảng tin ấy cũng như bao tin khác rồi sẽ lại chìm đi.
Mình đọc tin Trung Quốc in hộ chiếu hình lưỡi bò và tin đội tuyển Việt Nam thua hay tin xe ben húc đổ đập thuỷ điện,…thái độ bức xúc ở mức như nhau. Thậm chí chả buồn muốn viết về cái vụ đường lưỡi bò ấy nữa. Thấy nó giờ là việc tự nhiên, diễn ra thường ngày như bao việc khác.
 Lạ lùng, một chuyện lớn lao như chủ quyền biển đảo và chuyện một cái xe ben húc đổ đập thuỷ điện lại mang lại cảm xúc như nhau trong lòng. Nói nôm na theo kiểu mua bán ngoài chợ thì chủ quyền biển đảo giá cũng chỉ ngang bằng bức tường đập thuỷ điện ở một tỉnh lẻ.
Vậy đấy, ai mà ngờ mới năm nào trong trại giam B14, thường thì lúc ấy người ta chỉ nghĩ làm sao được ra. Thì mình nói với cán bộ điều tra rằng ; ông có cho tôi ra thì tôi lại tiếp tục thế này, tiếp tục làm những điều để khẳng định Hoàng Sa- Trường Sa là của Việt Nam. Tiếp tục làm mọi việc khẳng định Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam. Nó gây ảnh hưởng quan hệ hai Đảng thế nào là việc các ông, còn việc đó tôi làm tôi cứ làm.
Cán bộ điều tra bỏ việc hỏi cung, để giảng một hồi dài về quan hệ hai nước, về cái gọi là vừa hợp tác vừa đấu tranh, về thực lực, tiềm lực, về ổn định phát triển…
Đến năm nay thì nghe tin Trung Quốc xây dựng trụ sở hành chính trên đảo Hoàng Sa, xây sân bay, làm trường học rồi đến cả in đường lưỡi bò trên hộ chiếu. Thấy dửng dưng như là điều tất yếu sẽ xảy ra. Kiểu như là bất động sản xuống giá vậy, từ 20 triệu xuống 14 triệu rồi xuống 10 triệu cũng thế mà thôi, mình làm gì có tiền mà mua.
Bất động sản xuống giá thì có lợi cho người tiêu dùng.
Thế còn chủ quyền xuống giá trong lòng người dân qua sự chán chường không thiết quan tâm thì có lợi cho ai.?
Rõ ràng là Đảng quang vinh muôn năm theo một góc nào đó cũng có lợi.
Vì bấy lâu Đảng vẫn chỉ đạo chuyện tranh chấp biển Đông nhân là dân phải cần bình tĩnh, lo làm ăn, để cho Đảng và NN lo. Phải hiểu rõ vấn đề ( theo cách giải thích của Đảng ) biển Đông, giữ hoà khí, giữ yên ổn, giữ ổn định chính trị, giữ quan hệ chiến lược ở tầm cao của hai Đảng….
Như thế chỉ có Đảng có nhu cầu về chủ quyền biển Đảo, còn người dân thì hay khoan nhu cầu đó lại, đợi cho Đảng thực hiện. Hoặc có nhu cầu về chủ quyền thì hãy đi theo con đường của Đảng, tức là bình tĩnh lo làm ăn, khá hơn góp đá ủng hộ, góp tiền bạc, vật chất ủng hộ…
Người dân bớt bức xúc quan tâm đến chủ quyền, Đảng cũng nhẹ nhàng áp lực trong việc phải giải quyết. Thế nên thay vì mỗi đồn biên phòng làm một con dấu có dấu hiệu khẳng định chủ quyền để cộp một nhát chính giữa cái hình lưỡi bò, thì người ta đi in những tấm thị thực rời. Hàng đống giấy mực, khuân in lề mề, nhiêu khê. Trong khi cùng cái công làm khuân in thị thực rời chỉ cần mỗi đồn biên phòng sai người về tỉnh làm con dấu la de chỉ tiếng đồng hồ là xong. Giờ tỉnh nào chả có cơ sở khắc dấu la de.
Nhưng cộp nhát dấu như thế lên tấm hộ chiếu của công dân nước CHND Trung Hoa thì ảnh hưởng đến quan hệ quá, ai lại làm thẳng thắn như thế vào nước bạn đang khăng khít quan hệ giữa hai Đảng. Cho nên chọn biện pháp làm thị thực rời là khéo léo tránh đối đầu trực diện, giữ được hoà khí. Điều quan trọng là không gây trở ngại lắm đến mối quan hệ tốt đẹp giữa hai bên mà hai Đảng đã dày công vun đắp, không để thế lực xấu nào can thiệp làm hỏng đi mối quan hệ đó.
Cái lợi khi có mình Đảng quan tâm đến chủ quyền và định hướng người dân quan tâm theo là vậy. Luôn giữ được ổn định chính trị, giữ được quan hệ giữa hai Đảng trong bất kỳ tình huống nào.
Đảng chỉ có vài triệu, dân tộc Việt Nam hiện giờ gần 100 triệu. Mà một khi đại đa số không có nhu cầu bức xúc quan tâm đến chủ quyền biển đảo, chỉ quan tâm đến những nhu cầu thiết thực cơm áo, gạo tiền hay những tin trò giải trí như diễn viên, người mẫu, ca sĩ, đại gia ăn ỉa, cưới, chết thế nào. Thì vài triệu người Đảng viên còn đang gánh trọng trách to lớn là dẫn dắt đất nước phát triển, ổn định, nâng vị thế trên thế giới có quan tâm đến chủ quyền thì cũng ở mức độ nào đó, vì đất nước còn có nhiều việc cấp thiết quan trọng hơn.
Cái gì ít người quan tâm thì hẳn sẽ bị giảm giá. Thói thường cuộc đời là vậy. Nhưng sự giảm giá bao giờ cũng có lợi cho người tiêu dùng nào đó…đó là quy luật.

Bên kia là cuộc sống, là con người

Natalia Pereverzeva
Mấy hôm nay dân cư mạng hào hứng chia sẻ bài viết về cô gái đại diện cho nhan sắc nước Nga tại cuộc thi sắc đẹp Hoa Hậu trái đất 2012 ở Philippines. Các lời tán dương dành cho cô không tập trung vào sắc đẹp mà là câu trả lời cho đêm chung kết đêm 24/11. Cô là Natalia Pereverzeva. Báo Tuổi trẻ có bài viết: “Khi người đẹp không sáo rỗng” nói về cô.
Trả lời câu hỏi điều gì ở nước Nga khiến cô tự hào, Natalia nói: “Nước Nga của tôi đầy ánh sáng, ấm áp và yên bình. Thật dễ ngủ vào mùa đông dù bên ngoài là những cơn bão tuyết lạnh giá. Nước Nga của tôi, là nơi có những con bò thú vị với đôi mắt to, chiếc sừng ngộ nghĩnh và luôn miệng kêu to ò ò…Và sữa của chúng thật là tuyệt vời”. Không dừng ở tả cảnh đất nước, cô tiếp tục: “Nhưng nước Nga của tôi cũng là sự nghèo nàn của tôi, một đất nước với nhiều tổn thương, nhiều người không trung thực, không đáng tin. Nước Nga của tôi thật sự giàu có, sự giàu có của vài người được chọn lựa. Nước Nga của tôi là một kẻ ăn xin, không thể giúp những người già và trẻ mồ côi. Vì thế đã xảy ra hiện tượng chảy máu chất xám, bác sĩ, kỹ sư, nhà giáo đang cố gắng chạy trốn, bởi họ không có gì để tồn tại”…
Phát biểu này ngay lập tức lan nhanh trên mạng với hàng loạt ý kiến chỉ trích cô quay lưng với quê nhà. Nhưng rất nhiều người khen ngợi cô đã rất trung thực, thẳng thắn.
Bài phát biểu của Natalia kết thúc rằng: “Nhưng dù thế nào tôi vẫn tự hào về đất nước tôi. Tôi rất hạnh phúc được là công dân Nga…Tôi tự hào quê hương đã cho tôi lòng thương xót, chủ nghĩa anh hùng, lòng can đảm, sự siêng năng, cho tôi những di sản thế giới, giúp tôi hiểu rằng con người có thể sống vì người khác. Tôi tin rằng mỗi người sống ở Nga nên xác định trách nhiệm của mình với tổ quốc. Mỗi người phải tham gia và chủ động thể hiện lập trường của mình…Chỉ có chúng ta mới có thể cải thiện tình hình. Chúng ta phải học cách thể hiện bản thân và cho mọi người thấy những điều tốt đẹp nhất của người Nga. Chúng ta nên cố gắng không chỉ để mưu sinh mà còn để phát triển bản thân, đọc sách, nghe nhạc và quan tâm đến thành tựu khoa học, chính trị; để giao tiếp với những người tốt, phát triển sáng tạo và mang đến điều tốt đẹp, tạo nên một thế giới mới…Khi chúng ta nghiêm túc bắt đầu vun trồng và chăm sóc thì đất nước của chúng ta sẽ nở hoa và tỏa sáng rực rỡ”.
Natalia chỉ vào vòng 8 thí sinh của cuộc thi loại từ 16 thí sinh đẹp nhất, nhưng những gì cô thể hiện qua bài phát biểu thì thành công hơn thế. Người nghe có thể cảm nhận rõ, ngoài sự trung thực, là cảm xúc trí tuệ rung lên trong lồng ngực cô gái trẻ. Chính cảm xúc này mới khiến con người thành công trên đường đời chứ không phải IQ quyết định.
-Cùng lúc đó ở Việt Nam, ngày 26/11 có Hội thảo Quốc tế Việt Nam học lần thứ 4. Báo Dân trí đăng lại tin của TTXVN tường thuật về Hội nghị này nhấn mạnh lời phát biểu của ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: “Đây là dịp để các nhà khoa học nói chung và Chính phủ Việt Nam nói riêng chia sẻ kết quả nghiên cứu, kinh nghiệm phát triển, các tri thức mới về một đất nước Việt Nam không ngừng phát triển dựa trên thế và lực mới; góp phần làm cho thế giới biết đến Việt Nam không chỉ như một tấm gương về đấu tranh anh dũng giành độc lập dân tộc, thống nhất đất nước, có nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc với nhiều công trình văn hóa, di sản thiên nhiên, di sản văn hóa nổi tiếng, có khả năng chinh phục những đỉnh cao của khoa học, mà còn là một Việt Nam hội nhập và phát triển thành công”.
Bao nhiêu người tin rằng, Việt Nam đang hội nhập và phát triển thành công? Đành tặc lưỡi, sự giả dối, bấp chấp dư luận đã được cấp môn bài nên lưu hành công khai trên toàn quốc là lẽ đương nhiên…
2. Cô gái 12 tuổi khiến thế giới phải im lặng trong 6 phút: “Xin chào. Tôi là Severn Suzuki (*), đại diện cho ECO, Tổ chức trẻ em vì môi trường. Chúng tôi là nhóm người từ 12 đến 13 tuổi đang cố gắng tạo nên một vài thay đổi Venessa Suttie, Morgan Geisler, Michenlle Quigg và tôi. Chúng tôi đã tự nguyện quyên tiền, đi bộ 8000 cây số đến đây để nói với người lớn các vị rằng, các vị phải thay đổi. Chúng tôi đến đây không có mục đích nào khác ngoài việc đấu tranh cho tương lai của chính mình. Đánh mất tương lai không giống như đánh mất chiếc ghế trong bầu cử hay trượt một vài điểm trên sàn chứng khoán. Tôi ở đây lên tiếng cho thế hệ mai sau, lên tiếng cho những trẻ em chết đói trên khắp thế giới cất tiếng khóc mà không ai nghe thấy, lên tiếng cho vô vàn động vật đang chết dần trên trái đất này vì chẳng còn nơi sinh sống. Giờ tôi sợ phải bước đi dưới ánh mặt trời vì những lỗ thủng trên tầng ozon. Tôi sợ phải hít thở vì không biết không khí chứa những hóa chất nào. Tôi vẫn thường đi câu cá cùng ba tôi ở Vancouver quê hương tôi. Vài năm trước khi tôi biết lũ cá đang đầy bệnh tật. Ngày ngày chúng ta vẫn nghe những tin về các loài động thực vật đang dần tuyệt chủng và biến mất mãi mãi. Tôi luôn mơ về những đàn thú hoang dã đông đúc, về những cánh rừng rậm, rừng nhiệt đới đầy các loài chim và bướm. Nhưng giờ tôi lại tự hỏi, liệu con cái chúng tôi có còn cơ hội được thấy chúng nữa không? Hồi bằng tuổi tôi các vị có phải lo lắng về những điều này không? Mọi chuyện đang diễn ra rành rành trước mắt nhưng các vị lại hành động như thể chúng ta vẫn còn đủ thời gian và biện pháp hữu hiệu. Tôi chỉ là một đứa trẻ và không nghĩ ra được giải pháp. Nhưng tôi mong các vị nhận ra chính các vị cũng thế. Các vị không biết cách vá lại các lỗ hổng trên tầng ozon. Không biết cách mang cá hồi về các dòng suối cạn khô. Không biết cách làm sống lại các động vật đã tuyệt chủng. Các vị cũng không thể biến những cánh rừng giờ đã hóa sa mạc xanh tươi trở lại. Một khi không biết cách phục hồi, xin các vị đừng tàn phá nữa. Các vị ở đây có thể đại diện cho chính phủ, doanh nhân, nhà tổ chức, phóng viên hay chính trị gia. Nhưng thật ra các vị là bố mẹ, anh chị, cô chú, và tất cả các vị đều là con người. Tôi chỉ là trẻ con nhưng tôi đã hiểu rằng, chinsg ta đều là một phần của đại gia đình của 5 tỷ người. Thực tế là của hơn 30 triệu giống loài. Biên giới hay chính phủ cũng không thể thay đổi được. Tôi là trẻ con nhưng tôi đã hiểu rằng, chúng ta đều có phần trách nhiệm và nên cùng hợp tác hành động hướng về một mục tiêu chung. Giận dữ không làm tôi mù quáng. Dù sợ hãi tôi cũng không ngần ngại nói với cả thế giới những gì mình nghĩ. Ở đất nước tôi, chúng tôi thải ra quá nhiều rác. Chúng tôi mua rồi lại vứt đi. Cứ mua rồi lại vứt đi. Các nước giàu khác cũng không bao giờ chia sẻ cho người nghèo ngay cả khi thừa thãi. Chúng ta vẫn không muốn chia sẻ, chúng ta sợ phải cho đi một chút của cải. Chúng tôi sống cuộc sống sung túc ở Canada, chẳng thiếu nước, thức ăn hay nhà ở. Chúng tôi có đồng hồ, xe đạp, máy tính, tivi, ít nhất cho đến hai ngày trước đây. Hai ngày trước đây ngay tại Brazil này, chúng tôi đã sốc khi sống với những đứa trẻ đường phố. Một bạn đã nói với tôi thế này: “Tớ ước mình thật giàu có. Được vậy tớ sẽ cho tất cả trẻ em đường phố quần áo, thức ăn, thuốc thang, nhà ở và cả tình thương nữa”. Khi một đứa trẻ đường phố không có cái gì trong tay lại sẵn sàng chia sẻ với người khác, thì tại sao chúng ta, những người có tất cả lại tham lam đến thế? Tôi không thể không nghĩ tới việc những đứa trẻ này chỉ bằng tuổi tôi thôi. Chỉ sinh ra ở những nơi khác nhau mà cuộc sống của trẻ em lại khác biệt nhiều đến thế? Tôi đã có thể là một trong những đứa trẻ ở Favellas, Rio. Tôi đã có thể là một đứa trẻ ở Somalia. Một nạn nhân của chiến tranh Trung Đông. Hay một người ăn xin ở Ấn Độ. Tôi chỉ là trẻ con nhưng tôi đã hiểu rằng, nếu số tiền dùng để cung phụng chiến tranh kia được dùng vào việc tìm kiếm cho các giải pháp về các vấn đề môi trường, chấm dứt đói nghèo đi tới các hiệp ước thì trái đất này tuyệt vời biết nhường nào. Ở trường học ngay từ lớp mẫu giáo, người lớn vẫn dạy chúng tôi cách cư xử đúng mực, các vị dạy chúng tôi không được đánh nhau, phải cố gắng tìm ra các giải pháp, tôn trọng mọi người, sửa chữa lỗi lầm mình đã gây ra, không làm hai các sinh vật khác, phải biết chia sẻ chứ đừng tham lam. Tại sao các vị lại làm những việc mà các vị dạy chúng tôi không nên làm? Xin đừng quên lý do các vị tham gia hội nghị này, các vị làm việc này vì ai? Lớp trẻ chúng tôi là con cháu các vị. Chính các vị là người quyết định con cháu mình sẽ lớn lên trong một thế giới như thế nào? Dĩ nhiên bố mẹ sẽ an ủi con cái rằng, mọi chuyện sẽ ổn thôi, đây không phải là ngày tận thế đâu, và bố mẹ sẽ làm tất cả những gì tốt nhất có thể. Nhưng tôi không nghĩ giờ đây các vị còn có thể nói như vậy? Liệu chúng tôi còn nằm trong danh sách ưu tiên của các vị? Ba tôi luôn nói: hành động tạo nên con người chứ không phải lời nói. Vâng, những gì các vị làm khiến tôi khóc hằng đêm. Các vị luôn nói rằng các vị yêu chúng tôi, nhưng tôi xin thách thức các vị, hãy làm đúng những gì đã nói. Xin cám ơn”.
Đoàn Trương Anh Thư và mẹ
-Sau Suzuki 20 năm, tại thời điểm này có một em bé tên là Đoàn Trương Anh Thư, con bà Trương Thị Quí, từ lúc ra đời đã theo mẹ ra Hà Nội khiếu kiện đến giờ đã 8 năm. Tròn 8 năm em cùng mẹ sống trên đường phố…
20 năm để Suzuki từ cô bé 12 tuổi trở thành bà mẹ, nhà hoạt động môi trường nổi tiếng thế giới. Cũng 20 năm ấy, Việt Nam đã làm được gì? Đất nước tôi là ai giữa thế giới này?
—-
(*) - Cullis-Suzuki được sinh ra và lớn lên ở Vancouver. Mẹ cô là nhà văn Tara Elizabeth Cullis. Cha, nhà di truyền học và nhà hoạt động môi trường David Suzuki. Khi mới 9 tuổi, cô thành lập Tổ chức trẻ em vì môi trường của (ECO). Năm 1992, 12 tuổi, Cullis-Suzuki cùng với các thành viên ECO gây quĩ để tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Trái đất tại Rio de Janeiro. Severn đã kết hôn và sống với chồng và hai con ở Haida Gwaii, British Columbia.
Thùy Linh