Buồn khi Tết quá dài?


Trước 75, nhà tôi không nghèo cũng chẳng giàu. Cha tôi là sĩ quan nhưng lương ông chỉ đủ sống. Ông lại không “biết xoay sở” như những đồng nghiệp để bòn rút quân đội hay buôn lậu hằng xe tải để làm giàu. Tuy nhiên ông có chút quyền hành nên nhiều người nhờ cậy (nói giúp cho con họ khỏi ra chiến trường …). Vì vậy, mỗi khi tết đến, tôi thích lắm. Nhiều người đến tặng bánh chưng, mứt và lì xì cho tôi (giờ hiểu ra, bố tôi cũng phải lì xì lại cho con họ mà tôi lại là con một! Lỗ to!). Tết vui lắm! Tôi thì đếm tiền lì xì, bố mẹ tôi chắc cũng phải đếm tiền xem còn bao nhiêu của lương tháng!?
Sau 75, bố tôi đi học tập cải tạo. Những cái tết buồn thiu không có bố lần lượt theo về. Mẹ tôi tần tảo buôn bán. Không có vốn, thành phố đói gạo, nhà nước ngăn sông cấm chợ. Mẹ tôi theo người trong xóm đi buôn gạo từ Tây Ninh về. Nói là buôn chứ mỗi lần chỉ mang được 3,4 ký gạo, buộc giấu trong quần. Qua thoát được trạm kiểm soát thì hôm đó tôi được mẹ cho ăn chút cơm trắng thay vì bobo với khoai lang luộc. Hôm nào bị bắt, hết vốn, hai mẹ con ăn bobo trộn nước mắt vì cái lo không biết ngày mai sống bằng gì. Ngày mai còn chưa biết thì Tết là cái gì?
Bị bắt mấy lần là hết vốn buôn gạo “lậu”, mẹ tôi thử hết gánh rau muống ngoài đường rồi lại qua tráng bánh đa nướng đầu ngõ. Thành phố bớt đói gạo. Nhà tôi có gạo mốc hay gạo đỏ ăn. Có chút nước mắm và một miếng đậu hũ là sướng rồi. Thèm thịt! Cái thiếu chất thịt nó đào vào cơ thể đến giờ tôi vẫn còn nhớ mình lén mẹ vào bếp uống mỡ! Mẹ chắc chắn biết khi nhìn bát mỡ vơi đi. Một bát mỡ là dành cho mẹ và tôi một tháng xào rau muống mỗi khi có dịp nâng cấp từ rau muống luộc!
Tết đến. Không họp chợ, không ai lại đi ăn bánh đa đầu ngõ, vậy là không tiền. Đói! Mẹ mua sẵn khoai lang và chút đậu phộng. Ngày tết, nhà tôi đóng cửa kín mít. Hai mẹ con nướng khoai, chấm muối đậu phộng trừ cơm. Cái khổ là nhớ bố. Giờ bố ở đâu trong vùng rừng thiêng nước độc Vĩnh Phú? Mấy năm sau thì hết cái nhớ đó vì bố tôi đã chết trong tù. Chết là hết. Người chết thoát đau khổ. Người sống yên tâm hơn (?). Nhưng cái khổ không chỉ ở chỗ đó. Đói vẫn là chuyện nhỏ. Cái khổ lớn hơn tất cả là cái sĩ (diện)! Vài người (không phải tất cả) được bố tôi giúp đỡ trước 75 vẫn đến chúc Tết. Nước trà đâu mà rót, bánh mứt đâu mà mời? Me tôi và tôi đóng cửa vì xấu hổ, mong họ nghĩ mình đi vắng mà bỏ đi. Qua ngày tết, họ quay lại. Khỏi bánh, khỏi trà, đỡ xấu hổ! Bởi vậy xin Tết chỉ mau qua. Nghĩ lại, thấy mình có lỗi quá với những người đã có lòng.
Tết thì phải có bánh chưng xanh mà tôi thì lại không hảo thứ này trừ phi bánh chưng chiên kia. Sao lạ nhỉ? Nghĩ mãi mới nhớ ra rằng sau 75 thì chẳng còn bánh chưng nữa, gạo không có mà ăn thì mong chi mà nấu, người biếu bánh xưa thì cũng khốn khổ như mình. Cỡ mùng 5 hay 6 thì tết đã qua, vài nhà khá giả trong xóm mang cho vài cái bánh chưng. Mở ra thì đã hơi mốc và đã có mùi chua … Mẹ biết tôi cần chất thịt, không vứt bánh đi mà chiên rán nó lên cho bớt mùi. Khi đói thì cái gì cũng ngon, vả lại cái mùi chua trộn với mỡ thơm cũng khá là lạ. Chắc mình thích bánh chưng rán vì lẽ ấy?
Thời đi học đại học, tết không nhà. Lang thang ngoài phố, tối về ngủ nhờ nhà thằng bạn. Sau thì tôi ở nhờ nhà bác tôi ở Ngã Bảy đối diện nhà hát Hòa Bình. Nhà bác to lắm, ba tầng, tôi làm chủ tầng trên cùng vì bác bảo để mày yên thân mà học. Mẹ tôi vì tự ái, không đến ở nhà bác tôi mà lại nhất định ở hàng hiên của một người bạn của mẹ. Ngày tết, về ở với mẹ, ngồi với mẹ ngoài hàng hiên nhà người ta, nhìn thấy thiên hạ qua lại chúc tết, nói cười … Thương cho me, tủi cho mình, lại nhớ bố. Về lại nhà bác, bánh chưng với mứt ê hề… Bác bảo ăn, thấy nhạt thếch mà lại còn bị nghẹn trong họng … Mẹ đang ăn gì giờ này hở mẹ? Lại mong tết chóng qua.
Ra trường, đi làm (cũng may không được giữ lại trường), có chút tiền rủng rỉnh, thuê nhà rồi xây nhà ở với me. Tết đến. Đỡ hơn xưa. Nhưng mẹ nói “Còn bao người khổ quá”. Mẹ không sắm sửa gì cả, vẫn như ngày thường, vì “Còn bao người khổ quá”! Chiều me, không sắm sửa (trả thù đời?). Thế là Tết.
Nay thì me không còn nữa để phàn nàn “Còn bao người khổ quá”. Tết này, Mẹ và bố ở đâu? Nếu có thiên đàng thì bố mẹ phải đang ở đó vì ở đời bố mẹ chưa bao giờ hại ai mà chỉ đầy lòng nhân ái. Ở thiên đàng thì ngày nào mà chả Tết? Con không làm mâm cúng đâu vì chắc bố mẹ không cần nữa! Mẹ vẫn thường đùa khi còn sống rằng “Sống chẳng cho ăn, chết thì làm văn tế ruồi” phải không me? Con đang làm văn nhớ bố mẹ ngày tết, thứ này ruồi không bâu đâu ạ.
Phải vui Tết chứ nhỉ? Nhưng sao cái câu “Còn bao người khổ quá” vẫn còn đâu đó bên tai. Chắc vẫn còn nhiều người đang mong Tết mau qua như mình khi xưa. Ở đây ít người Việt, tết thoảng qua cho có lệ … Vì vậy mình cũng mong Tết chóng qua cho nhiều người bớt tủi… Như mình ngày xưa …
Theo FB Dung Le

HDTG Blog

Cảm ơn bạn đã ghé thăm.

0 nhận xét:

BÀI ĐĂNG PHỔ BIẾN