Thứ Bảy, ngày 22 tháng 12 năm 2012

Đặng Hùng Võ – lấy nhục làm vinh!?


Một khuôn mặt ngắn, vuông chằn chặn, giống y hệt mặt Phật Di Lặc, cái  trán hói tận sau gáy, hai vệt lông mày bện thừng, cái miệng cười hết cỡ giữa đám râu rậm rạp, một thân hình thấp bé dị dạng trong  bộ đồ jean, hai tay khua khoắng đồng điệu với cái miệng cười tươi, Đặng Hùng Võ giống một thương gia buôn chuyến, một thuyết trình viên hài hước hơn một chính khách đạo mạo, hoặc giả vờ đạo mạo!
Ấy thế mà Đặng Hùng Võ chẳng những đã làm chính khách, mà còn tỏa sáng  suốt 5 năm ở cương vị thứ trưởng Bộ tài nguyên môi trường,  được bộ trưởng Mai Liêm Trực cực kỳ quý mến, và  sau đó lại được ê-kíp mới sử dụng làm cố vấn cao cấp.
Nhắc đến Đặng Hùng Võ, người ta nhớ  đến  bộ Luật đất đai 2003, mà ông là trưởng nhóm biên soạn, hoàn thành chỉ trong vòng mấy tháng, và ông được gọi là “ Võ đất” từ đó, cũng như Trần Xuân Giá là  “cha đẻ” Luật Doanh nghiệp.
Hình ảnh Đặng Hùng Võ thường xuất hiện trên tivi đã quá quen thuộc với gương mặt tươi rói,  cười tít mắt, nói năng lưu loát , toát lên sự sung mãn thể chất và tinh thần , mà như ông tự nhận “cái tâm của tôi trong nên lúc nào cũng cảm thấy sảng khoái”.
Nhưng bây giờ nụ cười ấy hình như đã tắt trên môi Đặng Hùng Võ, mặt ông xuất hiện nhiều nếp nhăn sâu, không hồng hào tươi tốt mà héo đi như cây thiếu nước.
Người ta nói: tướng tại tâm! Điều gì khiến tướng cách “Võ đất” suy sụp như vậy?
Nhớ lại ngày 8-11-2012, Đặng Hùng Võ được Bộ tài nguyên môi trường “cho mượn cái văn phòng cũ” để gặp  đại diện của bà con Văn Giang. Tại đây với một thái độ cởi mở, thành thật, Đặng Hùng Võ thừa nhận mình đã sai khi thay mặt Bộ tài nguyên mội trường ký hai tờ trình số 14/TTr-BTNMT và số 99/TTr-BTNMT gửi Thủ tướng chính phủ, là nguyên nhân dẫn đến việc Phó thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký quyết định thu hồi đất trái luật, không được sự đồng thuận của dân, dẫn đến cuộc cưỡng chế lửa khói gậy gộc căng thẳng như một cuộc chiến tranh.
Ngày hôm  đó, Đặng Hùng Võ nói : “Tôi thừa nhận thẩm quyền ký thu hồi đất trong vụ này không đúng, hay hiểu cách khác là, đã làm sai thẩm quyền, làm thất thoát cho bà con là lỗi tại tôi!”
Lần đầu tiên một chính khách của Việt Nam cỡ thứ trưởng công khai  nhân lỗi trước dân, cũng là lần đầu tiên một người đã nghỉ hưu quay lại nơi mình từng làm việc để trả lời, và nhận trách nhiệm việc mình đã làm trong quá khứ.
Cách hành xử của giáo sư Đặng Hùng Võ trái với truyền thống công bộc nước ta từ xưa đến giờ: Khi về hưu, thậm chí chuyển công tác chỗ khác, vỗ đít đứng dậy khỏi cái ghế đã ngồi là rũ bỏ hết trách nhiệm, nói cách khác, “hạ cánh an toàn!”. Tám năm trước có một trường hợp không rũ bỏ được, là thứ trường Bộ nông nghiệp và Phát triển nông thôn Nguyễn Quang Hà liên quan đến vụ án Lã Kim Oanh, nhưng đó là một ngoại lệ.
Cách hành xử của Đặng Hùng Võ đã đẩy ông vào thế kẹt giữa “hai làn đạn”: Dân Văn Giang truy đến cùng để yêu cầu khắc phục cái sai do ông gây ra, trả lại đất cho họ, các quan chức Bộ tài nguyên môi trường nói riêng, giới quan chức nói chung, bực tức vì ông Võ đã tạo ra một tiền lệ làm khó cho họ. Hình như “làn đạn” bên công quyền dữ dội hơn “làn đạn” bên dân đen.
Giữa hai làn đạn ấy, Đặng Hùng Võ ứng biến ra sao?
Trong lá thư mới đây gửi  bà con Văn Giang, ông Võ viết: “Tôi nhận mình sai dễ dàng như thế, vì lúc đó chưa ý thức được rằng từ cái sai của mình có thể dẫn đến cái sai của việc Thủ tướng chính phủ thực hiện thẩm quyền của Chính phủ trong suốt 10 năm, từ 15-10-1993 đến 30-6-2004,  là vấn đề rất lớn”.
Bây giờ lại lòi ra  cái sai “thực hiện thẩm quyền của Chính phủ kéo dài suốt 10 năm”, nghĩa là vi hiến suốt 10 năm?  Đặng tiên sinh không nói rõ, mà tỏ  ra vô cùng ân hận, sợ hãi vì trót mắc sai lầm nhận lỗi trước dân, nên dắt díu đến  chuyện đó.
Đăng Hùng Võ nói rằng, hôm đó cô con gái cưng Kha Du của ông phải nhập viện vì sốt, và ông cũng sốt rất cao nên “tôi rơi vào trạng thái bất ổn định ,không còn tỉnh táo”  mới dẫn đến việc nhận cái sai  ấy.
Bây giờ “tỉnh táo” lại rồi, Đặng Hùng Võ thấy mình nhận sai khi ký hai tờ trình và nhận lỗi trước dân là quá vội vàng hấp tấp!? Bây giờ theo ông, hai tờ trình ấy không quan trọng bằng  tờ trình của Uỷ ban nhân dân tỉnh Hưng Yên gửi lên Thủ tướng, vì Thủ tướng căn cứ vào đó để ký quyết định thu hồi đất, chứ không phải do tờ trình của Bộ tài nguyên môi trường!?
Chao ôi, vậy ông giải thích sao đây khi chính ông thừa nhận “Tờ trình của Bộ tài nguyên môi trường căn cứ vào kết quả thẩm tra xem xét tờ trình của tỉnh”, có đúng với pháp luật chưa? có đúng quy hoạch không? có tạo điều kiện phát triển kinh tế xã hội hay không?  Ông đã kiểm tra chưa, kiểm tra như thế nào trước khi nhúng bụt ký tờ trình Thủ tướng? Thử hỏi, nếu ông không thay mặt Bộ tài nguyên môi trường ký tờ trình thì phó thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có ký quyết định thu hồi đất không? Bộ tài nguyên môi trường vừa là “thủ kho” vừa lả người bảo vệ kho tài nguyên đất đai, mà vung tay ký bừa như ông , rồi bây giờ lại đánh bùn sang ao khuấy loãng trách nhiệm?
Hôm trước Đặng Hùng Võ nói, có văn bản của Thủ tướng yêu cầu phải làm nhanh thủ tục thu hồi đất đổi công trình, nay, ông Võ lại nói với bà con Văn Giang :“Việc bà con đòi văn bản chỉ đạo của Thủ tướng về việc thu hồi đất là không thể, vì chỉ đạo của Thủ tướng, của Bộ trưởng không phải lúc nào cũng bằng văn bản, văn bản chỉ cho những người ngoài hệ thống hành chính phải thực hiện”. Người ta nói “miệng quan trôn trẻ” quả không sai ở trường hợp này, Võ tiên sinh ạ!
Sau khi cố tẩy xóa dấu vết cuộc đối thoại ngày 8-11-2012 với đại diện dân Văn Giang, Đặng Hùng Võ tỏ ra mệt mỏi, và khuyên bà con : “Tôi thực sự cảm thấy mệt mỏi về việc cứ mãi tranh cãi đúng sai theo cách thức gặp gỡ thế này. Cả tôi và các bác đều phải tiết kiệm  tiền bạc, và thời gian, sức khỏe để làm những việc thực sự hiệu quả cho mình và mang lại lợi ích cho đất nước, đều không muốn mình bị lợi dụng vào việc gây tác động xấu tới an ninh xã hội!”
Ô hay, sao lại có kẻ xấu len lỏi vào đây để lợi dụng gây tác động xấu đến an ninh xã hội nhỉ? Chẳng những lợi dụng dân, mà lợi dụng cả một giáo sư tiến sỹ tài năng và bản lĩnh, nguyên thứ trưởng? Người dân Văn Giang mất đất, mất kế sinh nhai vì ông, nên họ nắm áo ông đòi, không ai xui họ cả. Vì người mất đất, kẻ hưởng lợi mà gây nên cảnh chia rẽ, thậm chí đánh đấm nhau, ảnh hưởng xấu an ninh xã hội, không có thế lực thù địch nào tự nhiên nhảy vào lợi dụng cả. Ở bất cứ quốc gia và chính thể nào cũng tồn tại  sự đối lập và cả những phe phái mâu thuấn đối kháng, đó chính là chất xúc tác để chính phủ điều hành đất nước tốt hơn, dân chủ hơn.
Đọc lá thư của giáo sư Đăng Hùng Võ tôi cảm thấy đáng thương và đáng buồn cho nhân cách và bản lĩnh của một người từng được coi là trí thức hàng đầu của Việt Nam. Một người tự khoe rằng : “Các tổ chức quốc tế  đánh giá cao cái tài và cái tâm của tôi, viết gì cũng sâu sắc, nói gì cũng thành tâm, làm gì cũng trách nhiêm!”
Một người viết gì cũng sâu sắc, nói gì cũng thành tâm, làm gì cũng trách nhiệm, mà mười năm trước ký công văn cho Cao Minh Huệ, giám đốc Sở Tài nguyên môi trường tỉnh Bình Dương, bán gần một ngàn héc-ta đất của nhà nước chia nhau mấy trăm tỷ đồng, đã phải ngồi trước cơ quan điều tra để trả lời vềcái gọi là “cú bắt tay bạc tỷ”? Một người như vậy mà ký một lúc hai tờ trình sai quấy gây bấn loạn lòng dân, đã nhận sai rồi giờ lại đổ vấy cho người khác?  Cũng con người ấy  hèn nhát đến mức kéo cả đứa con bé bỏng của mình vào cuộc  để lí giải cho cái gọi là “vì không tỉnh táo nên nhận lỗi vội vàng”?
Một con người như vậy nhẽ ra không nên tồn tại ở Đăng Hùng Võ, vì ông là người học hành tử tế,và có ý thức rất rõ rệt về hành vi của mình. Hãy nghe ông nói: “Có thể một chữ ký của mình, một người nào đó đòi được đất, nhưng khiến cho một cán bộ bị kỷ luật. Bất cứ hành vi nào của người quản lý phải ý thức được là nó tác động đến người khác rất nhiều!”
Hành vi của Đặng Hùng Võ đã, đang tác động lên hàng ngàn bà con nông dân Văn Giang, làm ảnh hưởng đến chính sách về nông nghiêp, nông thôn, đến an ninh chính trị và xã hội, làm mất niềm tin vào đảng và chính phủ. Ông phải ngẩng đầu lên đối mặt với nó, nhìn thẳng vào sự thật để giải quyết, đừng làm con kỳ đà rúc đầu vào cát !
Con người ta không ai có thể tránh được khuyết điểm, sai lầm thậm chí tội lỗi trong suốt cuộc đời của mình. Một chính khách dù tài ba lỗi lạc như nguyên Tổng thống Mỹ Rudoven, như lãnh tụ Ấn Độ,  M. Gandi cũng mắc rất nhiều sai lầm, vì đó cũng là những con người. Nhân dân tha thứ cho họ, lịch sừ vẫn tôn vinh họ. Nhưng nếu như họ chối bỏ trách nhiệm, không trung thực và quay quắt theo kiểu “lựa lửa trên đầu mà đồi sắc phù sa!” kiếm chỗ yên thân thì không chỉ khi sống mà lúc chết họ vẫn bị phỉ nhổ.
Là một thảo dân, xin mượn ý tứ câu nói của cụ Nguyễn Công Trứ, tôi khuyên giáo sư Đặng Hùng Võ, nếu đúng như ông đã nói rằng ông làm quan không thấy vinh, thì bây giờ ông hãy gượng đứng dậy làm một người dân không thấy nhục. Vinh và nhục dù là hai phạm trù đối kháng nhưng nó luôn tồn tại trong mỗi chúng ta ông ạ!
Minh Diện

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 12 năm 2012

Tư duy lùn

Tôi không có vinh hạnh được nghe buổi lên lớp về Biển Đông của ông đại tá phó giáo sư, tiến sỹ, nhà giáo ưu tú Trần Đăng Thanh cho các lãnh đạo đảng ủy khối, lãnh đạo đảng, tuyên giáo, cộng tác chính trị, quản lý sinh viên, đoàn, hội thanh niên các trường đại học cao đảng tại Hà Nội, ngày 16-12-2012, mà chỉ được nghe qua một băng ghi hình của con trai một người đồng đội. Những gì nghe nhìn được, làm tôi vô cùng thất vọng vì quân đội ta lại có một vị đại tá với những học hàm như vậy, mà hành vi ứng xử thiếu văn hóa, cách nói năng bỗ bã, tùy tiện và nhố nhăng hết chịu nổi.
Thái độ hách dịch, bề trên, thái độ trịch thượng võ biền của Trần Đăng Thanh, thể hiện khi ông ta chỉ tay xuống dưới nói: “Đồng chí kia cất cái báo đi, cất kính đi. Tôi nói như vậy mà vẫn đọc báo, không nên như vậy !”. Ông là sĩ quan quân đội, đến nói chuyện với các cử tọa có trình độ cả, đâu phải cha người ta, người ta đâu phải là lính của ông?
Xin nói để ông Thanh biết, mọi diễn giả không có quyền bắt mọi người phải lắng nghe mình nói, dù là Tổng thống. Anh nói hay, nói đúng, người ta chăm chú nghe và vỗ tay. Anh nói dở người ta huýt sáo, thậm chí bỏ về, có khi còn ném cà chua trứng thối. Một người nổi tiếng hùng biện và đầy quyền lực như Fidel Castro trong một lần nói chuyện ở Cung đại hội đảng cộng sản Cu Ba năm 1981, có người huýt sáo, ông đã ngừng nói, và xin lỗi đám đông thay vì đe nẹt người huýt sáo.
Sự trịch thượng, tự đề cao mình của đại tá Trần Đăng Thanh còn bộc lộ một cách lộ liễu khi ông khoe khoang : “Đời người có nhiều hạnh phúc, hôm nay là một ngày hạnh phúc, vì tôi đi giảng, đi nói tới 4 hội nghị Phật giáo Đại cửu viện, và bây giờ nói với đội ngũ trí tuệ nhất của đất nước”. Và “Tôi rất tự hào vì đội ngũ trí thức của chúng ta có tâm có tầm, như hiệu trường đại học y luận văn giỏi này, bắn súng giỏi này!”.
Chỉ là một đại tá ở Học viện chính trị Bộ quốc phòng mà vênh vang hơn cả một lãnh tụ không bằng? Nhưng nhìn nhân tướng học và khẩu khí như ông mà làm lãnh đạo thì nổi máu độc tài là cái chắc! Sự uyên thâm về học vấn, sự mẫn tuệ liệu đã đạt tới đâu mà Trần Đăng Thanh đi giảng cho 4 Đại cửu viện Phật giáo? Không biết ông hiểu được bao nhiêu về Phật pháp, đã bước ra khỏi chốn mê tâm để giác ngộ bổn đạo chưa mà đòi đi giảng đạo cho các bậc đại thừa? Sự huênh hoang ấy, Khổng Tử đã nói cách đây hàng ngàn năm: “Tiểu nhân trí đoản bất kiến thâm sâu!” mà ông không hiểu, chưa đạt tới ngưỡng tri hay sao?
Cái sự huyên thuyên khoác lác ấy với người chưa thông đạt học vấn, trẻ người non dạ có thể tha thứ, nhưng một kẻ bạc đầu lại mang hàm đại tá sỹ quan chính trị như ông thì khó coi quá. Nhưng đó chưa phải quá tệ, đại tá Trần Đăng Thanh còn tỏ ra rất nông cạn và thiếu logic khi nói về Nga, Iran, Triều Tiên , Trung Quốc…
Người Nga có câu thành ngữ: “nhe khraso govarit za spinoi!”, có nghĩa là nói sau lưng người khác là không tốt. Khi Trần Đăng Thanh nói xấu nguyên Tổng thống Boris Enxin, mà không hề biết rằng, không có ông thì không có Putin. Hơn nữa đánh giá nước Nga kiệt quệ do Boris Enxin là hết sức phiến diện. Phải nói rằng, Liên bang cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô Viết dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản Liên xô đã kiệt quệ trước khi Gorbachev lên làm Tổng bí thư, và Boris Enxin phải làm cái gì cần phải lảm, để mở đường cho một nước Nga hiện nay. Tôi không biết đại tá Trần Đăng Thanh đã khi nào đặt chân lên nước Nga xưa và nay chưa, đã hỏi người dân Nga xem họ có luyến tiếc cái quá khứ xã hội chủ nghĩa không mà ông lại căm thù Boris Enxin và luyến tiếc thay cho họ?
Về Iran thì ông Trần Đăng Thanh tỏ ra là một người không hiểu biết gì về đạo Hồi ở xứ sở này. Giáo chủ S.R.M Khomeini không phải tầm thường như ông Thanh hiểu mà tham vọng lớn hơn nhiều. Người lãnh đạo “cuộc cách mạng vĩ đại thứ ba” trong lịch sử loài người có tham vọng lãnh đạo toàn thế giới Hồi giáo.
Đại tá Trần Đăng Thanh ba hoa để giấu giếm sự nông cạn, hay cố tình áp đặt tính định hướng chính trị vào bài giảng của mình khiến gượng ép, không trung thực.
Trước một đám đông được chính bản thân ông xác nhận là đội ngũ trí tuệ nhất đất nước mà ông chỉ phô ra một thứ kiến thức tạp nham xà bần nát, như rắc tấm vãi cám cho gà con như vậy thì quả là rất coi thường đối tượng diễn thuyết. Phải biết mình là gì, nói với ai, nói ở đâu, nói trong bối cảnh nào?
Với một cách nhìn thiển cận, phi logic, ông Trần Đăng Thanh bảo rắng Triều Tiên là một đất nước mà Việt Nam phải tập. Ông chứng minh sự tốt đẹp cùa chế độ xã hội chủ nghĩa Triều Tiên bằng việc người dân nước này tuyệt đối tin tường và kính trọng lãnh tụ của họ. Ông lấy ví dụ một vận động viên được Huy chương vàng Olimpic nói: “Tôi giành được Huy chương vì luôn nghĩ tới công ơn chủ tịch Kim Chang-in và lời dạy của Chủ tịch Kim Chang-un?”.
Thưa ông Thanh ‘cấp bậc cao văn bằng bự’, có thật ông tin lời nói của vận động viên kia, cũng như nước mắt hàng triệu người Triều Tiên nhỏ xuống khi Kim Chang- -in chết có thực sự xuất phát từ trái tim họ không?
Ông thừa biết đó là cách nói của một người Triều Tiên, họ phải nói, phải khóc nếu muốn miếng bánh mì ăn và không muốn vảo tù. Đó là thứ sản phẩm đặc sệt chất độc tài của Trung Quốc tràn sang, bắt đầu từ thời hồng vệ binh Trung Quốc giơ quyển sách bìa đỏ có mấy chữ: “ Mao chủ xi y lủ”- Trước tác Mao Chủ tịch- và nói có thể biến sắt vụn thành vàng!
Ông là người biết phân biệt giả chân mà ca ngợi như vậy không sợ thiên hạ cười cho?
Đại tá Trần Đăng Thanh bảo Triều Tiên nghèo tới mức cán bộ đi nước ngoài phải mượn nhà nước từ cái cà vạt đến bộ áo véc. Đại tá ạ, bản thân người viết bài này và rất nhiều người khác đã từng phải ký giấy mượn một đôi giày hở mõm, một chiếc vali không còn khóa, một chiếc áo véc sờn cổ, nhàu nát của Bộ tài chính trước khi lên máy bay sang Liên Xô học. Đó lả sự ưu việt của chế độ xã hội chủ nghĩa chính thống mà bây giờ Triều Tiên còn duy trì, chưa chịu xóa quan liêu bao cấp để đổi mới.
Triều Tiên nghẻo đói như vậy, nhưng tổ chức lễ quốc tang cho Kim Chang-in tốn kém bao nhiêu triệu đô-la ông có biết không, và liên tiếp phóng tên lửa tốn kém thế nào ông cũng không hay à?
Tôi cảm thấy thương hại một bộ óc u mê, một tâm hồn què quặt, cái đầu kém nơron thần kinh mà đi cất lời ca ngợi việc Triều Tiên phóng tên lửa: “Họ làm các nước lớn mất ăn mất ngủ, rất lo lắng vì quả tên lửa của họ, cái điều mà chúng ta phải học tập”. Thế là thế nào? Học cái gì? Dân đang đói nghèo, tiền đang thiếu, lạm phát còn nhiều nguy cơ mà đi đổ tiền vào “chạy đua vũ trang” à?
Đảng ta, nhân dân ta không bao giờ muốn đe dọa bất kỳ một nước nào, một dân tộc nào bằng vũ lực. Tại sao ông lại bảo phải học Triều Tiên, bắt dân đói khổ, lấy tiền chế tạo tên lừa bắn lên trời cho các nước lớn sợ “ăn không ngon ngủ không yên?”. Tại sao ông có tư tưởng hiếu chiến như vậy? Quân đội ta đâu có thế? Thế mà ông huấn thị rằng “mục tiêu tối thượng là giữ được môi trường hòa bình!?”. Vậy ông giữ môi trường hòa bình với ai? Làm cho ai mất ăn mất ngủ? Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các nước trên thế giới”, sao ông lại nói bừa nói ẩu như vậy. Có lẽ ông tiến thân bằng đe dọa bạn bè, chơi trội thiên hạ quen rồi hay sao? Một đại tá quân đội, một người trí thức, nhân danh đảng đi giảng bài, truyền đạt chủ trương chính sách của đảng về chủ quyền biển đảo mà tư tưởng bệnh hoạn như vậy sao? Việc này, tôi chưa hiểu là Cục Tuyên huấn – Tổng cục Chính trị đã biết hay chưa?
Trần Đăng Thanh đã nói trắng ra là cái “môi trường hòa bình” chỉ giành cho Trung quốc, chỉ Trung Quốc mà thôi. Dù ông ta viện dẫn mối quan hệ Việt – Trung phức tạp thế nào, Việt Nam từng đánh thắng Trung Quốc ra sao từ trước công nguyên đến giờ, cũng chỉ để chứng minh mối quan hệ của đảng cộng sản Việt Nam với đàng cộng sản Trung Quốc là tốt đẹp, và truyền đạt mệnh lệnh “Không được làm mếch lòng Trung Quốc!”.
Tôi là một người lính, và chắc chắn từng trải chiến trận hơn ông Thanh, tôi cảm thấy bị sỉ nhục khi nghe ông Thanh nói: “Đối với Trung Quốc, điều không được quên: họ đã từng xâm lược chúng ta nhưng cũng không được quên họ đã từng nhường cơm xe áo cho chúng ta. Ta không thể là người vô ơn bội nghĩa!”. Cũng như ông đã làm cho tôi mất công đọc bài diễn thuyết dài dằng dặc, lại mất công viết bài cảnh báo cảnh tỉnh ông. Nhưng dù sao ông cũng giúp cho mọi người thêm một năng lực và ý thức ảnh giác với những cán bộ có bệnh nói sảng, ba xạo; như trong một bài viết mới đây tác giả Bùi Văn Bồng gọi họ là thứ cùng mã vạch, mô-típ “cướp cò mồm”!
Tôi cũng đã viết bài báo về ân oán đối với Trung Quốc đăng trên một số trang mạng khẳng định rằng, chính Trung Quốc phải mang ơn Việt Nam chứ Việt Nam không mang ơn Trung Quốc.
Trung Quốc từng rêu rao Việt Nam vong ân bội nghĩa nên “dạy cho Việt Nam một bải học” bằng cuộc xâm lược 17-2-1979. Bây giờ một ông đại tá Trần Đăng Thanh lại đạp lên xương máu đồng đội mình mà hùa theo kẻ xâm lược ư? Đau quá!
Ông Trần Đăng Thanh bảo rằng người Mỹ chưa bao giờ tốt thật sự với chúng ta và “tội ác của Mỹ trời không dung đất không tha”? Vậy thử hỏi Trung Quốc đã bao giờ tốt thật với chúng ta chưa, và tội ác của Trung Quốc từ thời bà Trưng bà Triệu đến giờ, từ biên giới phía Bắc, phía Nam đến Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông, trời có dung đất có tha không?
Là một người làm chính trị mà ăn nói mách qué, hồ đồ như vậy thỉ nên đốt sách đi!
Ông Trần Đăng Thanh ra lệnh: “Trước mắt chúng ta phải tin tưởng vào sự lãnh đạo của đảng chúng ta?”. Với ngôn từ và diễn đạt tiếng Việt, “phải” thế này, “phải ” thế kia là một mệnh lệnh, là sự ép buộc.
Niềm tin chỉ được xác lập một khi lẽ phải được tôn trọng, trở thành chân lý rọi sáng vào tâm hồn con người. Không ai có thể bắt tôi phải tin một người như ông, cũng như một bộ phân không nhỏ đã thoái hòa biến chất trong đảng.
Ông Trần Đăng Thanh nói dai nói dài, cuối cùng lòi cái đuôi cáo ra: “Tôi đi giảng cho tất cả các đối tượng, bảo vệ Tổ quốc Việt Nam thời xã hội chủ nghĩa hiện nay có rất nhiều nội dung, một nội dung rất cụ thể, rất thiết thực với chúng ta, đó là bảo vệ cái sổ hưu cho những người đang hưởng chế độ hưu và bảo vệ sổ hưu cho những người tương lai sẽ hưởng sổ hưu” (?!). Thế là ông khuyên mọi người hãy “ngậm miệng ăn tiền!”. Người dân yêu nước Việt mà chỉ thực dụng nhỏ hẹp thế thôi ư?
Ông đại tá Thanh nói sai cả đường lối đối ngoại và phanh phui cả những bí mật an ninh-quốc phòng, phê phán những người nói thẳng nói thật với Đảng, Nhà nước, mạt sát những người yêu nước. Thế mà lại ra lệnh cho mọi người phải tin vào sự lãnh đạo của đảng, của những người như ông ta, với cái tâm và cái tầm như vậy đấy. Tôi xin mượn ý của Giáo sư Ngô Bảo Châu để kết thúc bài báo này: Nếu có ai làm nhục đảng, làm mất niềm tin vào đảng, thỉ đó chính là Đại tá, PGS,TS, nhà giáo “u tối” Trần Đăng Thanh. Cha mẹ đặt cái tên cho ông xem ra cũng rất văn hóa và ý nghĩa, với sự kỳ vọng cho tương lai, danh vọng của ông: Đăng Thanh-lẽ ra tiếng nói phải thanh cao, như chuông khánh, ý tứ phải sáng như đèn. Nhưng, qua cuộc diễn thuyết rất “sảng” này, làm thiên hạ mất “khoái” mà sinh bực bội, coi thường ông hết cỡ. Thế nên, Đăng Thanh mà lại bị chửi tục do sự u tối phát ra đầu lưỡi từ một nhân cách và nguồn tư duy quá lùn! Đáng tiếc thay!
Minh Diện
Theo Bùi Văn Bồng blog (tựa bài của HDTG)

Tận thế niềm tin

Càng gần đến ngày 21/12, càng nhiều người hay nhắc đến sự tận thế. Mình gần như không quan tâm đến chuyện này. Không tin cũng không không tin. Không xuất hiện trong ý nghĩ, vậy thôi. Nhưng mỗi lúc bạn bè đùa cợt với ngày tận thế nhiều hơn với sự hài hước chua chát, chợt thấy nôn nao…
Theo tài liệu cổ của nền văn minh Maya, điểm kết thúc của lịch Maya vào lúc 10 giờ ngày 21-12-2012 theo dương lịch. Vào thời khắc này, phần trung tâm của dải Ngân hà (trong đó có trái đất) sẽ tạo một đường thẳng với mặt trời và kết thúc một chu kì sống. Vậy thì cả Ngân hà, cả Trái đất cũng rơi vào thời khắc đáng nhớ.
Không biết ngày 11/8 của năm 3114 T.C.N, người Maya cổ nhìn thấy gì trong trời đất khi ấy? Cuộc sống của họ khi đó ra sao? Họ có cảm giác hạnh phúc, thanh thản như thế nào? Nhiên liệu cung cấp cho Trái đất, Loài người sống hơn 5000 năm liệu đã cạn chưa? Sự mỏi mệt, già nua, điên khùng của con người có tạo ra những năng lượng xấu khiến trái đất bị hủy diệt?
Ừ, nếu chỉ còn vài giờ đồng hồ được quyền sống, mình sẽ ưu tiên làm gì? Sẽ nghĩ đến chuyện gì nhiều nhất, đến ai nhiều nhất? Thật khó trả lời.
Bởi mình đâu có ra đi một mình như lẽ sống, chết luân hồi? Nếu có tận thế thì tất cả đều bình đẳng tuyệt đối vì không còn có đám ma nào lớn hơn, sang trọng hơn, giàu có hơn hơn đám ma nào. Ai ở lại chôn cất cho ai mà chia bôi theo giàu nghèo nữa. Và cũng chả còn phân biệt nghĩa trang nào là của quan chức, nơi nào là dân đen, hay nơi nào dành cho kẻ thù. Biết đâu tận thế lại mở ra khả năng cho phép bắt đầu một kỷ nguyên mới từ sự san phẳng bất bình đẳng?
Nếu tất cả mọi người cùng chui vào cái hố của tận thế thì họ có còn tranh đấu, tiêu diệt, ghét bỏ, căm hờn, nhục mạ, tranh cướp…nhau? Những giây phút cuối cùng của cuộc đời, những người từ hai bờ chiến tuyến, tư tưởng có chìa bàn tay ra với nhau?
Kẻ có tiền, có quyền, có chức, có lực cũng không thể xin ân huệ kéo dài thêm sự sống hơn những kẻ dưới cơ họ nếu tận thế là có thật. Vậy 12 giờ cuối cùng này, những kẻ bạo chúa có dùng sức mạnh của quyền lực, vật chất để tiêu diệt kẻ thù của mình không? Kẻ nhiều tiền có tiêu hết được số tiền chất như núi của họ vào trò tiêu khiển cuối cùng không?
Báo chí dẫn chứng thời tiết vẫn bình thường, không có bất cứ sự cố nào khiến người ta nghĩ đến ngày tận thế vào ngày 21/12, ngoại trừ khi mặt trời tắt. Nhưng chu kì mặt trời có đến 5 tỷ năm nữa cơ mà. Yên tâm mà sống?
Nhiều người nói, chỉ có con người mới tạo ra ngày tận thế cho mình: bom nguyên tử, phá hủy môi trường, bạo lực, khủng bố…Nhìn thiên tai và nhân tai đã và đang xảy ra thì cũng dễ chấp nhận điều này, nhất là những tai họa liên tiếp như động đất, sóng thần…Nếu khí hậu biến đổi xấu thì Việt Nam nằm trong top 5 nước chịu ảnh hưởng khủng khiếp nhất. Nhưng các nhà làm chính sách, các nhà qui hoạch Việt Nam chẳng sợ, chẳng lo chuyện này. Gần đây những bất ổn liên tiếp về các đập thủy điện có làm họ giật mình? Họ đã và đang “chinh phục” thiên nhiên bằng tất cả sự tham lam, cướp đoạt, tàn bạo nhất trong lịch sử đất nước. Điều đó có góp vào chu trình tận thế đang diễn ra?
Mình tin có nhiều người đang ở mấp mé của sự khốn cùng ngay cả khi không có lịch tận thế của người Maya. Những người bệnh nặng vô phương cứu chữa, không có tiền để cứu chữa; những người bị cướp đất và đẩy ra đường sống màn trời chiếu đất, lang thang, đói ăn, nghèo khổ; những người; những người mất hoàn toàn phương hướng cho cuộc sống cá nhân khi họ bị đèn nén, áp bức, tuyệt vọng…
Lịch sử Việt Nam được viết bằng các cuộc chiến tranh với phương Bắc, với một đất nước lớn hơn nhiều lần. Tham vọng của Trung Quốc chưa bao giờ muốn Việt Nam yên ổn, hòa bình, vững mạnh, mà luôn đẩy đất nước bên bờ biển Đông vào thế bất ổn, suy yếu. Ngược lại với tham vọng đó, gần 20 thế kỷ, Việt Nam chưa bao giờ rơi vào thảm họa tận thế, kể cả 1000 năm Bắc thuộc. Nhưng giờ đây, chính sách của chính quyền hiện hành khiến người dân đang lo lắng về một tương lai lệ thuộc vĩnh viễn vào Trung Quốc. Sự lệ thuộc này chính là ngày tận thế của dân tộc Đại Việt.
Nhiều người bảo vũ khí, súng đạn, bạo lực, chiến tranh đã đem thảm họa tận thế đến với loài người, với nhiều đất nước, dân tộc. Nhưng có những kẻ đã tạo ra chu kỳ tận thế cho dân tộc mình bằng hệ tư tưởng cũ kỹ, bảo thủ, độc tài. Họ kiên định với sự lạc hậu, bảo thủ, trì trệ đó và coi là con đường duy nhất để phát triển. Liệu sự kiên định, duy nhất, độc tài có kéo dài đến hết chu kì mặt trời sẽ tắt trên trái đất này? Bởi dù thế nào, trái đất cũng sẽ tới ngày tận thế…
Lại nghe nói Trung Quốc bắt hơn 500 người thiên chúa giáo ở 8 tỉnh theo thuyết “Ngày tận thế”. Họ bảo, những người này tuyên truyền về ngày tận thế để âm mưu lật đổ chính quyền??? Nếu những người có đức tin vào ngày tận thế thì cần gì lật đổ chính quyền vào cái ngày đó nhỉ? Chưa thấy tận thế mà thiên nhiên mang đến thì chính con người đã tự hủy diệt nhau. Tận thế là đấy chứ đâu…
Mình tin xã hội chúng ta lâu nay đã bước vào chu kì tận thế: sự tận thế của niềm tin, niềm vui sống. Những gì tạo nên một cuộc sống hạnh phúc, bác ái, công bằng, yêu thương…đã bị hủy diệt bởi sự công phá của thói dối trá, vô liêm sỉ, trơ trẽn. Gương mặt quĩ dữ lên ngôi làm thành gương mặt thời đại, không còn giấu trong bóng tối mà hiển lộ khắp nơi, công khai, nhơ nhớp.
Thế thôi cũng đủ làm nên tận thế rồi, đâu cần đến ngày 21/12, thời khắc chấm dứt 5125 năm của chu kì trời đất.
Dứt khoát phải có sự kết thúc để bắt đầu một chu kỳ mới. Đó là qui luật của thiên nhiên.
Xã hội loài người cũng vậy thôi. Qui luật tất yếu của vận kỳ tận thế niềm tin sẽ là sự hủy diệt tàn nhẫn. Sẽ rất thương đau nhưng mặt trời sẽ tỏ rạng sau sự hủy diệt này…
Thùy Linh

Thứ Năm, ngày 20 tháng 12 năm 2012

Không thể cứ trú ngụ trong sự sợ hãi

Có rất nhiều câu hỏi tác giả muốn trả lời nhưng thật là không phải nếu mình đã đặt ra “luật” rồi lại không tuân theo “luật”. Không ngờ việc điều chỉnh những sai sót mà bạn đọc giúp phát hiện sau khi phát hành Gải Phóng và công việc “bếp núc” cho Quyền Bính lại mất nhiều thời gian như vậy. Nên xin lỗi là tới hôm nay tác giả Bên Thắng Cuộc mới có thể trả lời 10 câu hỏi được gửi tới trong tuần qua của bạn đọc.
Dao Truong Theo anh dự đoán, chính quyền và nhà nước Việt Nam sẽ phản ứng như thế nào về cuốn sách này?
Tôi không dự đoán. Nhưng khi viết cuốn sách này tôi quan tâm tới sự phản ứng bên trong của những người đọc có lương tri, kể cả những người đọc đang làm việc trong chính quyền Việt Nam, hơn là quan tâm đến những phản ứng công khai.
Long Nguyen Anh Huy Đức có đặt mục tiêu làm tiếp cuốn 3 về sai lầm trong giai đoạn 2006- hiện tại ko?
Cuốn sách của tôi nói về những gì đã xảy ra chứ không chỉ nói về những sai lầm. Nhưng, bạn đâu đã biết cuốn II của tôi nói về giai đoạn nào?
Thaiduong Nguyen Câu hỏi này hơi riêng tư, nhưng chú Osin HuyDuc có nghĩ rằng việc cho ra đời bộ sách này sẽ cản trở việc chú về thăm lại Việt Nam? Chú có ký tặng sách cho 10 câu hỏi nào có nhiều like nhất không?
Tôi nghĩ, những người đã nhận được câu trả lời thì không nên nhận sách tặng nữa! Thời gian fellowship của tôi chỉ một năm, học xong tôi sẽ về Việt Nam luôn chứ không có ý định về… thăm bạn ạ.
Con Đường Bụi Nắng xin hỏi bác Huy Đức một câu hỏi xưa như trái đất: Tiết lộ thông tin nội bộ của Đảng, Nhà nước trong cuốn sách này bác có “sợ” những điều không hay xảy ra với mình vì vi phạm các quy định của Đảng và Nhà nước[1] không ạ?
Tôi không nghĩ là mình nằm trong phạm vi điều chỉnh của các quy định đó. Tôi ý thức được những gì mình đang làm. Sự thật không chỉ giúp chúng ta tìm ra phương thuốc đúng để chữa lành các vết thương cũ mà còn giúp những người đang nắm vận mệnh quốc gia không phạm các sai lầm mới. Không ai muốn hứng chịu “những điều không hay” nhưng nếu cứ trú ngụ trong sự sợ hãi thì sự thật sẽ không bao giờ được nói ra bạn ạ.
Joseph Trí Kinh Thánh có câu: “Sự thật giải thoát anh em”, phải chăng anh muốn mọi người ở các bên đang còn u mê, định kiến được giải thoát và xúc tiến một tiến trình hòa giải dân tộc đích thực?
Tôi không rõ Thiên chúa nói điều đó trong hoàn cảnh nào. Hòa giải đối với một dân tộc như Việt Nam không chỉ phải vượt qua những “định kiến, u mê” mà còn phải vượt qua biết bao đau thương cho nên chỉ “sự thật” thì chưa đủ để “giải thoát anh em”. Tuy nhiên, như tôi đã nói trong lời mở đầu cuốn sách, “không ai có thể đi đến tương lai một cách vững chắc nếu không hiểu trung thực về quá khứ”, nếu bạn mong muốn có một tương lai hòa giải thì ngay bây giờ bạn phải đối diện với từng sự thật.
Jiraiya Sama Làm thế nào để sách của chú được phổ biến rộng rãi cho thế hệ học sinh, sinh viên trong nước khi họ đã và đang “được” đào tạo bởi những quyển SGK khô khan, thiếu thốn sự kiện lịch sử?
Nếu chính mình không từng là nạn nhân của những bộ sách giáo khoa khô khan, phiến diện, thì tôi đã không cố gắng để thực hiện cuốn sách này. Tôi nghĩ khả năng phổ biến của internet là đủ rộng rãi để cho bất cứ ai mưu cầu kiến thức đều có thể tiếp cận. Đó là lý do tôi chọn internet làm kênh phát hành. Hiện nay, theo các số liệu trên Amazone, Smashwords và theo những thông tin mà tôi biết được thì Bên Thắng Cuộc đang chủ yếu được đọc bởi người Việt Nam trong nước.
Tuấn Cận Bao giờ có bản free hở bác?
Như tôi đã nói trong một status, “khi quyết định tự mình đưa cuốn sách Bên Thắng Cuộc lên ‘tủ sách’ của Amazon và Smashwords, tôi muốn giới thiệu công trình nghiên cứu của mình với các bạn với tư cách là một người ghi chép sự kiện lịch sử bằng kỹ năng của một nhà báo. Việc quyết định không chuyền tay miễn phí sản phẩm này, với tôi, có một ý nghĩa quan trọng: Tôi không muốn bộ sách bị nhìn nhận như một bản truyền đơn dài, hoặc một tài liệu lén lút tìm cách đặt vào tay bạn đọc qua những kênh không chính thống”. Cách làm này đã có được sự ủng hộ rộng rãi của bạn đọc và điều đáng mừng là trong những ngày gần đây, nội dung cuốn sách đang được các bên bàn luận tới.
Tran Vu Dung mới đọc được nửa cuốn của chú, cảm nhận dưới ngòi bút của chú các lãnh đạo Bắc Việt nhu LD, VVK…đều tốt, đều hiểu và trăn trở về tình hình nội ngoại nhưng tất cả đều phải làm sai do cơ chế, do sức ép của TQ và LX… có phải chú vẫn chưa nói hết?
Tôi chỉ có thể nói hết những sự thật mà tôi biết, những sự thật mà tôi có đủ bằng chứng và có đủ niềm tin. Còn ai tốt, ai xấu là tùy thuộc vào cách cảm nhận của từng người đọc. Theo tôi, khi đánh giá một nhà cầm quyền phải đánh giá cả những ứng xử mang tính cá nhân mà đôi khi chỉ gây ảnh hướng tới những người thân và những quyết định mang tính chính sách thường gây ảnh hưởng tới toàn xã hội. Một nhà lãnh đạo có nhân thân tốt không có nghĩa là sẽ không phải chịu trách nhiệm về những gì mà ông ta đã gây ra cho nhân dân, cho đất nước.
Thuc Nguyen Bao nhiêu người đang lãnh đạo “Bên thắng cuộc” sẽ đọc quyển sách này? Họ có chấp nhận đó là sự thật, là lịch sử hay lại gọi tác giả là “phản động”? Qua quyển sách này, những người của “Bên thắng cuộc” có nhìn ra được những bước đi sai lầm để đưa dân tộc Việt đi vào đúng con đường dân chủ và phát triển mà hơn 90 triệu người Việt khắp nơi trên thế giới đã từng và vẫn đang mong ước không?
Tôi mong các nhà lãnh đạo hiện nay đọc Bên Thắng Cuộc cho dù họ đánh giá cuốn sách như thế nào. Nhận ra những sai lầm để “đưa dân tộc Việt Nam đi đúng con đường dân chủ, phát triển” là mong ước của chúng ta. Nhưng tương lai dân tộc không thể chỉ được trông cậy vào một cuốn sách hay vào chỉ trông cậy vào các nhà lãnh đạo ở “bên thắng cuộc”.
Nguyễn Đình Trị Rồi anh Osin HuyDuc sẽ có giống như những Dương Thu Hương, Vũ Thư Hiên… không?
Tôi không nghĩ là tôi có thể “giống” được chị Dương Thu Hương hay anh Vũ Thư Hiên. Thế hệ chúng tôi đã tự vấn rất nhiều khi đọc “Đêm Giữa Ban Ngày” của anh Vũ Thư Hiên. Còn văn chương của chị Dương Thu Hương thì tôi đọc từ khi đang là một người lính. Gần đây khi đọc lại những phát biểu vào năm 1989, 1990 của chị Dương Thu Hương (mà tôi sẽ đề cập trong cuốn II) tôi thực sự ngưỡng mộ sự hiểu biết lúc đó của chị. Hầu hết những việc làm có ý nghĩa nhất của chị Dương Thu Hương đều được tiến hành khi chị ở Việt Nam. Dương Thu Hương là một ví dụ cho thấy chúng ta có thể làm được nhiều việc từ trong nước nếu như chúng ta không sợ hãi.
[1] Chỉ thị 25-CT/TW ngày 25/12/1997 của Bộ Chính trị về việc “Nói và viết những vấn đề liên quan đến lịch sử và các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước”; Chỉ thị 48-CT/TW ngày 14/2/2005 của Bộ Chính trị về “Bảo vệ bí mật của Đảng trong phát ngôn và sử dụng bảo quản thông tin, tài liệu trong tình hình mới”; Khoản 3 “Tiết lộ bí mật của Đảng, Nhà nước, bí mật quân sự, an ninh, kinh tế, bí mật đời tư của cá nhân và bí mật khác do pháp luật quy định”, khoản 4 “Xuyên tạc sự thật lịch sử; phủ nhận thành tựu cách mạng; xúc phạm dân tộc, vĩ nhân, anh hùng dân tộc; vu khống, xúc phạm uy tín của cơ quan, tổ chức, danh dự và nhân phẩm của cá nhân” thuộc Điều 10, Luật Xuất bản; Điều 271 Bộ Luật Hình sự của Nước Cộng hòa XHCN Việt Nam “Tội vi phạm các quy định về xuất bản, phát hành sách, báo, đĩa âm thanh, băng âm thanh, đĩa hình, băng hình hoặc các ấn phẩm khác”.
19-12-2012
Huy Đức

Ca sĩ Duy Quang vừa qua đời tại Mỹ

Tin từ Hoa Kỳ cho hay ca sĩ Duy Quang vừa qua đời lúc 11h39 giờ California (19:39 GMT) ngày 19/12/2012 sau một thời gian điều trị bệnh ung thư gan.
Sinh ngày 4/11/1950 tại Chợ Neo, Thanh Hóa, ông là con trai đầu của nhạc sĩ Phạm Duy và ca sĩ Thái Hằng. Ông cũng là người lập ra ban nhạc trẻ The Dreamers gồm các thành viên trong gia đình: Duy Minh, Duy Hùng, Duy Cường và Thái Hiền.
Ca sĩ Duy Quang
Trong cuốn Hồi ký của mình, nhạc sĩ Phạm Duy kể về kỷ niệm khi vợ ông sinh Duy Quang:
“Mùa Đông năm 1950, vợ tôi đẻ. Nhà hộ sinh ở ngay bên kia bờ sông Máng. Người đỡ đẻ là bà đỡ Ninh, từ Hà Nội tản cư ra đây, mang theo đầy đủ đồ nghề. Từ Việt Bắc, vợ tôi mang được cái bụng chửa về tới Chợ Neo để đẻ…
“… Đứa bé ra đời nặng 3 ký, được đặt tên là Quảng. … Nhưng khi di cư vào miền Nam, phải làm lại giấy khai sinh cho đứa bé thì không hiểu tại sao cái dấu hỏi đó lại bị mất đi?”
Duy Quang bắt đầu sự nghiệp âm nhạc từ rất trẻ, năm 17 tuổi, và nổi tiếng với những bản tình ca do cha ông sáng tác, như Em hiền như Masoeur, Thà như giọt mưa, Cô Bắc Kỳ nho nhỏ, Chỉ chừng đó thôi, Đưa em tìm động hoa vàng, Con đường tình ta đi, Bao Giờ Biết Tương Tư, v.v.
Sau năm 1975, ông kẹt lại ở Việt Nam nhưng vẫn tiếp tục tổ chức các buổi ca nhạc “chui” cùng với một số ca sĩ miền Nam bị chính quyền sau 1975 cấm hành nghề.
Năm 1978, ông được bảo lãnh qua Pháp và sau đó sang định cư tại California, Hoa Kỳ.
Vẫn tiếp tục theo đuổi con đường ca hát và thu băng đĩa của mình, sau một thời gian sống tại Mỹ, ông mở phòng thu âm và lập ra trung tâm băng đĩa nhạc DreamMusical Productions phát hành băng đĩa nhạc nhắm vào đối tượng cộng đồng người Việt hải ngoại.
Băng nhạc đầu tiên của ông tại hải ngoại mang tên ”Về Đây Nghe Em” được Ngọc Chánh và Thúy Nga phát hành năm 1982. Tổng cộng từ khi bước vào con đường ca hát tới khi qua đời, ông đã thu băng hơn 300 bài hát.
Trong cuộc trò chuyện với BBC Việt Ngữ, nhạc sĩ Kỳ Phát, một người bạn đã trên 40 năm với ông Duy Quang, cho biết Duy Quang là một người “dễ thương, hiền lành” và “được rất nhiều người mến mộ trong phong trào nhạc trẻ trước năm 1975″.
Có ý kiến nói rằng ca sĩ Duy Quang được mọi người biết đến vì có cha là nhạc sĩ Phạm Duy và có lẽ được nhờ vào những bài hát do cha ông sáng tác, nhưng ông Kỳ Phát không rằng là như vậy.
“Duy Quang là người có giọng hát rất đặc biệt, rất tình cảm. Ngoài những nhạc phẩm của nhạc sĩ Phạm Duy ông còn hát các nhạc phẩm của Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên và được rất nhiều người ưa thích,” ông Kỳ Phát cho biết.
Năm 2004, ông Duy Quang trở về Việt Nam sống bằng nghề ca hát và kinh doanh phòng trà. Quyết định này khiến nhiều người trong cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ tức giận, và đặc biệt sau khi ông ngã bệnh và quyết định quay về Mỹ chữa trị, ông đã bị “rất nhiều người đánh” trên internet, như theo lời ông Kỳ Phát.
Ông kết hôn ba lần, lần cuối vào năm 2007, nhưng cuộc hôn nhân cuối cùng này chỉ được hai năm. Ông có ba cô con gái đều đã trưởng thành (một với người vợ đầu và hai con gái với người vợ thứ hai).
Được biết nhạc sĩ Phạm Duy, cha ông, vẫn đang ở Việt Nam và cũng đang đau ốm.
Theo BBC

Lòng nhân ái không tên

Xã hội không chỉ toàn những con người vô cảm. Bởi bên cạnh những “cái xác khô của một cỗ máy” còn có những tấm lòng nhân ái “xin được giấu tên”.
Tháng trước, bài văn về bệnh vô cảm của một học sinh lớp 9 đã gây xôn xao dư luận, mở đầu bằng câu: Rô-bốt càng được cải tiến cao hơn, tỉ mỉ hơn làm sao cho thật giống con người. Chỉ lạ một điều: Trong khi các nhà khoa học đang “vò đầu bứt tóc” không biết làm sao có thể tạo ra một con chip “tình cảm” để khiến “những cỗ máy vô tình” biết yêu, biết ghét, biết thương, biết giận thì dường như con người lại đi ngược lại, càng ngày càng vô tình, thờ ơ với mọi sự xung quanh”.
Hôm qua, nạn nhân Nguyễn Tăng Thanh Ngân, nữ sinh 15 tuổi sống sót sau vụ tai nạn nghiêm trọng tại Hóc Môn – TPHCM đã qua cơn nguy hiểm. Ngày 1-12, vụ tai nạn khiến người bạn đi cùng Ngân chết ngay tại chỗ, còn Ngân, cánh tay bị đè nát dưới bánh xe tải, cô nằm đó giãy dụa kêu cứu trong đau đớn và tuyệt vọng. Báo chí dẫn lời nhân chứng Huỳnh Ngọc Mai, kể lại: Khi tài xế mở cửa xe bước xuống, tôi nói to: “Chú ơi đừng chạy, còn một người sống nè, cứu người ta đi” nhưng tài xế vội bỏ đi”. Thấy chiếc xe buýt tuyến Chợ Lớn – Ngã Ba Giồng chạy ngang qua, lơ xe nhảy xuống đường dẹp đám đông, bà Mai tiếp tục cầu cứu nhưng lơ xe lắc đầu bỏ đi. Bà nhờ những tài xế xe tải khi họ dừng đèn đỏ cứu giúp nhưng họ cũng lắc đầu. Những người dân đứng xem cũng chỉ đau xót nhìn nạn nhân khóc lóc, kêu cứu (và sau đó ngất đi vì đau đớn) bởi họ không có khả năng cứu giúp. Mãi 15 phút sau, một người đàn ông lặng lẽ leo lên cabin, lùi xe lại để mọi người đưa nạn nhân ra khỏi bánh xe trong tình trạng khuôn mặt đã tím ngắt, cánh tay chỉ còn trơ phần xương.
Có ít nhất 3 người lái xe được nhờ lùi chiếc xe tải tai họa để cứu nạn nhân, đã lắc đầu.
Bài văn của cô nữ sinh viết “Thấy cảnh tượng bi thương lại thờ ơ, không động lòng chua xót, không rung động tâm can. Vậy đó còn là con người không hay chỉ là cái xác khô của một cỗ máy?”.
Đó là những cái xác khô của một cỗ máy. Và những tổn thương mà sự vô cảm gây ra cho cô nữ sinh nạn nhân, và cho cả chúng ta, có lẽ còn đau đớn và để lại di chứng nhiều hơn cánh tay dập nát. Bởi sự đổ vỡ niềm tin và sự hoài nghi về lòng nhân ái là những vết thương mãi mãi không thể chữa lành.
Nhưng xã hội không chỉ toàn những con người vô cảm. Bởi bên cạnh những “cái xác khô của một cỗ máy” còn có những tấm lòng nhân ái “xin được giấu tên”.
Hôm qua, một nữ tu sĩ vừa hiến một quả thận để cứu giúp một cậu bé mắc bệnh thiếu thận bẩm sinh. Câu chuyện xảy ra ở Lâm Đồng và có 2 điều đáng nói. Cậu bé là một người xa lạ, với nữ tu sĩ. Và chúng ta sẽ không được biết nữ tu sĩ ẩn danh giàu lòng nhân ái nọ. Bởi dòng tin duy nhất chúng có thể biết về bà, hoặc cô chỉ vẻn vẹn vài chữ, trên Dân trí: “Một nữ tu sĩ dù đã rời bỏ cuộc sống vật chất chuyên tâm tu hành nhưng không thể cầm lòng trước nỗi đau của con trẻ đã quyết định hiến tặng một quả thận của mình”
Một nữ tu ẩn danh. Một tấm lòng nhân ái xin giấu tên. Dường như sự giản dị của dòng tin càng khiến cho người ta khâm phục. Dường như nhân ái không có nghĩa phải la toáng về những điều mình đã làm.
Đào Tuấn

Thứ Tư, ngày 19 tháng 12 năm 2012

“Không thể xin lỗi là xong”


Đó là bình luận của đại biểu Quốc hội, nhà sử học Dương Trung Quốc khi trả lời phỏng vấn báo Tuổi Trẻ về hiện tượng gần đây lời xin lỗi được nhiều vị lãnh đạo đưa ra trên diễn đàn Quốc hội lẫn HĐND các địa phương.
Ông Quốc chính là người công khai phát biểu trước Quốc hội cho rằng cần “hướng tới đoạn tuyệt với những lời xin lỗi”.
* Thưa ông, tại kỳ họp cuối năm của HĐND các cấp vừa qua có nhiều vị lãnh đạo chính quyền đã đưa ra lời xin lỗi, thậm chí có tỉnh cả bí thư tỉnh ủy kiêm chủ tịch HĐND và chủ tịch UBND tỉnh cùng xin lỗi nhân dân. Ông bình luận gì về hiện tượng này?
- Tôi cho rằng có lẽ đó là hiệu ứng của nghị quyết trung ương 4 và kết quả của hội nghị trung ương 6, có nhiều người đã “được phê bình” và “tự phê bình” nên đã nhận ra lỗi của mình và đưa ra lời xin lỗi.
Trong các quan hệ xã hội, việc người có lỗi biết nhận lỗi và xin lỗi là đáng trân trọng. Nhưng quan trọng hơn là hối lỗi, sửa chữa lỗi lầm và biết chuộc lỗi do mình gây ra. Tất nhiên có những lỗi khắc phục được, có những lỗi chỉ khắc phục được một phần và có những lỗi rất khó khắc phục. Mặt khác, lời xin lỗi cũng có thể bị lạm dụng để che đậy sai phạm, xin lỗi nhiều quá thì thành mị dân, lợi dụng lòng thương của người khác.
Trước đây, việc nhận trách nhiệm và xin lỗi là khá nặng nề, nhưng khi người ta thấy nhận trách nhiệm và xin lỗi mà không ai bị làm sao cả nên có người động viên nhau hoặc tự động viên mình là “thôi, nhận trách nhiệm cho nó xong đi”.
Trước Quốc hội, tôi đề nghị chúng ta cần có lộ trình để đoạn tuyệt với lời xin lỗi. Trước hết, bởi xin lỗi ở Quốc hội, cũng như xin lỗi ở HĐND, không phải là lời xin lỗi thông thường trong quan hệ hằng ngày giữa cá nhân với nhau, hoặc giữa nhóm người trong phạm vi hẹp, mà nó là lời xin lỗi của những vị có chức trách trước những người đại diện cho dân và trước nhân dân.
Cần lưu ý rằng những người có chức trách thì thực hiện chức năng, nhiệm vụ của mình theo pháp luật, do đó khi sai sót, sai phạm, sai lầm thì cần căn cứ theo pháp luật, theo quy định của Nhà nước để xử lý. Hoặc bản thân anh thấy năng lực không đáp ứng được yêu cầu của công việc thì anh có thể xin từ chức. Trong những trường hợp như vậy, chúng ta khó có thể chấp nhận những lời xin lỗi suông.
* Thưa ông, vậy cần phải làm thế nào để “đoạn tuyệt với những lời xin lỗi”, nhìn từ phía những người được nhận lời xin lỗi như ông là một đại biểu Quốc hội thì sao?
- Tôi cảm nhận được rằng cử tri, nhân dân đòi hỏi Quốc hội, HĐND không được dễ dãi với những lời xin lỗi. Chúng ta đặt ra câu hỏi là có người xin lỗi thì ai chấp nhận lời xin lỗi đó, ai cho qua? Quốc hội, HĐND là tập thể chứ không phải cá thể. Chúng ta cần hành xử theo pháp luật và các quy định của Nhà nước, mà pháp luật thì không quy định cho người có chức vụ, quyền hạn có sai phạm, sai sót thì xin lỗi là xong. Đây còn là vấn đề văn hóa nữa, chúng ta thấy ở nhiều quốc gia khác quan chức gặp phải bê bối, thậm chí bê bối đó chỉ do cấp dưới hoặc người nhà của họ gây ra thì họ cũng xin lỗi, nhưng ngay sau xin lỗi là từ chức.
Chúng ta cũng đang có những quy định mở đường cho việc hình thành văn hóa từ chức, như việc tới đây đại biểu sẽ sử dụng lá phiếu tín nhiệm của mình để đánh giá những người giữ trọng trách trong bộ máy.
Tôi có thêm một đề nghị, có thể tới đây Quốc hội sửa hiến pháp thì cần quy định trong đó hình thức tuyên thệ hoặc tuyên hứa đối với những người được bầu giữ trọng trách của đất nước, giống như nhiều nước có quy định trong lễ nhậm chức thì người ta phải đặt tay lên hiến pháp hoặc tuyên thệ trước một hội đồng. Việc đưa ra lời tuyên thệ ấy sẽ thiêng liêng và người ta phải luôn giữ gìn để không phạm vào lời thề của mình, còn nếu không thực hiện được lời thề, lời hứa thì cách tốt nhất là nên từ chức để rút lui.
Lê Kiên
Theo Tuổi Trẻ

Báo động đỏ

Thật khó có thể nói đến cái “cần câu con chữ” với tình trạng: Cô giáo người Tày dạy tiếng Việt cho trẻ em Cờ Lao bằng tiếng Mông
Chủ tịch Hội đồng dân tộc hôm qua đã dùng từ “báo động đỏ” để nói về sự nguy khốn của nhóm các dân tộc rất ít người. Cũng trong phiên điều trần, Bộ trưởng Giàng Seo Phử tiếp tục đổ dầu vào lửa khi dẫn trường hợp dân tộc Ơ Đu, sống ở Tương Dương, Nghệ An “Chỉ có 371 người. Mấy năm vừa rồi, chỉ thêm được 2 người. Nếu không có chính sách hợp lý, dân tộc này sẽ bị tuyệt chủng, sẽ không còn tên trên bản đồ”.
16 dân tộc rất ít người hiện chỉ có 13.410 hộ, hơn 62.000 nhân khẩu. Và những ngôn từ trong cả báo cáo của Chính phủ cũng như thẩm tra của Hội đồng dân tộc, nói về tình trạng của họ, đều là những lời lẽ “báo động đỏ”. Đó là tình trạng thiếu đói, thiếu đất, thiếu trường, thiếu trạm y tế. Đó là việc tiếng nói gần như bị mất. Dân trí thấp. Giá trị văn hóa mai một. CSHT yếu kém. Trình độ sx lạc hậu. Tỷ lệ hộ nghèo cao vọt. Cũng là một người dân tộc thiểu số, Bộ trưởng Phử còn đề cập đến vấn đề tảo hôn, cận huyết thống, khiến giống nòi bị thoái hóa, thui chột. Ông thậm chí còn nói “đau lòng” khi kể lại câu chuyện tận mắt chứng kiến câu chuyện ở Bắc Ái, Bình Thuận “7-8 người, nom như trẻ con, đến gần mới biết họ là người già, người trưởng thành, chỉ cao đến bụng tôi thôi. Họ bị thoái hóa”.
Nhưng vì sao bao nhiêu tiền của đã được Nhà nước đầu tư, từ nhiều chục năm nay, vẫn chỉ nhận lại sự bất biến, để đến nỗi, 66 năm nay đồng bào vẫn ăn tết độc lập, nhưng 66 năm độc lập vẫn phải nói câu chuyện “báo động đỏ”, thậm chí “nguy cơ tuyệt chủng”? Mà đó là những câu chuyện sờ sờ trước mắt, có những dân tộc, như người Ngái, khi trong 10 năm qua, số dân đã giảm từ hơn 4.000 người năm 1999 xuống chỉ còn hơn 1.000 người.
Vấn đề ở đây là những đồng tiền đó, giống với “xâu cá”, hơn là chiếc cần câu. Rất phổ biến là tình trạng đồng bào Rục đem đổi ngay con bò nhà nước vừa cho lấy rượu thịt, hay đồng bào La Hủ, nhận 15 kg gạo cứu đói và ăn cho kỳ hết rồi vác dao vào rừng.
Hôm qua, một câu chuyện và một biểu hiện đã được nhắc đến trước nghị trường. Đó là câu chuyện mấy chục tỷ được đầu tư cho một chiếc đập thủy lợi, thứ mà chúng ta vẫn nghĩ sẽ đóng vai trò “chiếc cần câu”, khi thực hiện di đồng bào Rục từ hang đá ra bản. Nhưng 3 năm rồi, đồng bào không biết làm lúa nước, dù được bộ đội biên phòng cầm tay chỉ việc. Họ chỉ muốn quay trở về hang đá. Và biểu hiện là tình trạng đồng bào “Đói không kêu, cho cũng chẳng mừng”.
Vậy đâu mới là cái cần câu?
ĐBQH Chu Lé Chừ sau cuộc khảo sát ở Lai Châu đã chỉ ra tình trạng 4 dân tộc Si La, La Hủ, Cống, Mảng đang sống ở 2 huyện Mường Tè và Sìn Hồ, nghèo khó nhất tỉnh, trong một tỉnh nghèo nhất của cả nước. Nhưng cái nghèo nhất của các dân tộc rất ít người, là cái sự nghèo con chữ, cái nghèo khiến cho họ không biết là mình nghèo.
Cả 4 dân tộc Si La, La Hủ, Cống, Mảng, chỉ có 3 sinh viên ĐH và 13 CĐ. Phó Chủ tịch Hội đồng dân tộc cho biết năm 2011, chỉ có 16 em được cử tuyển. Thậm chí, hai dân tộc Rơ Măm và Brâu chưa từng có học sinh cử tuyển. Trình độ cán bộ địa phương cũng thảm họa không kém. 100% cán bộ xã người Mảng chỉ có trình độ tiểu học. Và tỷ lệ này là 95- 96% ở người Cống, người La Hủ. Trình độ như thế, họ lấy đâu ra kiến thức để chỉ đạo bà con? “Trình độ như thế thấy được ngay vấn đề dân trí, đời sống. Dân trí kéo theo mọi vấn đề khác”- ông Chu Lé Chừ nói.
Cái cần câu, trước hết phải là “cần câu con chữ”, là cái “cần câu Văn hóa”, “Cần câu Dân trí”.
Nhưng thật khó có thể nói đến cái “cần câu con chữ” với tình trạng mà một vị ĐBQH đã nói tới hôm qua: Cô giáo người Tày dạy tiếng Việt cho trẻ em Cờ Lao bằng tiếng Mông.
Đào Tuấn